Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Thần Y
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 48
T
hần Y
Tác giả: Hành Xích Đạo
Chương 48:Làm khó nhau
Nhóm dịch: ShenYi
Nguồn: metruyen
Đây là một chàng trai tầm hai tám hai chín tuổi, mặc bộ véc rất lịch thiệp, hắn vẫy tay, đền trong vũ trường liền bật sáng lên, đại sảnh lờ mờ liền sáng như ban ngày.
Những công tử tiểu thư đều vây quanh xem, yên lặng xem tình thế ra sao, vì cũng chẳng được ra ngoài, thì cứ xem cuộc vui này rồi tính sau vậy. Cảnh sát đang chấp pháp mà, mình không hề phạm pháp gì, thì làm sao phải sợ chứ.
Diệp Thanh và Lý Tiểu Miêu cũng đứng ra một góc, Diệp Thanh bị thương cũng không nghiêm trọng lắm, chỉ có điều điện thoại của Lý Tiểu Miêu bị tên Tiêu Xuân Tử ném võ tan, khiến cô rất tức giận.
Lý Tiểu Miêu ấn ấn mãi nhưng mãi không mở được máy lên, rồi nghiến răng nghiếm lợi nhìn chằm chằm tên Tiểu Xuân Tử, nếu không phải cảnh sát đang bắt giữ hắn, có lẽ Lý Tiểu Miêu sẽ xông lên đá cho hắn thêm hai cái nữa.
- Đội trưởng Vương, biết danh đã lâu, tôi là quản lý của vũ trường này tên là Phậm Kiến Quân, đây là danh thiếp của tôi.
Chàng thanh niên hai tám hai chín tuổi đi tới trước mặt Vương Bân, cười rất hiền lành hai tay đưa danh thiếp ra.
Vương Binh không cầm chiếc danh thiếp đó, thản nhiên cười nói:
- Thật ngại quá, quản lý Phạm, tôi có công vụ nên quấy rầy việc kinh doanh của cậu thành thật xin lỗi. Còn danh thiếp thì khỏi đi, chúng ta cũng không đi chung một con đường, chỉ cần cậu không làm chuyện xấu, thì chúng ta cũng chẳng gặp nhau làm gì.
Phạm Kiến Quân cười mỉa may không có chút xấu hổ gì hỏi:
- Đội trưởng Vương, những nhân viên của tôi chỉ gây lộn chút thôi mà, ông đưa về giam giữ vài ngày, rồi giáo huấn chút là được rồi, lại còn tra sét vũ trường của tôi làm gì chứ? Ông xem, có thể không kiểm tra được không? Tôi còn phải làm ăn mà.
Lúc đó Mai Hồng Bân bỗng lớn tiếng nói:
- Quản lý Phạm, tên Vương Binh này lạm dụng chức quyền, lấy việc công trả thủ riêng đây mà.
Phạm Kiến Quân lập tức trừng mắt nhìn có vẻ rất tức giận, bước tới cho Mai Hồng Bân cái bạt tai, mắng:
- Mày là đồ khốn kiếp, mắt mù à, ngay cả bạn của đội trưởng Vương mà dám đánh sao? Lương, thưởng tháng này trừ sạch.
Lập tức, Mai Hồng Bân co dúm như một con mèo vậy không dám ngọ nguậy ho he gì.
Diệp Thanh nghĩ trong bụng: quả là có người này trị được người kia, địa vị cửa ông chủ so với nhân viên thật khác lạ, nhưng Phạm Kiến Quân cũng không phải tầm thường, e rằng cũng là kẻ làm ăn bất chính.
- Đội trưởng Vương, ông xem có thể châm chước chút đươc không?
Phạm Kiến Quân quay đầu lại, lại cười ha hả nói, cùng lúc lôi ra một bao mềm mềm đưa cho Vương Binh, Trình Thiết và những cảnh sát xung quanh, nhưng đối phương đều không nhận.
- Xin lỗi quản lý Phạm, đang làm công vụ không thể châm chước được, xin lỗi nhé!
Vương Binh không chút nể nang gì, khua tay rồi quay người đi, những cảnh sát cũng bắt từng tốp người đi. Nhưng cảnh sát khác thì bắt đầu tiến hành kiểm tra vũ trường.
Phạm Kiến Quân liền tức giận quát lớn:
- Vương Binh, ông đứng lại cho tôi! Ông chỉ là một viên cảnh sát hình sự nho nhoi, không biết thân biết phận thì đừng trách.
- Ai dà, sao nào, cậu có thể gọi điện cho lãnh đạo của tôi, bảo chúng tôi rút lui đi. Tôi bắt vài người là còn nể mặt cậu lắm rồi đó.
Vương Binh quay người lại, nhìn trằm hắn.
- Hừ, thuộc hạ của tôi phạm tội, ông bắt người là chấp hành công vụ, tôi không ý kiến gì, nhưng muốn kiểm tra vũ trường, quấy rối việc kinh doanh của tôi, không dễ đâu. Cầm lệnh khám sét ra đây.
Phạm Kiến Quân duỗi tay ra, lạnh lùng nói:
- Không có lệnh khám sét, còn dám phong tỏa sao, sự tổn thất cảu vũ trường ông bồi thường nổi không?
- Ha ha, có gan đó, dám đối chất đúng sao sao.
Vương Binh nhìn trằm trằm Phạm Kiến Quân, bụng nghĩ, người này không phải tầm thường, phía sau lại có ô dù, cũng may ông mày chuẩn bị đầy đủ rồi, rồi cười lạnh lùng nói với Trình Thiết:
- Đưa cho cậu ấy.
Trình Thiết nhận lệnh, móc trong túi ra một tờ giấy rồi dõng dạc nói:
- Nhìn kỹ đi, có đầy đủ dấu đỏ, cảnh sát chúng tôi không phải vô duyên vô cứ mà làm bừa đâu. Trong vũ trường các người có gì khuất tất, trong lòng cậu hiểu rõ nhất.
Trong giây lát Phạm Kiến Quân liền biến sắc, xem ra những người này là có chuẩn bị mới đến đây, việc Mai Hồng Bân đánh nhau bị bắt chỉ là cái cớ thôi.
- Thế nào, quản lý Phạm? Bây giờ chúng tôi có thể khám sét được chưa?
Vương Binh vẫy tay đang định dặn dò hành động, lại có người chạy ra.
- Đội trưởng Vương, mấy ngày không gặp, uy phong quá à.
Giọng rất lanh lảnh như giọng giọng đàn bà, Vương Binh nghe liền biết người này là ai, chính là con trai độc nhất của giám đốc công an thành phó Phù Liêu Điền Tường Sinh là Điền Uy Uy, mình lại là người trong ngành làm sao không biết hắn chứ?
Rồi cười hớn hở nói:
- Cậu Diền, sao lại là cậu vậy? ồ cậu Tô, cô An, cậu Thinh, hôm nay sao khéo vậy, lại gặp mọi người ở đây vậy.
Diệp Thanh sửng sốt, có lẽ những nhân vật này không tầm thường đâu, có thể khiến đội trưởng Vương khách khí như vậy, ắt là những nhân vật có ô dù lớn lắm, rồi ngẩng đầu lên xem xét.
Người vừa nói giọng có vẻ giống đàn bà nhưng trong rất sáng ủa hiên ngang, còn uy phong hơn Phạm Kiến Quân nhiều, chắc cậu này chính là cậu Điền.
Phía sau còn có ba người nữa, đều là những gã bảnh bao và mỹ nhân, trong đó có một cô gái nhìn rất xinh đẹp và quyến rũ những mặt còn rất non, xem ra chưa tới mười tám tuổi, nhưng những điểm quyến rũ thì khó mà nhận ra tuổi của cô ấy đươc.
Chỉ có điều cô bé này rất cao ngạo, trong mắt cô bé lộ vẻ coi thường tất cả, làm cho người khác rất khó chịu. Diệp Thanh đoán, cô bé này chắc tên là An tiểu thư, không biết thân thế ra sao?
Còn có một chàng trai rất bảnh bao, mặc bộ véc đeo cà vạt rất ra dáng những doanh nhân trẻ thành công, Diệp Thanh chỉ nhìn lướt qua mà thôi.
Người cuối cùng, luôn nở nụ cười trên môi, như không có gì xảy ra vậy, tuổi chừng hai ba hai buốn, Diệp Thanh nhìn kỹ bỗng ngẩn người ra: ý, đây chẳng phái mấy hôm trước đến tìm mình khám vì tim đập nhanh sao?
Đúng lúc này, cậu thanh niên đó cũng đang nhìn về Diệp Thanh, cậu thanh niên đó khẽ mỉm cười với Diệp Thanh, rồi hơi vẫy tay chào cậu. Diệp Thanh cũng gật đầu.
Điền Uy Uy nói:
- Đội trưởng Vương, Phạm Kiến Quân là em họ của tôi, có thể nể mặt tôi, hôm nay không làm khó dễ nó được không?
Vương Binh bỗng do dự, cái tên Điền Uy Uy này thường ngày được Điền Tường Sinh chiều chuộng hư hỏng mất rồi, ngang ngược tung hoành, nếu hôm nay mình không nể mặt nó, e rằng sẽ kết thù oán với nó, sau này sẽ khó mà sống yên ổn được với nó đâu.
- Thôi vậy, nghĩ nhiều vậy làm gì chứ, tôi làm gì mà tôi nên làm là được!
Bỗng trong lòng Vương Binh nghĩ vậy, rồi quyết chủ ý, nếu làm như vậy, không phải là nguyên tắc của mình, mình không làm được, rồi cười nói với Điền Uy Uy:
- Điền thiếu gia, xin lỗi nhé!
Nói xong liền đi luôn, không nể mặt hắn chút nào.
Lúc này Điền Uy Uy tức giận quát:
- Vương Binh, ông còn muốn làm việc nữa hay không? Ngay cả lờI nói của tôi mà dám không nghe sao?
- Điền Uy Uy, cậu nói đàng hoàng một chút, Vương Binh tôi chỉ chấp hành công vụ.
Tính tình của Vương Binh cũng rất cứng rắn, lạnh lùng quay mặt lại nói.
- Chấp hành công vụ cái…. gì chứ.
Lôi Nghĩa Bình thấy vậy, buột miệng nói câu, rồi ngẩng đầu nói lớn:
- Điền thiếu gia, tên Vương Binh này lấy công trả thù tư, hắn và tên Diệp Thanh kia là anh em, mượn cơ hội này để làm bừa. Điền thiếu gia, cậu phải lấy lại công bằng cho tụi tôi.
Mai Hồng Bân cũng nói lớn:
- Đúng vậy, Điền thiếu gia, Vương Binh dám lấy việc công trả thù tư trước mặt cậu, rõ ràng là không coi cậu ra gì rồi.
Điền Uy Uy nghe thấy hai người này nói vậy, sắc mặt trầm ngâm lại, cười lạnh lùng nói:
- Ha ha ha, Vương Binh, tôi xem ông giải thích thế nào nào?
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Thần Y
Hành Xích Đạo
Thần Y - Hành Xích Đạo
https://isach.info/story.php?story=than_y__hanh_xich_dao