Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Ma Vương Tuyệt Tình
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 47: Đối Nghịch
V
ài ngày sau, sứ thần các tộc được triệu kiến trên đại điện, đại để là bày tỏ lòng hiếu khách cũng như cảm tạ những món lễ vật, trọng điểm là đã một thời gian, sứ thần có thể trở về.
Quốc sư sau khi nghe xong, chỉ khẽ cười, phất tay ra lệnh cho Thiên Tứ chuẩn bị xe ngựa cẩn thận cùng dàn tùy tùng long trọng tiễn đưa sứ thần Tinh Linh Giới- Diệm Cơ.
Chưa kịp lĩnh ý chỉ, Cổ Nghịch Hàn đã phất tay ngăn lại, nhàn nhạt nói: "Nàng ấy sức khỏe ko tốt, mấy hôm trước lại xảy ra chuyện ko hay, để từ từ..."
Mai lặng lẽ nhìn Cổ Nghịch Hàn, khuôn m iệng vẫn giữ nguyên độ cong của nụ cười, nhưng ánh mắt lạnh thấu xương. Thiên Tứ đổ mồ hôi hột, chưa bao giờ thấy giữa Vương và quốc sư xảy ra bất đồng, vị sứ thần này cũng quá có bản lĩnh đi.
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Bạch Viên
Từ sau cái ngày thưởng ngoạn hình ảnh đẹp đẽ của cặp đôi trai tài gái sắc ấy, nàng hầu như ko bước ra khỏi Bạch Viên, cũng ra lệnh ko tiếp khách. bạch Viên giờ thật im ắng và ảm đạm.
Nhưng hôm nay có vẻ ko được như thế, từ sáng, đã nghe tin tức bát quái từ đại điện truyền vào, thật sự là ầm ỹ, nô tài cung nữ, đi đường gặp nhau, cũng phải tụm lại nói được vài ba câu mới cam lòng rời đi.
Thật ra cũng ko có gì là ghê gớm cả, chỉ là chuyện Vương muốn giữ lại Diệm Cơ một thời gian mà thôi. Tình cảm mặn nồng, bao năm xa cách, há lại có thể chịu đựng được việc bị chia cách lần nữa, huống gì bây giờ, hắn đã là một Đế Vương cao cao tại thượng, một tay che trời, chuyện cỏn con này có thể xảy ra lần nữa sao?
Tiếng chân giẫm trên lá khô, rất mạnh mẽ, mùi hương thảo mộc vấn vít, cảm giác thật quen thuộc, Vũ Đồng vội vàng quay lại. Một thân chiến giáp đen tuyền đứng trước mặt nàng, thâm tình như ngày nào còn quỳ giữa đại điện.
- Tr...Trúc....
Nàng lắp bắp, mãi mới gọi được tên hắn. Hắn cười, hàm răng trắng dưới ánh mặt trời tỏa sáng. Nhẹ nhàng gọi tên nàng: "Tiểu Đồng, ta đã trở về...!"
Nàng ào đến, nắm chặt lấy khôi gíap, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống. Đã lâu ko gặp, hắn cao hơn, màu da sạm đen đi nhiều, chỉ có đôi mắt chân thành ấy chưa bao giờ thay đổi. Đúng là Trúc.
Hắn vuốt những l ọn tóc rơi trên vai nàng, đau lòng thủ thỉ: "Tiểu đồng...khỏe ko? Thời gian qua nàng phải chịu khổ nhiều! Là tại ta...làm khổ nàng!"
Nàng lắc đầu, nước mắt lại mạnh mẽ tuôn xuống, thấm ướt một mảng da thịt.
Trúc bối rối, muốn lau đi, nhưng cuối cùng chỉ yên lặng, thở dài: "Nếu ta mạnh mẽ hơn, Tiểu Đồng..nàng sẽ ko rơi vào tình cảnh này!"
Nàng quay lưng lại, giọng nói vẫn còn h ơi nghèn nghẹn, nhưng trên miệng đã vẽ một nụ cười: "Tất cả, đều là duyên phận, chẳng ai có lỗi ở đây hết Trúc à, nếu ngày đó ko có ngươi, có lẽ ta ko còn có thể sống đến giờ, sinh mạng là quý giá nhất trên đời này..."
- Nhưng, thấy nàng khổ sở như vậy, ta ko cam lòng....! Hắn nắm tay, cơ hồ run rẩy.
- Tất cả, đều là ta tình nguyện nhận lấy, nên cũng chẳng thể trách ai. Thật ra, đến giờ phút này, tính ra ta cũng nhận được ko ít, thế cũng đủ rồi, cuộc đời như một vở kịch, vai diễn của ta đến lúc này đã hạ, lui vào cánh gà thì có gì là buồn, chỉ trách sao ko kéo dài thời gian cho ta thêm một chút nữa, biết đâu, người đời đổi ý, cho ta bước lên một bậc, trở thành vai chính?
- Tiểu Đồng...ta hiểu rồi!
Vũ Đồng xoay lại, nhìn vào mắt h ắn, cười rạng rỡ: "Sự xuất hiện của ngươi, hiện tại, đã là một món quà lớn dành cho ta, cứ như vậy...là tốt rồi!"
Nàng cứ đứng đó, lẩm bẩm "là tốt rồi".
Mà hắn đứng đây, nghẹn lời ko thể nói...
Hai người cứ đứng đốidiện như thế, như thể trôi qua bao nhiêu mùa thu lá rụng...
Cuối cùng, hắn bước lên, đau lòng mở miệng: "Cho ta ôm nàng một lần cuối cùng, được ko?"
Rồi nhẹ nhàng, choàng hai cánh tay qua vai nàng, kéo nàng vào l òng, vỗ nhẹ lên tấm lưng gầy, nàng vùi đầu vào lồng ngực hắn, yên lặng, nước mắt đã rơi quá nhiều, đến thời khắc này, coi như cạn kiệt.
Hắn cúi đầu, giọng nói run run, như sắp khóc: "Xin lỗi Tiểu Đồng...xin lỗi...cho ta cơ hội bù đắp...bảo hộ nàng...Tiểu Đồng..."
Những cánh hoa trắng muốt của cây mận trắng rơi tả lả, như khóc thay cho hắn những giọt nước mắt nam nhi.
- Các ngươi đang làm cái gì hả?
Tiếng quát đầy giận dữ vang lên, quen thuộc biết bao, có nhắm mắt, nàng cũng biết người vừa xuất hiện là ai. Nhưng hiện tại, hắn là người nàng ko muốn gặp nhất, vì thế, nàng vùi đầu vào lồng ngực Trúc, mạnh mẽ, nhắm mắt lại, hai tay gắt gao bấu chặt trên khôi giáp.
Thấy biểu tình của nàng, Trúc hiểu ra, cau mày, ko quay lại, nhẹ nhàng đáp lời: "Hiện tại, Thần có việc, ko thể thi lễ với Vương, mong Vương bỏ qua..."
Cổ Nghịch Hàn chấn động, hắn mở to đôi mắt đỏ trừng lên, nhìn hai thân ảnh đang gắt gao ôm nhau giữa sân đình Bạch Viên
Ngeh tin Trúc từ Yêu Hồ Tộc trở về sau mấy tháng trấn giữ và bình định, hắn có ý triệu kiến để ban thưởng, nhưng ko ngờ được tin tức Hộ Vệ Tướng Quân ko ở phủ, cũng gạt đi phần yết kiến, hắn đoán chắc thế nào Trúc cũng sẽ đến đây.
Nghĩ là vậy, nhưng khi nhìn thấy hình ảnh trước mắt, hắn vẫn tràn đầy phẫn nộ.
Hắn bước lại, Huyết Mâu đỏ tươi, sáng quắc bắn ra những tia lạnh lẽo, quát to: "Còn ko mau buông ra?"
Trúc nhàn nhạt mở miệng: "Vũ phi ko khỏe trong người, hạ thần muốn dìu nàng ấy vào phòng, sau đó sẽ ra đây thỉnh tội"
- Ngươi gọi nàng là Vũ phi, vậy ắt hẳn hiểu rõ thân phận của ngươi và nàng, còn dám hồ ngôn loạn ngữ!
Hắn ko kiềm chế nổi, bước đến kéo Vũ Đồng ra, lực đạo rất mạnh, Vũ Đồng lảo đảo, đứng ko vững, muốn ngã nhào vào người hắn...
Một lực mạnh mẽ kéo lại, nàng trở về thế thăng bằng, nhìn qua, Trúc gắt gao nắm lấy cánh tay còn lại, kéo về phía hắn.
- Hộ Vệ Tướng Quân! Tiếng gầm vang vọng khắp Bạch Viên.
Trúc thản nhiên nhìn hắn, đồng tử đen sáng ngời kiên định.
- Ngày trước, thần ngu muội, chấp nhận buông tay, nghĩ ko có khả năng đối đầu, là sai lầm lớn nhất trong đời hạ thần. Bây giờ, Thần phải chuộc lại lỗi lầm đáng chết ấy, để bảo vệ nàng, cho nàng hạnh phúc. Ngài ko có khả năng yêu thương và mang đến hạnh phúc ột người thì sao ko buông tay...
Cổ Nghịch Hàn chấn động, lực trên tay giảm hẳn xuống, Vũ Đồng vùng ra, bám vào cánh tay khỏe mạnh của Trúc, đi vào trong. Hắn sững người, nhìn bàn tay trống không, lạnh buốt....
Sân đình Bạch Viên vẫn nhuộm trắng hoa mận, che lấp bóng người đứng sững trong nắng nhạt.
Xa xa, đôi mắt xanh ánh lên, theo dõi hết thảy, lẩm bẩm: "Nếu đời là một vở kịch, ta nguyện ý để nàng trở thành vai chính trong vở kịch của mình."
Bóng người cuối cùng cũng quay lưng đi.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Ma Vương Tuyệt Tình
Mèo Mập Nhè
Ma Vương Tuyệt Tình - Mèo Mập Nhè
https://isach.info/story.php?story=ma_vuong_tuyet_tinh__meo_map_nhe