Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Hãy Để Ngày Ấy Lụi Tàn
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 44
M
ười lăm phút sau, bác sĩ Mơnrô đã có mặt. Ông là một người béo, nhỏ bé, đầu hói gần hết. Cái mũi dài và nhọn của ông đỡ lấy chiếc kính gọng vàng. Ông xem xét nạn nhân chưa đầy một phút. Ông quay lại phía Entơni, bảo anh gọi xe cấp cứu tức khắc.
- Nặng lắm phải không, thưa bác sĩ? – Entơni hỏi sau khi đã gọi điện thoại.
- Vâng, tôi e thế. – Bác sĩ Mơnrô có giọng nói giống đàn bà, the thé. – Sọ ông ấy có thể bị nứt.
Entơni đứng bên cạnh bác sĩ, bất lực xem mọi việc ông ta làm.
- Tôi xem ra, - bác sĩ Mơnrô nói tiếp, - ông ấy nồng nặc mùi rượu. Chuyện gì đã xảy ra? Có chuyện gì thế?
Entơni kể cho bác sĩ biết Bôdơmen đã đến trong tình trạng say rượu, cầm một chiếc ghế đẩu lên, đột ngột tấn công anh; để tự vệ, anh đã đấm vào cằm Bôdơmen, Bôdơmen đã ngã vì vướng chiếc ghế đệm dài và đập đầu vào lá chắn lò sưởi.
Ngay sau khi xe cấp cứu chuyển Bôdơmen khỏi gian phòng và bác sĩ Mơnrô đi theo xe, thì cảnh sát tới: một hạ sĩ và một nhân viên.
Entơni thuật cho họ nghe những điều anh đã kể với bác sĩ, chỉ có là bây giờ anh làm cho câu chuyện mạnh mẽ thêm một chút. Anh mô tả việc Bôdơmen cầm ghế đẩu tấn công là “dữ dội và không hề bị khiêu khích”. Anh cũng kể cho họ là anh đã đi xem balê.
Họ ghi lại mọi điều anh nói xem như lời khai của anh. Họ tỏ ra rất thân mật. Anh cho họ biết là lúc này Bôdơmen đang được đưa tới bệnh viện. Anh nhấn mạnh tình trạng say rượu của Bôdơmen. Họ tiến hành đo đạc và ghi một số đồ đạc thành từng khoản vào trong cuốn sổ của họ. Entơni ký tên dưới lời khai của anh.
Viên cảnh sát, người to béo, có những nếp gấp ở cổ và đôi mắt ti hí như mắt lợn, bước lại chiếc bàn làm việc.
- Ông không ở nhà một mình, có phải không, ông Grantơ?
- Tôi ở nhà một mình.
- Nhưng ông không tiếp một người đàn bà trẻ đến đây ư? Viên cảnh sát chỉ các đầu môi thuốc lá.
- Có, - Entơni ấp úng, - nhưng đó là trước bữa ăn tối.
- Khi đó là mấy giờ?
- Khoảng sáu giờ.
- Ghi lấy điều đó, ông cảnh sát, - viên hạ sĩ bảo.
– Còn mấy chiếc tách chiếc dĩa này, ông Grantơ? Cũng là người đàn bà trẻ đó dùng?
- Vâng.
- Ông định nói những chiếc tách và ấm pha này đã được dùng trước bữa ăn tối?
Entơni gật đầu.
Viên hạ sĩ lướt mấy ngón tay qua phía ngoài chiếc ấm pha trà.
- Lạ thật. Chiếc ấm vẫn còn nóng. Lại đây sờ thử xem, ông cảnh sát.
Viên cảnh sát cấp dưới làm theo, rồi nói:
- Phải, còn nóng, đúng thế.
Entơni không nói gì.
- Ông có muốn tự mình sờ thử xem không, ông Grantơ? – Viên hạ sĩ hỏi.
Entơni lê bước tới chỗ chiếc bàn. Anh đặt mu bàn tay vào sát chiếc ấm gốm. Mặt anh đỏ lên:
- Tôi quên khuấy đi mất. Tôi rối tung rối mù vì cái chuyện này. Vừa mới rồi tôi có pha trà. Tôi không có… chiếc tách kia không hề đụng đến kể từ trước bữa ăn tối.
Viên cảnh sát cầm cuốn sổ lên, đặt đầu bút chì vào cuốn sổ, nhìn Entơni, chờ đợi:
- Ông cho biết tên người đàn bà trẻ đó là gì?
- Tôi không sẵn lòng nói ra. Không hề liên quan tới việc không may xảy ra đêm nay.
Viên hạ sĩ hơi đỏ mặt.
- Điều đó là do chúng tôi quyết định, ông Grantơ ạ.
Trong thâm tâm, Entơni tin chắc rằng, ngay dù để chống lại những lời buộc tội được đưa ra lúc này, anh cũng không dám nói một điều gì liên quan tới Ren. Một khi tên nàng đã lộ ra, nàng sẽ bị gọi làm nhân chứng, và rồi toàn bộ mối quan hệ giữa anh với nàng sẽ bị lộ. Khi đó, không những chỉ người chông cả ghen của nàng từ chối ly dị, mà anh sẽ làm cuộc đời nàng trở nên khốn khổ khốn nạn về mọi phương diện.
Thế là, anh nói:
- Phải đấy, tôi e rằng các anh sẽ tự quyết định. Tôi không sẵn lòng nói ra tên người đó
- Được rồi, chúng tôi tạm bỏ qua tên người đàn bà đó. Nhưng còn về ông và việc uống rượu? Tôi có thể nói hơi thở của ông có mùi rượu, ông Grantơ ạ.
Entơni nói với họ về việc anh vừa mới uống branđi. Họ cũng ghi điều đó vào trong sổ tay. Viên hạ sĩ hỏi:
- Ông ấy đã cầm chiếc ghế đẩu nào?
- Chiếc này.
- Vậy ông cho rằng dấu tay của ông ấy sẽ in lên trên đó chứ.
- Chắc chắn. Cả của tôi nữa.
- Của ông ư?
- Vâng. Khi tôi đấm ông ấy, ông ấy buông chiếc ghế ra, tôi tóm được.
- Vừa rồi, ông chưa kể cho chúng tôi điều đó.
- Phải đấy, bây giờ các ông có thể thêm điểm đó vào lời khai của tôi. Ông có thể lấy dấu tay của tôi nếu ông muốn.
- Trong lúc này, chúng ta hãy gác việc đó lại.
Họ đi lanh quanh một lúc trong phòng. Rồi họ ra về, mang theo chiếc gạt tàn chứa các đầu mẩu thuốc lá, cái ấm pha trà, tách chén và chiếc ghế đẩu mà viên hạ sĩ lót một chiếc mùi xoa cầm cẩn thận.
Entơni tức khắc gọi điện tới bệnh viện. Cho đến lúc này, họ vẫn chưa hề cho anh biết một chút tin tức nào về tình trạng của nạn nhân. Anh hỏi xem mình có mặt ở đấy có ích gì không. Người ta bảo anh đừng đến.
Chán nản, anh trở lại gian buồng ngủ nằm vật xuống giường, để nguyên quần áo. Ánh đèn vẫn đang sáng. Anh nằm như thế hình như lâu lắm. Anh không hề cởi quần áo ngoài, anh không thể ngủ được.
Khi nhìn lại đêm nay, Entơni không thể nhớ lại được, không thể hình dung được mình đã trải qua như thế nào. Anh hẳn đã mất thăng bằng, tâm trí rối loạn.
Vẫn còn một tí rượu branđi trong chai. Anh cố đứng dậy, đi quanh quẩn. Hai bàn chân anh giần giật, đầu gối đau đừ vì đi mãi. Thêm nửa giờ nữa anh không động đến máy điện thọai.
Nhưng khi quay số điện thoại tự động gọi tới bệnh viện, tuy cô y tá trả lời cộc lốc, song qua cô ta, anh biết được anh biết được các bác sĩ đã chẩn đoán dứt khoát là sọ bị nứt.
Anh đặt chai rượu đã cạn xuống, trở lại giường. Anh nằm ở đấy không quá mười phút. Rồi anh đứng dậy, đi qua những bức màn che ngồi xuống ghế bành, cố suy nghĩ. Mắt anh nhắm lại, những câu nói bắt đầu hình thành trong óc anh. Đến buổi sáng, cụ thể anh sẽ phải nói những gì nếu người ta bắt đầu thẩm vấn anh…Nhưng anh quá mệt mỏi, không suy nghĩ được. Cổ họng anh khô bỏng vì hút quá nhiều thuốc lá, đầu óc đờ đẫn và nặng chình chịch. Anh rơi vào tình trạng mụ mẫm, nửa thức nửa ngủ. Anh không biết mình ở trong trạng thái đó bao lâu, nhưng anh nhớ là lại lê bước tới gọi điện nói với một cô y tá khác. Cô này trả lời ít nóng nảy hơn cô trước. Cô ta bảo Bôdơmen đã tỉnh lại và đã khai gì đó.
Như thế tốt hơn. Cuối cùng anh có thể ngủ được đôi chút. Anh vẫn mặc nguyên quần áo, lên giường nằm. Hẳn anh đã ngủ chập chờn một lát, vì chuông điện thoại đang réo kia. Nó cứ réo đi réo lại mãi. Anh ngồi dậy, anh không xúc động, chỉ thấy mệt mỏi khủng khiếp. Khi đi tới chỗ máy điện thoại, anh nhìn thấy trong buổi bình minh lạnh giá hiu hắt, xam xám lờ mờ, đồng hồ chỉ bảy rưỡi. Anh đăm đăm nhìn máy điện thoại một lúc. Tay anh sờ vào chất nhựa cứng đó cảm thấy lạnh giá. Anh từ từ áp ống nghe vào tai, lên tiếng:
- Alô!
- Ông đấy ư, ông Grantơ? – Tiếng đáp lại the thé.
- Phải, ai đấy?
Đó là bác sĩ Mơnrô.
- Cho tôi biết ông ấy thế nào?
- Xong rồi.
- Thế nào, chết rồi ư?
- Tôi cho là thế.
Hai chân Entơni bủn rủn rã rời. Miệng anh có một vị gì như anh đang nhai những chiếc lá đắng. Anh chúc người về phía trước, cố đứng vững…
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Hãy Để Ngày Ấy Lụi Tàn
Gerald Gordon
Hãy Để Ngày Ấy Lụi Tàn - Gerald Gordon
https://isach.info/story.php?story=hay_de_ngay_ay_lui_tan__gerald_gordon