Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Ê Nhóc, Làm Bạn Gái Anh Đi
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 46: A Happy Ending?
T
ại một nhà hàng E nọ, có đôi trai gái đang ngồi đối diện nhau giữa tiếng vĩ cầm du dương…
Cô gái trẻ mặc bộ váy đen huyền bí tôn lên nước da trắng ngần. Đôi mắt cô to tròn đen láy, tràn đầy sức sống. Mái tóc đen mượt thả xõa ngang bờ vai trần viền ren.
Chàng trai ngồi đối diện cô điển trai trong bộ vest đen lịch thiệp. Mái tóc màu nâu ấm của anh rủ trước trán, ẩn hiện vẻ đẹp huyền bí khó cưỡng. Đôi mắt nâu ngập tràn tình cảm nhìn cô gái trước mặt.
Trong tiếng vĩ cầm du dương ấy, chàng trai đứng dậy, khuỵu gối trước cô gái trẻ rồi lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp. Anh mở nó ra, chiếc nhẫn kim cương nhỏ giữa hộp tỏa sáng lấp lánh như sao sa.
– Anh đã đợi thời khắc này lâu lắm rồi, em đồng ý làm vợ anh nhé! (T/g: Bình tĩnh, tôi đi nôn đã, oẹ ọe)
– Rồi, rồi, tôi đồng ý mà. Đã có một đứa con với anh rồi chẳng nhẽ tôi lại từ chối?: Cô gái nhún vai, thản nhiên nhếch môi cười đáp lại.
Một câu trả lời không thể tỉnh hơn được nữa.
.
.
.
Hiện tại… Tại nhà Dương Chi…
– Cái con này, mai đám cưới rồi mà mày không đi ngủ đi, còn đứng đó làm gì nữa?
Ngọc Linh ngáp dài ngáp ngắn, vuốt vuốt mái tóc nâu xoăn nhẹ (đã nhuộm lại), nhìn Dương Chi đang đứng trước ban công thẫn thờ.
– À, suy nghĩ mấy chuyện ấy mà.
Dương Chi mắt vẫn hướng ra bên ngoài, thuận miệng đáp.
– Suy nghĩ gì để sau tính, giờ việc của mày là đi ngủ ngay và luôn. Mai mày sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất, để dưới mắt có quầng thâm là thành “cô dâu panda” đấy, da dẻ cũng không đẹp nữa. Vào ngủ ngay!
Ngọc Linh chống nạnh, trừng mắt nói kiểu mama đại tổng quản.
– Rồi rồi, đi liền đây, bình tĩnh bình tĩnh.
Sau khi bị cái Linh giục giã mãi Dương Chi mới chịu lết xác lên giường đi ngủ.
Sáng ngày hôm sau, tại nhà thờ…
Trong phòng cô dâu…
– Nè, trang điểm vậy có đậm quá không chị?
– Thế là nhẹ rồi mà.
– Vậy cái váy thì sao? Hình như nó hơi… chật quá nhỉ?
– Chị đo đúng vòng eo của em mà?
– Thế cái này là cái gì vậy?
– Miếng độn ngực đó!
– Đ-độn ngực?! Sao em lại cần cái này???
– Nào nào, em hãy nhớ hôm nay là đám cưới của em đó, phải thật xinh đẹp mới được. Ngực to hơn để quyến rũ tên Duy thôi mà.
– … Em nghĩ chắc không cần đâu.
– Hể? Em ngại gì?
– … Sao tự nhiên mặt chị nhìn nguy hiểm thế chị dâu?
– Nào, nào…
– Á, đừng!
Rầm!
Cánh cửa bất chợt mở tung ra, Ngọc Linh hùng hổ bước vào. Mái tóc nâu xoăn nhẹ buộc lệch cao một bên đầu. Cô mặc bộ váy màu hồng phấn cổ tròn chiết eo, hoàn toàn tương phản với bộ mặt đen như đít nồi.
– Hai người đang làm cái gì vậy hả?! Có biết phòng chú rể ở ngay bên cạnh không?! Hai người có biết mấy người trong phòng chú rể mặt đỏ như cà chua chín không hả??? Nhỏ tiếng giùm cái!
Ngọc Linh cứ thế chửi một tràng khiến chị dâu lẫn em chồng chỉ biết cúi đầu như trẻ nhỏ mắc lỗi. Ehehe, vậy mấy người bên kia nghe hết rồi hả?
– Chị ra ngoài đây, hai đứa sửa soạn nốt nhé!: Minh Châu cười cười đứng lên.
Tà váy trắng vừa khuất sau cánh cửa, Ngọc Linh trấn tĩnh nhìn con bạn thân trong bộ đồ cưới.
Mái tóc lâu nay thả xõa hay buộc đuôi ngựa giờ búi cao gọn gàng, được cố định bằng chiếc cài tóc cô dâu màu trắng đính ngọc trai hồng. Khăn voan cô dâu được viền ren, trang trí tinh xảo phủ dài ngang lưng. Gò má thoa một lớp kem lót nhẹ rồi đánh phấn hồng mỏng lên. Nước da trắng tôn lên đôi mắt to tròn đen láy được kẻ viền đen xám nhẹ, bên trên phủ một ít nhũ trắng. Lông mi dài được chuốt mascara khiến nó trông đen, dài và dày hơn. Đôi môi vốn đã hồng hào đầy đặn nên được tô màu hồng cam san hô quanh viền môi, tô đậm vẻ tinh nghịch hoạt náo vốn có của chủ nhân.
Và đặc biệt nhất chính là chiếc váy cưới.
Dương Chi mặc bộ váy cô dâu màu trắng trang nhã để vai trần. Bàn tay nhỏ nhắn bọc trong chiếc găng tay hở ngón trang trí tinh xảo. Bông hồng trắng phủ kim nhũ đính trên ngực áo. Dải lụa buộcc quanh eo thắt nơ sau lưng. Chiếc váy dài chấm đất, tầng tầng lớp lớp lụa trắng phủ quanh thân, tạo vẻ bồng bềnh phập phồng.
– Còn 4 tiếng nữa mới đến đám cưới mà, sao mặc sớm vậy?: Ngọc Linh mỉm cười. Không ngờ con bạn cô cũng có ngày này. (MDC: Khinh nhau hả con kia?!)
– Hihi, mặc trước xem thử nó trông thế nào ấy mà!: Dương Chi đáp lại với nụ cười tinh nghịch.
Cốc cốc!
Tiếng gõ cửa vang lên.
– Mời vào!: Dương Chi đáp
– Xin lỗi đã làm phiền!
Người bước vào là một cô gái tầm tuổi Minh Châu. Nhẹ nhàng đóng cửa lại, cô gái đó quay người.
Cô gái đó có khuôn mặt trái xoan, mái tóc đen cắt ngắn áp sát khuôn mặt. Cô mặc chiếc áo lụa trắng cổ tròn, tay áo dài đến khuỷu. Chiếc váy đen bó dài đến đầu gối tôn lên đôi chân thon dài. Cô gái mỉm cười:
– Woa! Cô dâu đây sao, em đúng là xinh thật đó! Tên Gia Duy ấy đúng là có mắt nhìn người thật
– Ừm… Xin lỗi, chị là ai vậy?: Dương Chi hỏi
– Ểểể? Chú rể của em chưa bao giờ nhắc đến chị sao??: Cô gái ngạc nhiên.
– Chưa luôn!: Dương Chi phũ phàng đáp lại.
– Tên này đúng là đáng trách mà. Vậy thì chị tự giới thiệu, chị là Thùy Linh, bạn cũ của chú rể!: Cô gái nói.
– Vâng, rất vui được gặp chị ạ!
– Ừ, chị chỉ ghé xem cô dâu tí thôi, vậy chị đi đây!
Thùy Linh đi ra, đóng cửa lại.
– Tao thấy chị ấy không phải bạn bình thường của anh Duy đâu.
Ngọc Linh ghé sát tai Dương Chi nói bằng giọng nghi ngờ.
– Hả? Ý mày là sao?
– Làm gì có chuyện một đứa con gái như thế tự nhận mình là bạn cũ với chú rể được.
– Mày nói linh tinh gì vậy? Xem nhiều phim Hàn Quốc rồi ngộ à!
– Đây có, tao thấy nghi thật mà.
Cạch!
Minh Châu lại đi vào.
– A! Chị Châu này, cái cô gái vừa nãy vừa đi ra là ai vậy?
Ngọc Linh thấy Minh Châu vào liền tiện hỏi luôn.
– À, đó là Thùy Linh, bạn gái cũ của Gia Duy đó.
– Bạn gái cũ à?
Ngọc Linh nói và nhìn Dương Chi với ánh mắt ‘tao đã nói mà’.
– Họ đang nói chuyện ở phòng kia đó, có muốn góp vui không?: Minh Châu rủ 2 người.
– 2 người đi đi, em ở lại chỉnh sửa chút.
– Ừ, vậy bọn tao đi nha. Đừng có tự kỉ quá đấy nhé!
Nói rồi 2 người đi ra, để lại Dương Chi một mình trong phòng.
Đứng trước gương, nó chợt nở một nụ cười tinh quái. Hề hề, hay là mình đi chơi tí nhỉ?
20 phút sau….
– Tao mang trà sữa cho mày này Chi!
Ngọc Linh cầm túi trà sữa, mở cửa bước vào…
… Và cô nhận ra một sự thật là chẳng có ai ở trong phòng cả.
Cô lặng lẽ đóng cửa rồi đi sang phòng chú rể.
Gia Duy tóc tai chải chuốt cẩn thận, mặc bộ vest màu trắng sang trọng đang ngồi nói chuyện vui vẻ với Thiên Minh và Minh Dương.
– ‘Mẹ ơi, đẹp trai quá! A! Bình tĩnh, đây đâu phải mục đích mình sang đây!’ Dương Chi không có trong phòng!
– Hả? Cái gì cơ!?: Cả lũ con trai đồng thanh.
– Lúc em quay về thì chẳng thấy nó trong phòng.: Ngọc Linh báo cáo.
– Chậc! Con này đúng lúc này lại đi đâu vậy?: Thiên Minh chẹp miệng tỏ thái độ.
– Thấy váy cưới không còn đó, đừng nói nó cứ thế mặc vậy mà đi ra ngoài đó.: Cái Linh nói tiếp.
– Để tôi ra ngoài tìm cho!
Gia Duy cứ thế bỏ đi luôn.
– Ehhh?! Mấy người không tính ngăn ảnh hả?: Ngọc Linh hỏi.
– Kệ thằng đấy đi, nó đã đi thì không ngăn lại được đâu.: Minh nói, Minh Dương đứng bên gật đầu đồng tình.
Cùng lúc đó, tại Công viên Thống Nhất.
Một cô gái mặc chiếc váy cưới trắng đang ngồi đu đưa trên cái xích đu gỗ.
Mọi người ở đó trầm trồ, bàn tán rồi rút smartphone ra chụp ảnh tung lên mạng.
(Báo giật tít: Thiếu nữ mặc váy cưới xinh như tiên nữ xuất hiện ở công viên Thống Nhất! / Thiếu nữ bị chồng bỏ đến ngồi tự kỉ ở công viên!?, blah blah…)
– Nè em gái, sao lại ngồi đây một mình vậy?
Nó ngước đầu lên nhìn, f**k! Đi đâu cũng gặp mấy đứa như thế này là sao ấy nhỉ!?
– Oh! Váy cưới này, đừng nói vừa bị chồng bỏ đấy!
Oi,oi. Dạo này có nhiều người hay bị ngứa mồm hay sao í nhỉ? Bộ hết việc làm hay sao mà xía vào chuyện người khác hả?
– Nè, cút ra không tôi cho mấy người không bao giờ nhìn thấy ánh mặt trời bây giờ!: Dương Chi hơi gằn giọng, nhìn bọn chúng với ánh mắt khinh bỉ.
– Mày nói gì hả con kia!
Tên đó vung tay lên định đánh Dương Chi thì bị một bàn tay khác chặn lại.
Dương Chi ngước đầu lên, trong đôi mắt đen láy của nó chính là hình ảnh của hắn.
‘Hắn trông bảnh trai nhỉ?’
– Anh đang làm gì vợ tương lai của tôi vậy?
Gia Duy nói, tay bóp chặt cánh tay tên kia.
– À, ch-chúng tôi c-chỉ đùa chút thôi mà… Đi luôn đây.
Gia Duy vừa thả tay ra là bọn chúng liền bỏ chạy mất hút luôn. Hắn ngồi xuống cái xích đu bên cạnh và hỏi:
– Sao lại ra đây?
– Chán!: Dương Chi cảm thán một cái
– Cái Linh nói rằng em ghen với Thùy Linh. Đúng thật đấy hả?
– Làm gì có!: Dương Chi bĩu môi. Rõ ràng là đang ghen mà.
– Em có biết là anh yêu em không, hơn mọi thứ trên thế giới đó.
– Anh ngộ ngôn tình hả?
Nó thản nhiên phang một câu rất phũ vào mặt Gia Duy.
– Thật đó: Gia Duy nhẹ cầm lấy bàn tay bé nhỏ của Dương Chi
– Hừm, tạm tin anh đó: Dương Chi hơi đỏ mặt tí:- Thôi, quay về chuẩn bị làn đám cưói thôi.
Dương Chi đứng dậy thì bị Gia Duy kéo lại.
– Gì vậy?: Nó quay đầu lại hỏi.
– Ê nhóc, làm vợ anh nhé!
– Vâng!
.
.
.
.
.
.
Đó hẳn là kết thúc đẹp cho Dương Chi và Gia Duy rồi. Vậy những người khác thì sao?
Minh Châu vài năm sau đã sinh ra bé Tuệ, Thiên Minh dduwơcj lên chức cha.
Ngọc Linh và Minh Dương thì đang hẹn hò. Mấy năm sau, Linh là người đầu tiên ngỏ ý đòi kết hôn.
Tuấn thì đã kết hôn với một cô gái tốt.
Minh Thư thì đã cưới chồng, một người đàn ông tốt. Cô ấy đang có một cuộc sống hôn nhân hạnh phúc.
Vậy đây là một happy ending rồi nhỉ?
Hết.
_____;;___
Còn ngoại truyện, trưa đăng nốt!
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Ê Nhóc, Làm Bạn Gái Anh Đi
KiyokoYamaguchi
Ê Nhóc, Làm Bạn Gái Anh Đi - KiyokoYamaguchi
https://isach.info/story.php?story=e_nhoc_lam_ban_gai_anh_di__kiyokoyamaguchi