Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Tịnh Thủy Hồng Liên
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Q.1 - Chương 46: Đụng Phải Lưỡi Đao.
N
gay khi Tiểu Thu thấy Hoàng Linh Vũ đằng sau lưng ‘Bốc Lão Mạo”, sớm đã đoán ra thân phận của y, quay lại dùng mục quang nghi hoặc nhìn Mộ Dung Bạc Nhai.
“Hắn là hàng lần này ta lấy được ở ngoài, tên Lâm Tục Phong.” Mộ Dung Bạc Nhai nói, vì hoài nghi là hậu nhân Lâm gia, khi đặc tên cũng mang theo chữ Lâm.
“Lâm Tục Phong a… vừa hay, ta tên Tiểu Thu, tên của hai chúng ta nghe tới là cảm thấy ngay giống một đôi, tục tục thu phong__ Ngươi nói xem đúng không, Bốc gia?” Thanh âm của hắn rất mềm mại, động tác ái muội bám càng thêm chặt.
“Đúng đúng đúng.” Mộ Dung Bạc Nhai vừa nói vừa không dấu tích rút tay ra khỏi vòng ôm của Tiểu Thu, không biết tại sao, lần này hắn vào Tần Hoài lâu không còn dám trêu ghẹo cùng người khác nữa, vì sau lưng đi theo Hoàng Linh Vũ hay sao, khiến hắn thấy rất ớn người, cảm giác như có gai nhọn đâm sau lưng.
“Vậy ta đi qua đó trước.” Tiểu Thu nhìn bộ dáng của hắn, cuối cùng bỏ qua cho Mộ Dung Bạc Nhai, vội vàng bỏ đi.
Lúc này mới dám thở phào, không muốn lại gặp phải một đám công tử bị đánh giá xong trở về. Mười mấy người đó cũng quen biết Bốc Lão Mạo và Bốc Nhị Mao, chắc chắn sẽ vui mừng chào đón, ríu rít nhộn nhạo vô cùng náo nhiệt.
Hoàng Linh Vũ có chút nhàm chán theo sau lưng hai người, tuy không thiếu người cọ cọ vào người y, may mà ‘Bốc Lão Mạo’ vội qua giải vây. Y lại không biết Mộ Dung Bạc Nhai thật ra đang thầm kêu khổ, chỉ cảm thấy khi được nhìn Mộ Dung Bạc Nhai bị người ta kéo tới kéo lui, vẻ mặt bất đắc dĩ lại không thể phát tác, vô cùng thú vị.
Nhưng khi không ai kịp bận tâm đến y, chợt cảm thấy da đầu run lên. Cảm giác này đến quá bất ngờ, thế nên y nhìn quanh bốn phía, nhưng lại không phát hiện gì cả. Y đang cười thầm bản thân nghi thần nghi quỷ, trên mặt lại đột nhiên ngứa ngứa, là bị thứ gì đụng phải. Y còn chưa cởi mũ trùm xuống, có một lớp vải ngăn cách mà vẫn cảm thấy đau, đang định nhìn xem là thứ nào đánh tới, thì một hạt gì đó đảo qua đảo lại lăn vài vòng dưới đất mới dừng lại__ thì ra là hạt đậu phộng.
Hoàng Linh Vũ thử tìm nguồn gốc của hạt đậu phộng, cuối cùng phát hiện ở trước cửa vòm nguyệt, vài người đang đứng tên tầng ba của tòa lầu tám góc, đa phần đều là thanh y tùy tùng, chỉ có hai người phục sức tươi sáng, người mặc bạch y trong đó đang chỉ chỉ chỏ chỏ về phía này.
Khoảng cách không xa lắm, nhưng Hoàng Linh Vũ vẫn không nhìn rõ được mặt đối phương, chỉ thấy người mặc lam bào gật đầu đồng ý ý kiến của người bạch y, chỉ về hướng này bảo vài thị vệ đi tới.
Mộ Dung Bạc Nhai thấp giọng xì nói: “Nhanh như vậy đã tìm tới cửa.” Sau đó quay lại, nói với đám công tử: “Gần đây ta mê luyến vị Lâm Tục Phong này, còn chưa nếm được vị đạo, thực không có tâm tình vui vẻ cùng các ngươi.”
Đám người thấy hắn như thế, đều cười mắng hắn lạnh nhạt phụ lòng, may mà cũng đều là người biết tiến lùi, tạm biệt xong liền tản đi.
Mộ Dung Bạc Nhai lúc này mới rảnh nói chuyện với Hoàng Linh Vũ: “Mộ Dung Sí Diệm quả nhiên cũng đến Đông Ngô.” Vừa nói xong, đã thấy bóng dáng hai thanh y thị vệ__ là đến dẫn bọn họ qua.
Ba người Mộ Dung Bạc Nhai nối đuôi nhau bước lên lầu, thấy được là cảnh thế này.
Người lam bào tự nhiên không cần phải nói, chính là vị Dương Châu Hầu Lưu Mục nhân lúc phu nhân ra ngoài, đến đây ‘nghỉ phép’. Mà bạch y nhân bên cạnh chính là Mộ Dung Sí Diệm.
Lần này Mộ Dung Sí Diệm đến đây căn bản không dịch dung hóa trang, vì diện cụ trong tay hắn có toàn là năm đó Mạc Xán đạt được từ tay Diêm Phi Hoàng, mà chế tác thô sơ, Bạc Nhai sớm đã nhận biết hết, cho nên lúc này dứt khoát để mặt thật mà tới.
Hắn sinh ra vốn đã có mỹ mạo ngàn dặm khó kiếm, lại thêm thân hình cao ráo thanh tú, ngón tay cần cổ thon dài trắng nõn, một thân bạch y ám hoa tinh chế, phối với dây thắt lưng màu bạch nguyệt, đường viền màu lam, ngọc phối màu đen. Cho dù đứng giữa đám hồng công tử của Tần Hoài lâu, vẫn như hạc trong bầy gà. (Ps: Màu bạch nguyệt không phải là màu trắng, mà là màu trắng mang theo chút lam. Nếu nhất định muốn tìm mối liên hệ với mặt trăng, thì chính là màu sắc ở phần tối khi mặt trăng tròn.)
Mộ Dung Bạc Nhai cũng là thiên tài giả vờ, khi thấy tứ đệ, một chút phản ứng cũng không có__ trừ vẻ háo sắc. Thế là mọi người thấy được cảnh Bốc Lão Mạo kích động đến mức nốt ruồi dê dưới cằm run rẩy không ngừng, khiến sợi lông đen cũng theo đó lắc lư.
“Điêu dân to gan, còn không quỳ xuống!” Thị vệ bên cạnh làm sao cho phép hắn phóng túng như thế, đá mạnh lên đầu gối hắn. Mộ Dung Bạc Nhai lập tức ngã nhào xuống đất, liều mạng dập đầu: “Thảo dân không biết lễ nghĩa, đại nhân tha mạng, đại nhân tha mạng!”
Mộ Dung Sí Diệm đứng lên, bước hai bước tới trước mặt hắn, Bạc Nhai gục đầu dưới đất, chỉ thấy đôi giày bạch cẩm thêu thùa dừng lại trước mắt mình, đường văn cỏ xanh màu tối trên giày rất rõ ràng. Một chiếc giày thêu đột nhiên nhấc lên, dán vào cằm hắn, nâng mặt hắn lên. Thế nên liền biến thành tình cảnh hắn mặt đối mặt với Mộ Dung Sí Diệm.
Mộ Dung Sí Diệm híp mắt nhìn một lúc, bỏ chân xuống cúi người, đổi sang dùng tay nâng cằm người này lên. Bạc Nhai sợ hắn phát giác dị thường, nên ngăn chặn nội lực, thu liễm tinh hoa, chỉ co đầu rụt cổ mang theo một chút sắc tâm nhìn lại. Diện cụ cực kỳ tinh tế, huống hồ lại dùng dược phấn che giấu nơi tiếp giáp, nên không sợ sẽ bị phát hiện.
Chợt nghe một chuỗi tiếng bốp bốp bốp, mặt Bạc Nhai bị đánh mấy bạt tai thật nặng. Trong thoáng chốc cảm giác tê dại ban đầu biến thành đau đớn nhói từng cơn, không bao lâu liền xưng lên, thậm chí còn hơi đỏ tấy.
Nếu nói Bạc Nhai mang diện cụ, sưng thì cũng thôi đi, nhưng sao còn có thể đỏ tấy? Cái này thì phải nói từ cách chế tác diện cụ. Diện cụ này thật ra là dùng da chồn nước và da trâu tạo nên, da chồn nước là da trâu dày như thế, diện cụ được chế ra theo lý mà nói phải cứng chắc, không thể nào dán dính vào mặt người, thì sao có thể để lộ màu da bên trong chứ? Thì ra lúc đầu khi chế tác, đặc biệt ghép mấy tầng da lại, dùng hồ chuyên dùng đè ép lại tạo thành một miếng diện cụ. Da ở phần gò má thì dùng màu nhạt chất liệu mỏng, có thể để lộ màu sắc, da ở phần gần tóc thì để tầng lông tơ hơi lớn, có thể tiết mồ hôi, da phần dưới cằm dưới mũi thì chất liệu đàn hồi dai chắc, khiến gương mặt triệt để cải biến.
Diện cụ thế này tính toán khéo léo, chế tác cực phí thời gian lẫn phí sức, trong cả trăm miếng mới có một miếng thành phẩm, trong tay Mộ Dung Sí Diệm chỉ có hàng khiếm khuyết chế tác thô sơ, hàng tinh tế này chưa từng thấy qua.
Mộ Dung Sí Diệm thấy lão đầu trung niên vẻ mặt háo sắc bị sưng đỏ cả mặt, cũng không tiếp tục hoài nghi là dịch dung, liền ném hắn xuống đất. Sau đó cũng làm giống vậy cho Mạc Am vài bạc tai, thấy cũng sưng, liền đá đi.
Nhưng không biết hai người đó, ‘Bộc Lão Mạo’ tuy ai ai than đau, trong lòng thì thầm chế nhạo Sí Diệm chưa trải sự đời, bị mình lừa quay vòng vòng mà cũng không biết. ‘Bộc Nhị Mao’ tuy thành thành thật thật quỳ dưới đất, nhưng trong lòng thì oán hận ngập trời, hận không thể đánh cho Mộ Dung Sí Diệm mấy trăm roi, để báo lại mối thù hắn dám có hành vi ác độc sỉ nhục Mộ Dung Bạc Nhai.
Lúc này, Mộ Dung Sí Diệm cuối cùng cũng tới trước mặt Hoàng Linh Vũ. Hoàng Linh Vũ vẫn đang đội mũ trùm đầu thật dày, cúi đầu quỳ ở đó, không phát ra âm thanh cũng không lên tiếng.
Dương Châu Hầu Lưu Mục thấy nhìn hắn trừng trị hai tên thô hán phẩm hạnh không đoan chính kia, cảm thấy vô cùng thú vị, nên rất hưng trí chờ xem hắn chuẩn bị làm gì đối với người thứ ba.
“Tên gì?”
“Lâm Tục Phong.” Hoàng Linh Vũ đáp rất ngắn gọn. Thế quỳ của y không giống hai người Bạc Nhai, thẳng lưng cúi đầu, hai tay yên tĩnh gác lên gối, không giống các thảo dân gặp quan viên, ngược lại giống như quỳ ngồi uống rượu.
Mộ Dung Sí Diệm lặng lẽ nhìn y một lúc, mới gỡ mũ trùm đầu xuống.
Thế là mái tóc dài được cột sau đầu bị rơi tán loạn, tuy hơi nhiễm sang màu vàng, nhưng vẫn rất mềm mượt.
Lưu Mục ngồi sau lưng cảm thấy hứng thú, ngồi thẳng lại, nói: “Ngẩng đầu lên xem thử.”
Lấy thuẫn của ta, phòng mâu cho nhau, lúc này câu nói đó lại càng thêm thần thông___
Cho dù Mộ Dung Bạc Nhai ở đó, chỉ sợ cũng không thể tương trợ. Cứ thế định sẵn chủ ý, Hoàng Linh Vũ y lời ngẩng đầu lên.
Lưu Mục nhìn kỹ, chậm rãi cảm thấy thất vọng__
Gương mặt này trừ màu da có hơi ôn nhuận một chút, mi mục thanh tú một chút, thì không còn gì đặc biệt. Làm một tiểu quan bình thường bồi khách nói miễn cưỡng cũng chỉ tính là thượng phẩm, nhưng đối với Hầu Gia đã quen kiều thê mỹ thiếp bên cạnh mà nói, thì lại quá bình thường thông tục.
Mộ Dung Sí Diệm nhìn một lúc, đột nhiên cười nói: “Tên Lâm Tục Phong sao? Tên rất thích hợp, rừng cây gió thu hiu hiu, gió là gió bình thường, người cũng là người bình thường.”
Bạc Nhai vừa nhìn nụ cười của hắn, thầm nói không tốt, tứ đệ này có lúc lòng nghi ngờ thật sự quá nặng, cách cười như thế, chẳng lẽ đã đụng trúng bệnh điên nghi ngờ nặng của hắn?
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Tịnh Thủy Hồng Liên
Cuồng Ngôn Thiên Tiếu
Tịnh Thủy Hồng Liên - Cuồng Ngôn Thiên Tiếu
https://isach.info/story.php?story=tinh_thuy_hong_lien__cuong_ngon_thien_tieu