Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Thệ bất vi phi
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 045
C
hương 45: KIM KHÂU THỨ HUYỆT
Võ công lợi hại như nàng, bấy lâu ta vẫn không thấy được từ Tiểu Phúc Tử. Võ công Tiểu Phúc Tử so với nàng, xem ra, còn kém một khoảng nhất định. Người có công lực như nàng, ta cũng chỉ thấy qua mỗi cha ta mà thôi. Có một lần, trong thọ yến của tướng quân, có người đến ám sát. Mười mấy tên thích khách đồng loạt xông lên, triển khai một loại trận thế kỳ lạ và cổ quái.
Phụ thân vừa nói cười vừa dùng một đôi đũa lui địch. Đôi đũa ẩn ẩn hiện hiện hào quang. Còn trên khuôn mặt ông là vẻ mặt của chúa tể cai quản sự sống chết, ngạo mạn nhìn thiên hạ. Ta còn nhớ rất rõ, lúc đó, ta đang trốn dưới gầm bàn gặm chân gà. Nhưng khi nhìn thấy quang hoa sáng lạn trên gương mặt ông, vẫn không tự chủ được dừng lại hành vi gặm chân gà. Trong nháy mắt, ta mới chính thức xem ông như cha đẻ của mình mà sùng bái. Trước kia, khi ta mới xuyên không đến đây, tự nhiên lại có một người chỉ lớn hơn ta có vài tuổi lại tự nhận là cha. Nói thật, ta có hơi khó chịu, nghĩ rằng. Chẳng biết tại sao ông cũng đồng lứa mà đòi làm lớn hơn ta? Trong lòng bất giác có khuynh hướng của hồng vệ binh (1), ý niệm muốn tạo phản xuất hiện. Nhưng mà, chiều cao và thể trọng của ta lúc đó không đạt yêu cầu cần và đủ để tạo phản. Ta vẫn rất thành thật, chỉ có điều cũng sử dụng không ít ám chiêu. Ví như, thừa dịp ông đang ngủ, cắt lông mi của ông dùng làm dược liệu để điều chế mê dược đối phó ngược lại ông. Từ từ, đương nhiên là, có một người cha là võ lâm cao thủ, thì mấy loại hành vi con nít ranh như vậy 90% là không thành công. Nhưng ngựa cũng có lúc mất móng, người cũng có lúc thất thần. Dưới sự cố gắng không ngừng của ta, cũng có một hai lần thình lình thành công. Nhưng sau đó, cái mông của ta cũng phải chịu tai ương…
Đương nhiên, vài năm lúc mới nhập hồn, phụ thân đại nhân không thể hiểu được, thường xuyên đối với những hành vi khó hiểu của ta lẩm bẩm lầu bầu: “Sao lại như thế nhỉ? Vì sao lại giống như một người khác vậy? Chẳng lẽ bị bại não rồi? Hay là uống lộn thuốc?” Sau đó điểm huyệt của ta, tử tử tế tế kiểm tra toàn bộ, còn lấy kim khâu châm tới châm lui trên người ta. Cuối cùng cũng đành phải chấp nhận sự thật: không giải quyết được gì.
Có khả năng ta so với kỳ vọng ban đầu của ông thua kém quá xa. Ngoại trừ yêu thích mấy trò đùa dai ra thì không thích học võ. Khiến một thân võ học của ông không có người thừa kế. Sau khi ông phát hiện Tư Đồ có năng khiếu học võ trời sinh, quả thật giống như nhặt được châu báu vậy, cả ngày cứ ở trước mặt ta nói nói không ngừng: “Cốt cách thanh kỳ, căn cơ rất tốt, hoàn hảo, hoàn hảo…” Lúc nói câu này, ánh mắt tà tà nhìn ta. Ý tứ là, ta không thèm trông cậy vào ngươi nữa, ta đã có người thừa kế rồi.
Suy nghĩ này của ông đã châm ngòi cho lòng ghen tuông trong ta, khơi mào cho hành vi ly gián. Ta thường xuyên muốn chiêu dụ ông, chớp mi nháy mắt. Khiến ông lại nghĩ, mắt ta lại có vấn đề gì rồi phải không? Lại lấy kim khâu làm một chiêu kim khâu thứ huyệt lên mí mắt ta…
Trong lúc ta đang mải suy nghĩ miên man, tình hình trận đấu đã có thay đổi rất lớn. Kiếm quang của Thanh Loan thất luyện cắt đứt tầng tầng lưới kiếm của đám người bịt mặt. Gương mặt nàng như nữ thần, càng tỏ ra thương xót sinh linh càng khiến người ta cảm thấy mạng người thật bé nhỏ có thể tùy tay bóp nát. Ta bỗng nhiên biết được, vẻ mặt này của nàng, chính là vẻ mặt của một bậc tông sư. Xem ra, đám người bịt này đã quá xem thường đối thủ rồi. Cứ nghĩ tiêu diệt toàn bộ đám người đến tiếp ứng là có thể dễ dàng hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng lại không ngờ, người tiếp ứng chẳng qua chỉ là hình nền mà thôi. Đối thủ chân chính, phải là Thanh Loan…
Ta nghĩ. Mặc kệ đối phương là ai, đảo qua hai phe tìm được số vốn lớn. Bởi vì ta nhìn ra được. Đám người bịt mặt này so với đám người lần trước tập kích đại tướng quân, võ công cao hơn không ít. Co phải là ta nên đắc ý một chút không nhỉ. Thân phận của ta cũng đáng giá đến mức đối phương phải bỏ ra phí tổn lớn như vậy? Cao hơn cả đại tướng quân của một nước?
Ta nghĩ, ta cùng Tiểu Phúc Tử vẫn nên chạy mau thôi, đừng nghĩ mấy chuyện không ăn nhập thế này nữa.
Tiểu Phúc Tử hiển nhiên biết tình huống nguy hiểm. Người kế tiếp mà Thanh Loan sẽ đối phó chính là hai chúng ta đây. Hắn không cần thông qua ý ta, một tay nắm lấy thắt lưng của ta, ôm thân hình ta nhảy lên nhảy xuống, nhắm hướng xa xa chạy đến. Tiếng gió thổi bên tai vù vù. Tiểu Phúc Tử mang theo ta từ trên nhánh cây nhảy xuống. Ta nghe thấy tiếng hắn hô hấp, lúc ngân nga lúc lại không thể nghe thấy gì. Trong lòng ta cảm thấy kỳ quái. Nhớ đến trước kia, có một hôm phụ thân ngẫu nhiên tâm tình rất tốt, đúng lúc ta lại không lén dùng ám chiêu này nọ trêu cợt, ông giảng giải với ta rằng. Võ công luyện đến một trình độ nhất định, hơi thở như có như không, đả thông hai mạch nhâm đốc, tim có thể hoãn đập, chỉ cần ăn gió uống sương cũng no bụng. Tiếp theo thế nào ông cũng không nói thêm gì nữa. Bởi vì ta đã không nhìn vào việc chính mà dùng ánh mắt ham học hỏi nhìn ông: “Cha đạt được hay chưa?” Khiến ông tức giận không thèm để ý đến ta nữa, cũng không giải thích gì thêm. Đương nhiên, ta cũng hiểu. Ông vẫn chưa thể đạt đến độ cao đó được! Ngay lúc nhìn thấy biểu hiện của Tiểu Phúc Tử cho rằng hắn có thể dễ dàng thoát khỏi xử hình của Thái Hậu, ta đã thoáng nghi ngờ. Phải chăng là Tiểu Phúc Tử đã có dấu hiệu đạt đến mức võ công cực cao như phụ thân đã nói hay không? Nhưng lúc đó điều ta nghĩ vẫn là, có phải là sau này nên đối xử tốt với Tiểu Phúc Tử một chút không nhỉ?
Dòng suy nghĩ lan man của ta lại bị cắt đứt. Trường kiếm của Thanh Loan đã ngăn trước mặt chúng ta. Bên cạnh nàng không có Quỳnh Hoa. Thật hiển nhiên, nàng cho rằng chỉ cần một mình nàng cũng đủ đối phó vói chúng ta rồi. Nhưng lúc ta nhìn thấy nàng nghiêm tay đứng đó, y quyết tung bay. Dáng đứng tựa như thiên địa đã bị nàng dẫm nát dưới gót giày rồi. Ta đã hiểu, nàng quả thật có thể đối phó với chúng ta. Khí thế của nàng lúc này tựa như một dải lụa hồng chói mắt, sáng lạn, thật khác hẳn lúc còn ở trong lãnh cung. Cũng đúng thôi, trong lãnh cung, nàng đã ẩn giấu khí thế bản thân. Còn bây giờ, mới chân chính là nàng, một võ lâm cao thủ, tông sư của một phái. Ta lại âm thầm cảm thấy may mắn. Ta làm thế nào có thể khiến nàng bị liệt vào hàng ngũ những người có làn da mẫn ngứa nhỉ? Ngẫm lại cũng cảm thấy hơi sợ. Chỉ có điều, tuy rằng sợ thì có sợ thật nhưng ta vẫn nghĩ. Nếu như cho ta lựa chọn lại lần nữa, ta vẫn sẽ không do dự lập kế hại nàng. Cái này gọi là, chó mặc dù sợ bị gậy gộc đánh nhưng mãi cũng không chừa, cứ hở ra là cắn.
Hiện tại, điều ta quan tâm nhất chính là, Tiểu Phúc Tử có thể đánh thắng nàng được hay không?
Tiểu Phúc Tử buông thắt lưng của ta ra, chậm rãi bước lên nghênh đón. Hắn bước lên trước, như thanh sơn ẩn hiện, lại như thông xanh sừng sững, ngưng trọng, siêu nhiên. Ta bỗng nhiên phát hiện. Khí khái của Tiểu Phúc Tử cũng thật giống tông sư một phái, có thể cùng Thanh Loan kỳ cổ tương đương. Bắt đầu từ khi nào võ công của hắn lại tăng vọt vượt bậc như vậy?
Thanh Loan nhìn người thiếu niên khuôn mặt thanh lãnh trước mặt. Khuôn mặt hắn thoáng mang nét âm nhu, trong ánh mắt lại không thấy chút cảm xúc nào. Nàng biết, thái giám luyện võ so với người bình thường, công hiệu lớn hơn nhiều. Bởi vì bọn họ trên cơ bản đã đoạn tuyệt thất tình lục dục (2). Khi luyện thành võ công sẽ càng thêm âm độc, càng thêm liều lĩnh. Bởi vì lúc còn sống đã phải trải qua bất hạnh lớn nhất của đời người, còn có cái gì không thể buông đâu, còn có cái gì không thể lạnh nhạt? Nhưng người như thế, lại mất đi bộ phận quan trọng – khó nói nhất, rất khó tựu thành châu báu được. Nhưng người thiếu niên đứng đối diện nàng lúc này, trong mắt lại thấy được thứ ánh sáng trong veo như có thể buông bỏ mọi thứ. Loại ánh sáng này, nàng đã từng nhìn thấy trên người chưởng môn phái Thiếu Lâm. Trên người môn chủ Thanh Phượng môn cũng có. Đương nhiên, cũng có người nói, trên người nàng cũng có.
Nàng nghĩ, có phải bên cạnh Giả Tuệ Như này luôn phát sinh một ít kỳ tích hay không?
Tiểu Phúc Tử nhàn nhạt nói: “Xem ra, hôm nay ngươi nhất quyết phải bắt giữ chúng ta đúng không?”
Thanh Loan không nói gì, lẳng lặng giơ ngân kiếm trong tay lên. Nàng biết, hôm nay đám người bịt mặt vì khinh địch và thất thủ. Nhưng nàng chẳng phải cũng phạm sai lầm như vậy, cũng xem nhẹ người thiếu niên trước mắt hay sao. Nàng phát giác, tin tình báo trước kia có khả năng đã lầm, người thiếu niên này lại có công lực xứng đáng là địch thủ ngang tầm của mình.
Hai người như tùng nhạc nghênh phong, yên lặng dò xét sơ hở của đối phương.
———————————————————————————–
Ghi chú:
(1) Hồng Vệ Binh: là hàng trăm triệu thanh thiếu niên Trung Quốc được giáo dục đến mức cuồng nhiệt, tôn sùng chủ nghĩa Mác-Lê và tư tưởng Mao tới mức có thể xúc phạm, chửi bới, hành hạ, đầy đoạ, thậm chí giết chóc, bất cứ ai dám tỏ ra thiếu tin tưởng hoặc bất đồng chính kiến với những nội dung chính trị được Đảng Cộng sản Trung quốc giảng dạy
Trong thời kỳ Cách mạng Văn hóa, Hồng vệ binh được Mao Trạch Đông dung dưỡng, sử dụng đã gây hỗn loạn cho xã hội Trung Quốc, đình đốn sản xuất, hàng trăm ngàn đảng viên bị thanh trừng, nhiều bậc lão thành cách mạng, danh nhân văn hóa bị tra tấn, sỉ nhục và chết tức tưởi. Trong chiến dịch Bốn dọn dẹp và tiêu diệt Bốn cái cũ, nhiều danh thắng và giá trị văn hóa truyền thống của Trung Hoa bị phá hủy.
(2)Thất tình lục dục: Theo Từ Điển Phật học của Đoàn Tr. Còn: Thất tình gồm: Hỷ, Nộ, Ái, Ố, Ai, Lạc, Dục. (mừng, giận, thương, ghét, buồn, vui, muốn)
Lục căn – Lục thức – Lục trần – Lục dục:
a) LỤC CĂN: Lục căn chính là sáu giác quan của con người để nhận biết sự vật: Nhãn (mắt), Nhĩ (tai), Tỹ (mũi), Thiệt (lưỡi), Thân (da thịt), Ý (tư tưởng).
b) LỤC THỨC: Sáu điều hiểu biết của con người. Lục thức có được là do Lục căn. Lục thức gồm:
1. Nhãn thức: cái biết của mắt do nhìn thấy.
2. Nhĩ thức: cái biết của tai do sự nghe.
3. Tỹ thức: cái biết của mũi do sự ngữi.
4. Thiệt: cái biết của lưỡi do sự nếm.
5. Thân thức: cái biết của da thịt do đụng chạm.
6. Ý thức: cái biết của tư tưởng do trí não.
c) LỤC TRẦN: Trần là bụi, chỉ cõi trần. Lục trần là sáu cảnh nơi cõi trần diễn ra trước Lục căn, làm cho Lục căn sanh ra Lục thức. Lục trần gồm:
1. Sắc: cảnh vật có màu sắc xinh đẹp.
2. Thinh: âm thanh êm ái, lời nói ngọt ngào.
3. Hương: mùi thơm của hoa, của món ăn.
4. Vị: thức ăn ngon béo bổ.
5. Xúc: trang sức lụa là, da thịt mát mẻ.
6. Pháp: tư tưởng mưu tính thực hiện cho thỏa ý.
d) LỤC DỤC: Sáu điều ham muốn. Lục trần khêu gợi Lục căn, Lục căn sanh ra Lục thức, Lục thức sanh ra Lục dục. Lục dục gồm:
1. Sắc dục: ham muốn nhìn thấy sắc đẹp.
2. Thinh dục: ham muốn nghe âm thanh êm tai.
3. Hương dục: ham muốn ngữi mùi thơm dễ chịu.
4. Vị dục: ham muốn món ăn ngon miệng.
5. Xúc dục: ham muốn xác thân sung sướng.
6. Pháp dục: ham muốn ý nghĩ được thỏa mãn.
Con người có Lục căn nên mới có Lục thức. Lục thức bị Lục trần cám dỗ mới sanh ra Lục dục. Bốn thứ ấy liên hệ mật thiết nhau, tương tác lẫn nhau.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Thệ bất vi phi
Vân Ngoại Thiên Đô
Thệ bất vi phi - Vân Ngoại Thiên Đô
https://isach.info/story.php?story=the_bat_vi_phi__van_ngoai_thien_do