Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Khúc Cầu Hồn
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 42
G
ã Freemantle trố mắt nhìn cây súng. Nó run run trên tay Johnny. Giọng Johnny cũng lập cập.
“Con bé ở đâu?”
Jack đẩy gần hơn, lo lắng. “Johnny, cậu làm trò gì vậy?”
“Em gái của tôi đang ở đâu?”
“Tôi không biết em gái cậu.” Than nổ lách tách trong lò sưởi. “Tôi không biết cậu.”
Johnny cúi lượm mảnh vải rách có tên của Alyssa thêu trên đấy. Cậu giơ nó lên. “Đây là em gái tôi. Tên nó là Alyssa Merrimon. Đây là tên con bé.” Freemantle nhìn chằm chằm vào gương mặt Johnny. “Nhìn nó đi,” Johnny nói.
Freemantle nhún vai và nhìn. “Tôi không biết đọc.”
“Con bé bị bắt cóc một năm trước đây. Đó là tên con bé.”
“Tớ không nghĩ gã ta biết,” Jack nói.
“Gã phải biết.”
“Tôi sẽ nói cho cậu nếu tôi biết.”
“Gã không biết đâu,” Jack nói.
“Ông có cái này ở đâu vậy?” Johnny dí mảnh vải đẫm máu vào Freemantle. “Ở đâu? Khi nào?”
Đôi vai khổng lồ lắc lư, những bắp thịt săn chắc dưới lớp da. “Tôi lấy nó từ gã bị nạn. Ngay sau khi cậu cắn tôi.”
“Ai?”
“Gã bị nạn.” Gã nói nó như thể nó là cái tên. “Gã bị nạn nằm dưới chân cầu. Tôi lấy nó từ tay gã ta. Gã lúc ấy đang cầm nó.”
Cây súng buông xuống. “Sau khi ông nhấc bổng tôi lên?”
“Chúa nói với tôi hãy nhìn xem cậu chạy vì chuyện gì, cho nên tôi nhấc cậu lên.”
“David Wilson,” Johnny nói. “Ông ta có còn sống khi ông tìm thấy ông ta không?”
Đầu Freemantle nghiêng đi, và gã nhắm nghiền đôi mắt, suy nghĩ. “Bỏ súng xuống,” Jack thều thào. Johnny ngần ngại. “Cậu thật sự nghĩ gã đàn ông này đang cầm giữ Alyssa? Cậu sẽ gây thiệt mạng cho ai đó đấy.”
Johnny hạ nòng súng xuống cho đến khi nó chĩa xuống sàn nhà bụi bặm. “Gã đàn ông bị nạn còn sống hay không?”
Đôi mắt Freemantle nhắm nghiền. “Có những giọng nói trong dòng sông. Thều thào. Những chữ bay đi trong gió.” Gã làm động tác nổi trên mặt nước bằng các ngón tay. “Tôi lúc đó quá mệt...”
“Những tiếng nói?” Johnny xoáy vào chữ ấy. “Gã bị nạn có nói gì không? Bất cứ điều gì?”
“Tôi không nhớ.”
“Ông phải nhớ.”
Hai bàn tay to lớn lật ngửa lên. “Đàn quạ kéo đến. Tôi sợ chúng.” Họ chỉ còn cách nhau một bước chân, Johnny và gã đàn ông. “Tôi sẵn sàng nói cho cậu nếu tôi có thể.” Freemantle nằm xuống tảng đá ấm. “Có thể tôi sẽ biết khi trời sáng. Đôi khi chuyện đó xảy ra.” Gã nhắm mắt. “Tôi xin lỗi về cô em gái của cậu. Công việc tôi đã xong.”
Johnny nhìn gã Freemantle. Cậu nhìn cho đến khi đôi chân cậu tê chồn. Cậu cảm thấy tuyệt vọng, như kẻ đói cơm, và cuối cùng khi cậu xoay người, gã Freemantle đã ngáy ro ro. Johnny đặt cây súng trên kệ. Cậu nhìn những cái kèo nhà, cột nhà và những dụng cụ kim loại bên cạnh. Cậu ngẩng mặt nhìn nóc nhà như một cái hang sâu thẳm mở ra trên ngực của cậu. Cậu lúng túng giằng co, và sau đó là trống rỗng. Cái hang là một sức hút vô hình.
Jack là người phá vỡ bầu không khí yên lặng. “Tại sao gã lại sợ quạ?”
“Tớ nghĩ gã nghe thấy tiếng nói ma quỷ khi đám quạ đến gần.”
“Ma quỷ?”
“Gã nghe được một giọng nói. Tại sao giọng kia lại không?”
“Nếu chuyện đó thật thì sao?” Jack lấy hai tay ôm gối. Hắn gật gù trên cái thân cây và không nhìn thấy mắt Johnny. “Nếu thực sự gã nghe được lời Chúa thì sao? Nếu thực sự gã nghe... cậu biết mà.”
“Không đâu.”
“Nhưng nếu mà?”
“Chẳng ai nghe được.”
Jack kéo đầu gối vào chặt hơn. Cát bụi đóng viền trên mặt hắn. “Tớ cũng chẳng ưa gì quạ. Chúng làm tớ sợ hãi từ khi tớ còn bé. Nếu mà đó là lý do thì sao nhỉ?”
“Thôi đi, Jack.”
“Cậu có biết họ gọi một bầy quạ là gì không?” Giọng của hắn nhỏ nhẹ và căng thẳng. Johnny biết câu trả lời. “Kẻ giết người,” cậu nói. “Một đàn quạ.”
“Có thể có một lý do cho chuyện đó.” Jack nhìn Freemantle. “Nếu mà Chúa gửi gã đến đây để thi hành một sứ mạng gì đó?”
“Nè, Jack. Gã này giết hai mạng người vì họ để con gái gã thiệt mạng trong chiếc xe nóng nực. Nếu suy nghĩ Chúa bảo gã làm như vậy để khiến cho đời sống với sự thật ấy dễ hơn chút nào, thì tớ nghĩ đó là chuyện gã phải làm. Bầy quạ, những giọng nói khác... đó chỉ là lương tâm tội lỗi đuổi theo hắn thôi.”
“Vậy sao?”
“Vậy đó.” Cả hai cùng nhìn. “Nhưng gã biết một điều gì đó.”
“Tớ sợ quá, Johnny.”
Đôi mắt Johnny long lanh. Cậu nhìn Freemantle nằm bên đống lửa, gật đầu trong khi đêm khuya ngắn dần.
“Gã biết điều gì đó.”
Jack rơi vào giấc ngủ chập chờn khi gió lùa vào qua những khe hở, một giọng nói nhỏ, hai lần, bùng lên một điều gì đó hãi hùng. Lửa cháy âm ỉ. Johnny đi từ phẫn nộ đến sầu khổ và đến một giấc mộng kinh hoàng. Cậu mơ thấy khúc gỗ hôi thối và bén nhọn, những con mắt vàng khè, một cú ngã thật mạnh vào những nhánh cây gãy vỡ và nụ cười tràn ngập hy vọng của cô em gái. Cô ngồi bệt xuống nền đất của một hầm rượu: da bẩn thỉu, quần áo rách rưới. Một cây nến duy nhất đang cháy, và cô bé nhìn lên, hốt hoảng. Có phải anh đấy không? Cô hỏi, và Johnny nhảy dựng lên với tiếng thét dồn nén sau hàm răng. Ngay giây phút ấy, cậu không biết cậu đang ở đâu và chuyện gì đang xảy ra, nhưng cậu biết có một điều gì đó không phải. Cậu cảm nhận được nó trong cái không khí nóng, đóng kín. Một điều gì đó không phải.
Levi Freemantle ngồi dưới đất, chân khoanh lại, không xa quá ba bước. Gã ta cũng ướt đẫm mồ hôi như vậy, những cái bóng màu xám phủ trên màu da đen của gã. Hai bàn tay úp trên đùi, súng nằm trong lòng bàn tay. Gã trố mắt nhìn cây súng, nghiêng nó về hướng bếp lò. Ngón tay để trên cò súng.
“Súng có đạn đấy,” Johnny nói.
Khi Freemantle nhìn lên, Johnny linh cảm bệnh tình của gã đã phát tán, một chút xíu nhận thức ấy còn vương lại đằng sau đôi mắt trống vắng. Gã xoay cây súng lại và thò mắt nhìn vào trong nòng súng. Giây phút kéo dài ra. Johnny đưa tay ra. “Cho tôi xin cái đó được không?”
Freemantle làm ngơ cậu. Bàn tay của gã nuốt chửng lấy báng súng. “Tôi từng bị bắn một lần.” Johnny khó khăn lắm mới nghe được lời gã. Freemantle sờ cái sẹo trên bụng của gã. “Con nít không nên có súng.”
“Ai bắn ông?”
“Vợ tôi.”
“Tại sao?”
Gã nhìn cây súng. “Chỉ vì.”
“Cho tôi xin cây súng?” Johnny nghiêng người gần hơn khi Freemantle trao cậu cây súng. Nó có thể là một trái táo. Hay một ly nước. Johnny cầm cây súng, chĩa nó vào mặt Freemantle. Cậu sợ hãi. Giấc mộng vẫn quanh quẩn. “Em gái của tôi đang ở đâu?”
Nòng súng cách đôi mắt của Freemantle chỉ bốn tám phân.
“Em gái tôi ở đâu?” Gần hơn. Ba mươi phân. Mười. Cây súng, lần này, vững vàng chết người, nhưng Freemantle không quan tâm gì như con bò đứng trước cây súng gõ mổ bò.
“Khi bà ta bắn tôi.” Giọng gã nhỏ. “Bà ta nói vì tôi ngu xuẩn quá.”
Mười lăm phân. Một tay chụp vào tay kia, ngón tay kềm chặt trên cò súng.
“Cậu không nên gọi người khác ngu xuẩn,” Freemantle nói. “Gọi người ta bằng những thứ này thứ khác là có ác ý.”
Johnny ngần ngại, và Freemantle nằm xuống. Cây súng vẫn chĩa vào cái chỗ trống trải trước đó là nơi ngự trị con mắt của gã, hai con mắt vàng đục, đỏ đầy gân máu, như trong lò sát sinh.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Khúc Cầu Hồn
John Hart
Khúc Cầu Hồn - John Hart
https://isach.info/story.php?story=khuc_cau_hon__john_hart