Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Tân Đường Di Ngọc
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Q.1 - Chương 42: Nha Hoàn Lưỡi Dài
L
ô thị sau khi ở nhờ tại Nhàn Dung biệt viện sau, liên tiếp mấy ngày đều không thể gặp Thường công tử, hỏi thăm mọi người chỉ nói là không biết, tìm quản gia của biệt viện này vài lần, cũng đều bị nói đẩy công tử ra ngoài làm việc, còn chưa có trở lại.
Hộ khẩu của các nàng quá mấy ngày đã thuận lợi xử lý, lúc Lý quản gia đưa tới, còn mang các nàng đi xem ruộng đất ngoài trấn, cho phép các nàng mười mẫu ruộng tốt, trong lòng Lô thị cuối cùng hạ xuống một tảng đá lớn, tuy vẫn hi vọng dời đi ra ngoài ở, nhưng được người ta trợ giúp như vậy, lại nhớ tới ngày đó ở đại sảnh Thường công tử ngôn ngữ lãnh đạm, dần dần cũng không lại mỗi ngày đi quấn quít hỏi hướng đi của hắn.
Di Ngọc sau khi chuyển tới ngày hôm sau liền bắt đầu gieo trồng bạc hà, gã sai vặt mặt đen tên kêu là Lý Nhạc bị cha hắn là Lý quản gia phái tới trợ thủ, dưới yêu cầu của Di Ngọc, khu vườn đi dạo phía tây có chút hoa cỏ không tên bị bạt sạch sẽ, lại có chuyên gia tới thêm đất thêm phân, sửa soạn thành một khu vườn so với khu vườn ở Kháo Sơn thôn còn lớn hơn gấp hai lần có dư.
Lô thị trong lòng tồn tâm tư báo ân, lại sợ thứ này đổi địa phương lớn không nhanh làm cho người ta vui mừng vô ích, gieo mầm mống xuống sau đó so với Di Ngọc còn để tâm hơn, lại không biết khuê nữ của mình dưới mí mắt nàng làm chút động tác nhỏ.
Ở Quan Trung gieo trồng nhiều là vụ xuân, Lô thị một lòng nghề nông, mấy ngày trước đây tại phụ cận Long Tuyền trấn cố ý thăm viếng ba bốn người nông công, mỗi ngày cùng Lưu Hương Hương ngốc ở dưới ruộng, ban ngày ở trong viện chỉ có một mình Di Ngọc ở đây.
Long Tuyền trấn này so với Trương trấn lớn hơn gấp năm ba lần còn nhiều, vào ở nửa tháng tới nay Di Ngọc cũng không ít lần đi ra ngoài dạo, mới biết ngày đó lúc bọn hắn mới tới thế nhưng là từ sau trấn đi vào, rốt cuộc cũng là thị trấn cách kinh không xa, so với huyện Thanh Dương ở Thục Trung đều không thua thiệt, trên trấn nửa phần trước nhiều là chút tiệm tạp hóa, cũng có hai khách sạn tiệm cơm, trong đó nửa bộ phận còn lại là năm tòa đại trạch một loại như Nhàn Dung biệt viện, cuối cùng mới là mấy nhà dân mà lúc các nàng mới đến nhìn thấy.
Trừ bỏ mua giống, mướn người, Lô thị còn dư ra hai quan tiền, ở cửa hàng trên trấn mua bút mực này nọ cho Di Ngọc luyện chữ, Lưu Hương Hương vốn cũng không biết một chữ nào, thấy Di Ngọc mỗi ngày dậy sớm luyện tập thư pháp mắt liền lộ ao ước, bị Lô thị xem ở trong mắt sau, mỗi ngày bất luận buổi tối trở về rất trễ, đều sẽ dạy dỗ nàng mấy chữ thường dùng.
Hôm nay, Lô thị cùng Lưu Hương hương sau khi ra khỏi nhà sau, Di Ngọc liền ngồi tại trong phòng khách của sương phòng luyện chữ, trong phòng khách này tuy không có bàn học vật dụng, nhưng lại có một cái bàn nhỏ bằng gỗ lim, cộng thêm ghế nhỏ phủ gấm, so với cái bàn thấp cạnh thô trước kia nàng sử dụng, điều kiện tốt hơn không chỉ gấp đôi.
Bởi vì sách vở trong nhà đều không mang tới, nàng liền chép lại văn chương ngày xưa Lô Trí cho nàng học thuộc lòng, hôm nay thể chữ viết của nàng đã bất đồng dĩ vãng luyện tập viết dẹp dẹp ngay ngắn theo khuôn mẫu, mà là hình dạng nhỏ xinh, thanh tú vừa phải kiểu chữ tiểu Khải, nói là chữ tiểu Khải (1) thì lại có chút bất đồng, thời đại này còn có mấy thư pháp gia trứ danh, nhưng chỉ có một hai người thiện viết chữ tiểu Khải, có cực ít chữ tiểu Khải lưu lại, Di Ngọc cũng thấy qua bảng chữ mẫu, nhưng không quá thích nét bút quá rắn chắc đó, mà thư pháp của nàng có căn cơ vững chắc, thế là sớm có tâm tư nghiên cứu một loại chữ Khải nhỏ khác, chính là mấy ngày gần đây mới được rảnh rỗi, bắt đầu cân nhắc lên.
Thần tình nàng chuyên chú tại trên giấy phác thảo nét, lòng nhất thời không có việc khác, chờ đến viết tràn ngập một tờ giấy, mới nghe thấy ngoài viện tiếng đập cửa thùng thùng, nàng cầm chén trà không đem giấy viết xong chặn lại, lúc này mới đứng dậy ra sảnh đường.
Vừa mới đi đến cửa viện định mở cửa, lại nghe thấy ngoài cửa có tiếng hai người trò chuyện, động tác không khỏi dừng lại.
“Cha cũng thực là, làm gì muốn chúng ta tới đưa đồ, đã nửa ngày như vậy đều không tới mở cửa, tay ta đập cửa đều đau, thực chán ghét.”
“Nhân tiện thôi, cũng không biết ban ngày ban mặt, đóng cửa làm cái gì.”
Tiếng của hai cô gái này rất là lạ tai, Di Ngọc khẳng định chính mình chưa từng nghe qua, về phần cửa viện vì sao đóng lại, thì phải đề cập hôm kia có con mèo hoang từ cửa viện đi vào, suýt nữa đem bạc hà nàng vừa trồng ở vườn hoa xới lên, lúc này mới mỗi ngày đóng cửa, chỉ vì tránh mèo hoang thôi.
“Thực không biết công tử nghĩ thế nào, thu lưu mấy người nhà quê liền thôi, còn dẹp Du viện cho các nàng ở, thực là không công lãng phí nơi tốt thế này.” Tiếng nói cô gái yêu kiều, chính là lời lộ khinh thường.
“Hoan Hoan tỷ, ngươi nói, công tử không phải là nhìn trúng cái cô nương cằm nhọn đi?” Cằm nhọn? Di Ngọc vô ý thức mò mò cái cằm nhỏ bụ bẵm của mình, trong lòng biết miệng người ta nói là Lưu Hương Hương.
“Phi phi phi! Nói bậy cái gì, công tử sao có thể nhìn trúng nàng, so với chúng ta lớn hơn vài tuổi không nói, lại có một tia mị khí, không giống khuê nữ nhà người ta, đừng nói lung tung a, ta nghe đệ ta nói, công tử lưu các nàng, là vì một loại kêu là, kêu là — ai, xem trí nhớ ta này, dù sao chính là cái tên hoa cỏ, chờ quay đầu lại đi hỏi hắn.” Lông mày Di Ngọc nhíu lên, hai tiểu nha hoàn này làm sao như vậy miệng nát, Lưu Hương Hương nơi nào mị khí, nàng xem là thanh tú xinh đẹp hết sức.
“Hì hì, ta liền nói thôi, công tử chúng ta nhân vật như thế, mới không phải mặt hàng mở miệng là thổ ngữ (tiếng địa phương) xứng với –”
“Kẽo kẹt –” Nha hoàn kia lời nói chưa nói xong, liền thấy cửa viện trước mặt mở rộng ra, nhất thời không thể khép lại miệng, cùng với nha hoàn bên cạnh không kịp thu hồi giễu cợt đều ngốc ngốc quay đầu nhìn hương người trong cửa, nhìn thấy khuôn mặt lạnh của Di Ngọc ở chỗ ấy nhìn chòng chọc các nàng, sắc mặt đột nhiên đỏ lên.
“Không phải cái gì?” Di Ngọc nghe đến các nàng càng nói càng không tưởng nổi lúc này mới mở cửa ra, ngẩng đầu kéo mở khóe miệng, trên mặt một bộ biểu tình cười mà không cười, một đôi mắt lợi hại từ trên thân hai người như hai con dao nhỏ thổi qua, lập tức nhận ra các nàng chính là ngày đó lúc mới chân ướt chân ráo đến, nha hoàn bưng trà đưa nước, trong đó bên trái cái có khuôn mặt hơi yêu kiều có vẻ là ngày đó ánh mắt không thích hợp.
“Hai vị tỷ tỷ vừa rồi không phải nói rất náo nhiệt sao, thế nào không tiếp tục nói, cũng làm cho ta nghe một chút a.” Gặp hai nàng chẳng hề trả lời, chỉ cúi đầu lặng lẽ giương mắt nhìn nàng, Di Ngọc tươi cười càng hơn nói, “Ta tưởng chỉ có mấy người phu nhân miệng dài bốn năm mươi tuổi mới thích múa lưỡi sau lưng người, không nghĩ đến hai vị tỷ tỷ bộ dạng như hoa cũng là như thế.”
Hai người nha hoàn đầu cúi càng lúc càng thấp, đều không chú ý đến Di Ngọc chính sử dụng tiêu chuẩn tiếng kinh đô nói.
Di Ngọc tự biết tình hình trước mắt còn phải ở chỗ này một thời gian, hơn nữa đối với mẹ con nàng có ân cũng không phải bọn nha hoàn này, nàng mới không có tâm tình cúi đầu làm người nhỏ, mặc người dài ngắn. Để tránh mấy cái tiểu nhân nát miệng sau lưng đem ba mẹ con các nàng bố trí không thành bộ dáng, liền có tâm cho các nàng giáo huấn.
Thế là nàng thò người ra, khuôn mặt đột nhiên tới gần phía trước, cho đến gần hai người ba bốn tức, mới khó khăn lắm lộ ra một ngụm răng trắng âm u, nhẹ nhàng nói với các nàng: “Hai vị tỷ tỷ biết không, nghe nói có chút người mồm mép giảo hoạt lại thích sau lưng phỉ báng, sau khi chết đều phải bị xuống địa ngục rút lưỡi.” Nhìn sắc mặt hai nàng đột nhiên trắng bệch, Di Ngọc tươi cười càng âm, thanh âm từng chút từng chút đè thấp tiếp tục nói, “Nơi đó a, có tiểu quỷ mặt dài chuyên môn tới tách miệng các nàng ra, dùng cái kìm sắt thật dài kẹp chặt đầu lưỡi, mạnh mẽ nhổ xuống, nhưng không phải lập tức liền nhổ xuống nga, mà là kéo dài về sau, lại chậm rãi túm, từng chút từng chút túm –”
Đang nói nàng đột nhiên trợn trừng mắt, há to mồm duỗi ra đầu lưỡi dài dài tới.
“A!”
Hai người nha hoàn mới đầu bị nàng bắt tại trận, cũng không tốt ngắt lời Di Ngọc, nhưng nghe nàng càng nói càng dọa người, lại đột nhiên lộ ra bộ mặt quỷ, rốt cuộc nhịn không được hét lên một tiếng ném xuống đồ trên tay, co cẳng chạy.
Di Ngọc xem bóng lưng chạy xa của các nàng, chậm rãi thu biểu tình dọa người, hừ lạnh một tiếng, xoay người nhặt lên túi đeo màu tối các nàng làm rơi trên mặt đất, vỗ vỗ tro bụi dính vào, lui vào trong sân, “Lách cách” hai tiếng đem cửa viện đóng lại.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Tân Đường Di Ngọc
Tam Nguyệt Quả
Tân Đường Di Ngọc - Tam Nguyệt Quả
https://isach.info/story.php?story=tan_duong_di_ngoc__tam_nguyet_qua