Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Ma Đô
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 42
S
ắp tới hoàng hôn, Bạch Khổng Tước mới từ tro mộng tỉnh lại, hắn là bị Tô Tử Duyệt đá tỉnh. Bạch Khổng Tước trương 1 đôi mắt buồn ngủ mông lung thật đẹp, ko hiểu nhìn bộ mặt vặn vẹo của Tô Tử Duyệt trước mặt nói- Ngươi xem biểu tình của ngươi đi? Vốn bộ dạng liền khó coi, hiện tại ngũ quan đều chen chúc cùng 1 chỗ, càng thêm khó coi.
Tô Tử Duyệt nghe xong, biểu tình càng thêm dữ tợn, cả giận nói- Ta đói bụng, mau đi tìm đồ ăn đi- Tô Tử Duyệt cũng ko biết ngủ bao lâu, đã bị đói tỉnh, tro bụng trống trơn thật khó chịu. Nàng vốn hô Bạch Khổng Tước vài tiếng, đối phương lại hoàn toàn ko phản ứng, bất đắc dĩ mới dùng tới chân.
Bạch Khổng Tước nhìn sắc trời, cũng biết hiện tại phải đi ra kiếm ăn, nếu ko trễ thêm chút nữa liền ko an toàn. Hắn ưỡn cái thắt lưng lười của mình, bế lên Tô Tử Duyệt bay ra ngoài. Bạch Khổng Tước mang Tô Tử Duyệt lên trên 1 nhánh cây ăn quả, chỉ thấy cành cây rậm rạp treo đầy trái cây. Nhưng mà toàn bộ trái cây đều là xanh đậm sắc, nhìn qua vốn ko có bộ dáng chín. Tô Tử Duyệt trước kia chưa có ăn qua loại trái cây này, nàng ko khỏi nghi hoặc nhìn về phía Bạch Khổng Tước.
Bạch Khổng Tước đem Tô Tử Duyệt phóng tới trên nhánh cây xong, chính mình cũng ở ngồi bên cạnh. Thuận tay hái 2 trái cây, 1 trái đưa cho Tô Tử Duyệt, 1 trái tự bỏ vào tro miệng mình. Tô Tử Duyệt nghi hoặc hỏi- Khổng tước ko phải ăn sâu sao, ngươi sao ăn quả được?
Bạch Khổng Tước căm tức Tô Tử Duyệt liếc mắt 1 cái, Tô Tử Duyệt thức thời ngậm miệng. Tô Tử Duyệt nghiêng đầu, thấy Bạch Khổng Tước 1 hồi công phu đã ăn xong 2 trái cây, liền cho rằng loại này quả sau khi chín có khả năng chuyển thành màu xanh đậm, có lẽ ăn cũng ngon. Nghĩ đến đây, nàng đem trái cây tro tay dùng lực cắn 1 ngụm thật lớn, 1 cỗ cay đắng chất lỏng tràn đầy đầy khoang miệng, Tô Tử Duyệt đầu lưỡi suýt nữa hỏng rơi. Tô Tử Duyệt lập tức phun khỏi miệng, nghi hoặc đối Bạch Khổng Tước nói- Trái cây này chưa chín, ngươi ăn nổi sao?
Bạch Khổng Tước nhàn hạ nói- Chấp nhận 1 chút đi, phụ cận quanh đây chỉ có mấy cây này.
Tô Tử Duyệt vừa nghe đến 2 chữ “Phụ cận” này, nháy mắt xù lông, nàng tức giận đến đem trái cây tro tay ném vào người Bạch Khổng Tước, cả giận nói- Ngươi thật là khổng tước? Sao lại lười như heo vậy!
Bạch Khổng Tước thất Tô Tử Duyệt thật sự tức giận, vứt bỏ trái cây tro tay, đem nàng ôm nhập tro lòng lừa nói- Hảo, đừng tức giận, mang ngươi đi tìm đồ ăn ngon, có được ko?- Nói xong, còn tựa trấn an tiểu hài tử giống nhau vỗ vỗ lưng Tô Tử Duyệt. Nói xong, quả nhiên ôm Tô Tử Duyệt bay đi.
Tô Tử Duyệt tại tro lòng Bạch Khổng Tước, đột nhiên nhớ đến phụ mẫu của chính mình. Ba ba cũng giống con chim lười này, mỗi lần ma ma gọi hắn thu thập phòng ở, hắn đều là đem tạp vật từ địa phương dễ thấy chuyển qua địa phương khó thấy. Thẳng đến khi bị ma ma phát hiện, sau khi nổi trận lôi đình, ba ba mới thành thành thật thật đem tạp vật thu thập hảo. Nam nhân đều là như thế này, có thể lười thì cứ lười. Nghĩ đến đây, Tô Tử Duyệt bỗng nhiên cảm thấy con chim công này rất thân thiết, nàng ôm cổ Bạch Khổng Tước, làm nũng gọi 1 tiếng- Ba ba.
_ Khụ khụ- Đang phi hành Bạch Khổng Tước bị nước miếng nghẹn khụ 2 tiếng, suýt nữa từ trên trời rớt xuống, hắn nghiêm mặt nói- Đừng gọi bậy, bộ ta kém hàng đến thế sao.
Cuối cùng sau nhiều lần trắc trở Bạch Khổng Tước chung quy tìm được 1 cái cây ăn quả làm cho Tô Tử Duyệt vừa lòng, 2 người sau khi ăn no nê Bạch Khổng Tước bế lên Tô Tử Duyệt trở về địa điểm xuất phát. Tô Tử Duyệt ngăn lại hắn nói- Chúng ta mang chút trái cây trở về, buổi tối đói bụng còn có thể ăn- Bạch Khổng Tước lần đầu tiên đối Tô Tử Duyệt lộ ra tán thưởng ánh mắt, nói- Xem ko ra nha, người bộ dạng thế này, đầu óc hóa ra vẫn còn xài tốt chán!
Cứ như vậy, 2 người thắng lợi trở về. Trở về thời điểm, Bạch Khổng Tước ngực ôm Tô Tử Duyệt, Tô Tử Duyệt ngực ôm 1 đống trái cây.
Ngày kế, làm đống trái cây này sắp sửa ăn xong thời điểm, Bạch Khổng Tước cư nhiên chủ động đi ra kiếm ăn, thực khiến Tô Tử Duyệt lắp bắp kinh hãi. Nhưng Bạch Khổng Tước sau khi ra ngoài qua thật lâu cũng chưa có trở về, Tô Tử Duyệt ở tro hốc cây bắt đầu đứng ngồi ko yên. Tên Bạch Khổng Tước đó vốn luôn nhởn nhơ lười biếng, nàng lo lắng hắn có thể hay ko xảy ra cái việc gì.
Thẳng đến vào ban đêm, Bạch Khổng Tước mới chậm chạp trở về, tro tay nâng 1 bồn lớn trái cây, đúng loại Tô Tử Duyệt thích ăn. Tô Tử Duyệt vội vàng đón nhận trái cây rồi hỏi hắn xảy ra việc gì.
Bạch Khổng Tước ko thèm để ý khoát tay áo nói- Ko có việc gì, chính là tìm chậu này mất chút thời gian.
Tô Tử Duyệt thấy hắn nhắc tới chậu, thế mới đi đánh giá cái bồn mà hắn dùng đựng trái cây. Vừa xem phía dưới, Tô Tử Duyệt sống lưng liền cảm thấy ớn lạnh. Đó là 1 cái xác sinh vật ko biết rõ là con gì, sờ lên rất cứng rắn, lớn chừng bồn rửa mặt, bên tro còn mơ hồ mang chút vết máu ko tẩy sạch. Tô Tử Duyệt run run hỏi- Ngươi, ngươi sao vậy tìm được?
Bạch Khổng Tước bình tĩnh đáp- Bắt lấy sau đó giết, đem thịt cắt rửa thì tốt rồi. Chỉ là vật này thật sự ko dễ bắt, chậm trễ chút thời gian. Bất quá, sau này liền thuận tiện đựng trái cây hơn.
Tô Tử Duyệt hoàn toàn ko nói gì.
Tô Tử Duyệt cùng Bạch Khổng Tước cuộc sống 2 người cứ như vậy trôi qua từng ngày, đi theo thời gian chuyển dời, Tô Tử Duyệt bắt tay vì cục cưng sinh ra làm chuẩn bị, nàng đã giác ngộ là ko thể trông cậy vào con chim công đệ nhất lười biếng kia. Tuy rằng bây giờ còn chưa có cái dấu hiệu gì mang thai, nhưng vẫn phải sớm làm chuẩn bị. Nàng bắt đầu thu thập non mịn hàng mây tre lá trúc mềm mại làm thành đệm, chuẩn bị đủ lượng nước. Làm đó thời điểm, Bạch Khổng Tước tận chức trách nhiệm vụ gánh vác vận chuyển. Trừ lần đó ra, hắn chính là tựa vào 1 bên nhìn Tô Tử Duyệt bận rộn, trên mặt thủy chung bảo trì mỉm cười cao quý nhàn hạ.
Chung quy có 1 ngày, Tô Tử Duyệt ko thể nhịn được nữa bão nổi, nàng 1 tay chống nạnh 1 tay chỉ cái mũi Bạch Khổng Tước nói- Ngươi ko phát hiện ta đây đang làm việc sao? Ko giúp ta làm gì sao?
Bạch Khổng Tước cẩn thận quan sát 1 chút biểu tình trên mặt Tô Tử Duyệt, thấy nàng là thật tức giận, liền đem nàng ôm nhập tro lòng, trấn an nói- Ngoan, đừng nóng giận, đối cục cưng ko tốt- Trải qua phía trước vậy đoạn ngày sát hợp, giữa 2 người đã muốn đạt thành 1 loại ăn ý, Tô Tử Duyệt tức giận, Bạch Khổng Tước lại muốn lừa nàng sao.
_ Ta mang thai? Đã bao lâu?- Tô Tử Duyệt sai biệt phản hỏi.
Bạch Khổng Tước cẩn thận hồi tưởng 1 chút nói- Đã được mấy ngày.
_ Ngươi sao lại ko nói cho ta?- Tô Tử Duyệt nghe xong càng thêm tức giận, giãy dụa liền muốn rời khỏi ôm ấp của hắn.
_ Ta sợ ngươi biết xong lại hội khẩn trương- Bạch Khổng Tước nói xong, đem nàng ôm càng gấp, nói- Đừng nhúc nhích, làm cho ta ôm thêm 1 chút. Cấp cục cưng đi ra sau này, muốn ôm cũng ko cơ hội.
Tô Tử Duyệt thân mình cứng đờ, vấn đề này nàng vẫn ko dám suy nghĩ tới, ko ngờ rằng lại bị hắn chủ động nói đi ra. Tô Tử Duyệt bị Bạch Khổng Tước ấn ở tro ngực, nhìn ko tới vẻ mặt của hắn, chỉ nghe hắn nhẹ nhàng nói- Ta chết sau này, đừng khóc.
Tô Tử Duyệt tránh thoát khỏi giam cầm của Bạch Khổng Tước, ngẩng đầu nhìn hắn, thấy hắn ko phải bộ dáng hay nói giỡn thường ngày. Tô Tử Duyệt cảm thấy loại ko khí này có chút áp lực, liền chọn chút thoải mái mà nói- Ai cho ngươi tự mình định đoạt? Ngươi đừng có mơ, ngươi đối ta ko tốt chút nào, nói ko chừng đến lúc đó ta có muốn khóc cũng khóc ko ra.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Ma Đô
Hồ Thập Tam
Ma Đô - Hồ Thập Tam
https://isach.info/story.php?story=ma_do__ho_thap_tam