Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Mị Tướng Quân
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 42: Người Và Chuyện Tịch Mịch
C
hính bởi vì không nghĩ đến, cho nên thời điểm y đứng lên từ chỗ ngồi, nói lớn tiếng: “Mang sáo đến…”, khi đó ta còn không biết y muốn làm gì.
Khi ta nuốt miếng thịt trong miệng xuống bụng, vừa ngẩng đầu lại phát hiện y đã nhảy lên vũ đài, gia nhập vào đám người khiêu vũ điên cuồng. Mà một cây sáo cũng đưa đến tay y, tiếng sáo du dương tràn ra từ miệng y, dưới chân y cũng khua lên tiếng nhịp bước hùng tráng lặp đi lặp lại trên đài. Đèn lưu ly chiếu lên chiếc mặt nạ bạc tỏa ra tia sáng bạc huyền ảo, chiếc đũa trong tay ta rớt xuống đất…. Mặt trời không mọc lên từ phía tây chứ?
Ta nhìn thấy mái tóc đen nhánh rơi xuống trán y, dao động chậm theo thân hình y, phất phơ trên mặt nạ bạc. Trong lúc thắt lưng xoay chuyển, dáng người cường tráng mạnh mẽ dẫn đến từng trận reo hò dưới đài. Trên vũ đài đã chấn động vang lên long trời lỡ đất, màn che mỏng manh run lên như bệnh sốt rét. Thân y vô cùng thăng bằng, tay cầm sáo thổi. Tiếng sáo mãnh liệt, tiếng đàn thê lương, hai bên hòa vào nhau lại như hai quân đối chọi, đao kiếm đánh nhau khiến người cả bãi tha ma dâng lên cao trào.
Ta chưa từng nghĩ đến y khiêu vũ lại đẹp mắt đến thế, giống như là phi ưng tung cánh trong trời xanh, giao long tàn sát trong nước, như cọp vồ mồi trong rừng rậm… Dĩ nhiên, phía sau có kiểu máu tanh tàn nhẫn một chút… Ta phải thừa nhận ta không chớp mắt nhìn cảnh trước mắt, chỉ lo dõi theo y, ngay cả thịt dê trên bàn đã nguội lạnh cũng không biết.
Không dễ gì kết thúc vũ khúc, trên đài yên tĩnh trở lại, y trở về bên cạnh ta, ta còn đắm chìm trong tiếng nhạc, quả thật dư âm còn văng vẳng bên tai như ba ngày không biết mùi thịt.
“Này, được không?”
“Được, ta chưa từng nghe tiếng nhạc và điệu nhảy nào hay đến thế…” Sau khi đáp lời mới cảm thấy không đúng, sao mình lại quên mất hai chữ “thiếp thân” vậy chứ? Đây cũng là bất kính! Giọng y hỏi cũng không đúng, tại sao có thể tùy tiện như thế, hai chữ “bổn vương” cũng quên mất?
Quay đầu vừa nhìn lại thấy y cũng không buồn để ý, mắt không nhìn ta, khóe miệng và trán lộ bên ngoài cũng hơi ửng hồng, vén vạt áo người xuống cạnh ta, khẽ hỏi: “Thật không?”
Ta cho rằng y không cần thiết hỏi ta, chẳng qua ta chỉ là một cơ thiếp của y, vẫn là kiểu không có danh phận, chỉ e là không có ai để hỏi mới đi hỏi ta thôi. Cho nên ta đáp khẳng định: “Thiếp không ngờ đến vương gia nhảy cũng đẹp đến vậy.”
Thật ra là ta muốn nói: Vương gia bình thường giả vờ giả vịt đoan chính nghiêm nghị khi nào đã biết được trò chơi mà chỉ có người đẳng cấp quê mùa mới chơi này?
Y ho một tiếng, không trả lời ta, chỉ cầm một bình rượu trên bàn uống, lại thẳng lưng ngồi đó.
Nhìn dáng vẻ của y rất cao hứng, bởi vì ta thấy rõ nét cười chợt lóe rồi biến mất trong mắt y: Hài tử đáng thương, lớn đến vậy mà chưa bao giờ tiêu khiển gì sao? Cho nên thỉnh thoảng phóng túng một lần nên đáy lòng thật sự rất vui mừng, nhưng cũng muốn bày ra dáng vẻ đoan chính ư?
Thương đoàn mời khách chắc là không hỏi xuất xứ, thân phận khách nhân cũng chỉ có một hai vị cao cấp viết thư mời mới biết được. Cho nên không có ai biết ba trăm người dưới đài mang thân phận gì.
Vì vậy khi gương mặt bàn nương tươi cười bảo hai người đưa rượu ngon đến bàn bọn ta để cảm tạ Hạ Hầu Thương dấy lên không khí toàn trường, lại càng đa tạ tiếng tiêu của y mua vui cho toàn trường khiến ta hơi khẩn trương, sợ bị người ta nhận ra. Vừa may khách nhân ngoại trừ vỗ tay cũng không có ai khác thường nên ta liền yên tâm.
Xem ra mặt nạ của y đã phát huy tác dụng.
Rượu ngon bày trên bàn bọn ta, lót lên chiếc đĩa lưu ly trong suốt, chất lỏng bên trong chói lọi như hoàng kim, đung đưa một chút tựa như vàng lưu động, hơi sánh ra chiếc nắp lưu ly, liền thoang thoảng có mùi hương thơm ngát bay ra, khiến ta bất giác nuốt nước miếng… Là rượu nho hoàng kim năm xưa của Ba Tư.
Đáng tiếc bình rượu này lại bị Hạ Hầu Thương nhấc đến trước mặt y, tự mình rót một chén, hơi ngửa đầu uống, xem ra y không dự định hưởng cùng ta, ta cũng không có lập trường gì để tranh giành… Lúc nào ta cũng nhớ rằng ta là thân phận cơ thiếp.
Chỉ đành rút khăn gấm trong ngực ra, lau nhẹ rượu thấm bên khóe miệng của y.
Đây mới là chuyện ta phải làm.
Dĩ nhiên trong lòng ta oán hận, nhất là khi thấy rượu kia chỉ chốc lát đã vơi hơn phân nửa.
Phải biết rằng rượu đối với ta cũng là không thể thiếu như thịt bình thường. Tiểu Nhị nhà ta vốn là rượu trang nổi tiếng: Túy Tiên Lâu tuy là nơi bán rượu, nhưng thích múa kiếm so quyền, bởi vì phu thân y quen biết với phụ thân ta nên vừa nhập ngũ đã thăng làm hiệu úy, trở thành một trong bắc đẩu thất tinh. Có điều là lúc ban đầu ta không biết phụ thân ta để y nhập ngũ không riêng gì vì bậc trưởng bối quen biết. Nhiều người cũng quen biết với phụ thân ta, nhưng vì sao chỉ cho y nhập ngũ? Huống chi nhà y cũng chỉ là một kẻ buôn bán rượu nho nhỏ mà thôi. Tuy y luyện võ khắc khổ, nhưng xương cốt nhỏ nhắn, võ công không cao, cũng không có thiên phú gì. Nếu như không phải làm thất tinh trận, trong rất nhiều cuộc chiến y cũng sẽ mất mạng tại chỗ.
Cho đến ngày đó ta mới biết được vì sao phụ thân hết lần này đến lần khác lựa chọn y trở thành một trong cận vệ thất tinh.
Khi ta bị người ta bắt ra cổng lớn, đưa lên xe ngựa, còn y mặc quần áo của ta, quỳ xuống bái biệt ta, trong miệng nói: “Tướng quân đi mau…” Trong nháy mắt đó ta mới biết được vì sao phụ thân lại lựa chon một người xương cốt mảnh mai như thế vào thất tinh vệ.
Ngày đó bầu trời xanh trong, nhìn như vừa rửa sạch, ta bi Tiểu Thất điểm nguyệt câm, trà trộn vào đám người dưới đoạn đầu đài, dựa trên người Tiểu Thất, nhìn Tiểu Nhị quỳ gối trên đài. Ta dám khẳng định y nhìn thấy ta, bởi vì ta cảm giác được y lặng yên nói với ta: “Tướng quân, bảo trọng.” Trảm đầu đao rơi xuống… Y cười khẽ một tiếng: “Đao không đủ nhanh, chém lại…”
Y là một người nhát gan, vừa bắt đầu nhập ngũ, sau lần đầu tiên giết người đã một mình núp trong lều ba ngày không đi ra ngoài, bị sáu người khác cười nhạo nửa năm trời. Nhưng lần đó đầu của y bị đặt trên đoạn đầu đài, cổ và đầu chỉ còn một lớp da nối liền, lại nói với tên đao phủ vung đao kia: “Đao không đủ nhanh, chém lại…”
Chẳng biết tại sao sau này mỗi lần ta uống rượu thì dù cho rượu có ngọt cỡ nào, bên trong cũng phảng phất có mùi tanh, cũng nồng như máu tươi, nhưng ta vẫn thích uống như cũ.
Có lẽ chỉ có như thế mới khiến ta hơi quên đi ánh mắt ung dung trên đoạn đầu đài kia.
Năm đó sau một ít tai họa, Túy Tiên Lâu đã biến mất ở Kiến Đô.
Tài nghệ ủ rượu của Tiểu Nhị cực cao, quen phá vỡ truyền thống, dù là thứ gì vào tay y cũng có thể ủ ra rượu ngon. Cho nên mấy năm đó ta cũng học không ít cách cất rượu bất truyền của y, chỉ là ngoài miệng nói thử xem, nhưng trong lòng lại lẩm bẩm đúng là tên cất rượu tài giỏi.
Trên vũ đài mang lên rượu của các quốc gia Tây Vực, bắt đầu cuộc đoán rượu ba năm một lần.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Mị Tướng Quân
Vân Ngoại Thiên Đô
Mị Tướng Quân - Vân Ngoại Thiên Đô
https://isach.info/story.php?story=mi_tuong_quan__van_ngoai_thien_do