Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Xúc Tác Hoàn Hảo
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 39
Brittany
Tôi có thể thấy Jorge và Elena yêu nhau điên cuồng. Không biết tôi có yêu chồng tương lai của mình như vậy không nhỉ? Tôi nghĩ về Shelly. Chị ấy sẽ không bao giờ có được một người chồng và những đứa con. Con tôi hẳn cũng sẽ yêu chị nhiều như tôi, và chị sẽ chẳng thiếu tình yêu thương trong suốt quãng đời còn lại.
Nhưng liệu trong lòng chị có bao giờ khao khát một người chồng và một gia đình cho riêng mình – những thứ mà chị sẽ không bao giờ có? Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ dính dáng tới các thành viên băng đảng. Đó không phải là tôi. Nhưng chàng trai này, tâm điểm của những thứ mà tôi chống lại, lại gắn kết với tôi theo cách không ai có thể làm được.
Tôi biết mình phải làm cho anh ấy thay đổi, để một ngày nào đó, mọi người có thể nói chúng tôi là một cặp đôi hoàn hảo. Khi âm nhạc vang lên tràn ngập không gian, tôi vòng cánh tay quanh eo Alex, dựa đầu vào ngực anh. Anh gạt mấy lọn tóc lòa xòa vương trên cổ tôi, ôm lấy tôi khi hai đứa di chuyển theo điệu nhạc.
Một anh chàng tiến đến gần cô dâu và đưa ra tờ bạc năm đô-la. “Đó là nghi thức truyền thống,” Alex giải thích. “Anh ta trả tiền để được nhảy với cô dâu. Người ta gọi đó là điệu nhảy thịnh vượng[1].”
Tôi quan sát đầy hứng thú khi chàng trai đính tờ bạc vào đuôi váy cô dâu bằng một cái kim băng. Mẹ tôi sẽ khiếp đảm cho mà xem. Ai đó hét lên điều gì đó với anh ta. Mọi người cười ồ lên. “Chuyện gì vui vậy?” “Họ nói anh ta đính tờ bạc gần mông chị ấy quá.” Tôi nhìn theo cặp đôi trên sàn nhảy và cố gắng bắt chước các bước khi hòa mình vào điệu nhạc.
Khi cô dâu dừng lại, tôi hỏi Alex có muốn nhảy với cô dâu như vậy hay không. Anh trả lời có, tôi bèn đẩy anh về trước. “Vậy đi nhảy với chị Elena đi. Em sẽ tới trò chuyện với mẹ anh.” “Em có chắc chắn muốn làm điều đó không?” “Chắc. Em đã thấy bác ngay từ lúc chúng ta bước vào, và em không muốn giả vờ như không thấy.
Đừng lo cho em. Em cần phải làm việc này.” Alex lấy tờ bạc mười đô ra khỏi ví. Tôi không muốn để ý, nhưng giờ thì cái ví đã rỗng không. Anh sắp đưa cho cô dâu tất cả số tiền mình có. Anh có đủ tiền không đây? Tôi biết anh đi làm cho tiệm sửa xe, nhưng tiền anh kiếm được chắc cũng dành cả cho gia đình.
Tôi lùi dần lại phía sau cho tới khi tay chúng tôi rời ra. “Em sẽ quay lại, nhanh thôi.”.Tôi bước lại dãy bàn nơi những người phụ nữ đang dọn các đĩa thức ăn để gặp mẹ Alex. Bác đang mặc một bộ đầm cổ đổ màu đỏ và trông trẻ hơn cả mẹ tôi. Mọi người đều nói mẹ tôi xinh đẹp, nhưng bác Fuentes lại có một vẻ đẹp vượt thời gian, như một ngôi sao điện ảnh vậy.
Cặp mắt nâu của bác to tròn, hàng mi dài cong vút như chạm tới lông mày, làn da màu đồng nhạt không chút tì vết. Tôi chạm nhẹ vào vai bác khi bác đang bày khăn ăn lên bàn. “Chào bác Fuentes.” Tôi nói. “Brittany, đúng không?” bác hỏi. Tôi gật đầu. Tự giới thiệu lại đi, Brittany.
Đừng có đứng đực mặt ra thế. “Ưmm, ngay từ lúc bước vào đây cháu đã muốn chuyện trò với bác. Bây giờ có vẻ là một dịp tốt, nhưng hiện tại cháu nói năng dài dòng quá và vẫn chưa đi vào trọng tâm. Cháu hay bị thế khi căng thẳng ạ.” Người phụ nữ nhìn tôi như thể đầu óc tôi có vấn đề hay bị chập mạch vậy.
“Tiếp đi,” bác giục. “Vâng, à, cháu biết có chút khúc mắc giữa hai bác cháu mình. Cháu xin lỗi nếu lần trước cháu gặp bác trong hoàn cảnh mà bác cảm thấy không được tôn trọng theo một cách nào đó. Cháu chỉ muốn bác biết rằng cháu không vào nhà bác với ý định hôn Alex.” “Thứ lỗi cho tôi nếu tôi tò mò, vậy chứ ý định của cô là gì?” “Dạ?” “Cô có ý đồ gì với Alex?” “Cháu... cháu không chắc bác muốn cháu nói gì.
Thật lòng mà nói, có lẽ bọn cháu sẽ tìm hiểu việc đó dần dần.” Bác Fuentes đặt một tay lên vai tôi. “Có Chúa chứng giám, tôi không phải người mẹ tốt nhất trên thế giới. Nhưng tôi quan tâm tới các con mình hơn cả mạng sống, Brittany. Và tôi sẽ làm bất cứ điều gì để bảo vệ chúng khỏi bị tổn hại.
Tôi đã thấy cách nó nhìn cô, và điều đó khiến tôi sợ hãi. Tôi không thể chịu đựng được nếu phải chứng kiến nó bị tổn thương lần nữa bởi người người mà nó quan tâm.” Nghe mẹ Alex nói về anh mà trong tôi dấy lên khao khát có được một người mẹ quan tâm và yêu tôi nhiều như vậy.
Cố gắng nuốt xuống những lời bác Fuentes nói là điều gần như không thể; có cái gì đó cứ nghẹn lại trong họng tôi. Sự thật là, gần đây tôi không còn cảm thấy mình là một phần của gia đình nữa. Tôi chỉ là một ai đó mà bố mẹ kỳ vọng luôn hành động và nói ra những điều đúng đắn.
Tôi đã diễn cái vai này lâu lắm rồi, để bố mẹ có thể tập trung lo cho chị Shelley, chị ấy mới là người cần sự chú ý hoàn toàn từ họ. Đôi khi thật khó khăn khi phải cố gắng đến tuyệt vọng để xây dựng hình ảnh bù đắp cho việc bản thân chỉ là một cô gái bình thường.
Chưa ai từng bảo tôi rằng tôi không cần phải trông hoàn hảo mọi lúc mọi nơi. Thực lòng, cuộc sống của tôi đầy rẫy những tội lỗi không bao giờ chấm dứt. Tội lỗi khi là một đứa con bình thường. Tội lỗi khi cảm thấy mình phải đảm bảo cho Shelley cũng được yêu thương nhiều như chính mình.
Tội lỗi khi sợ hãi rằng con mình sau này có thể giống như chị. Tội lỗi khi thấy xấu hổ lúc người ta nhìn chằm chằm vào Shelley ở nơi công cộng. Và điều đó sẽ không bao giờ dừng lại. Làm sao nó có thể dừng lại khi tôi sinh ra đã có tội lỗi ngập đầy tai? Với bác Fuentes, gia đình đồng nghĩa với tình yêu thương và sự chở che.
Với tôi, gia đình đồng nghĩa với tội lỗi và yêu thương có điều kiện. “Bác Fuentes, cháu không thể hứa không làm tổn thương Alex. Cháu không rời xa anh ấy được, cho dù đó là điều bác mong muốn. Cháu cũng đã thử rồi.” Bởi vì ở cạnh Alex giúp tôi thoát khỏi bóng tối cuộc đời mình.
Nước mắt đang tràn ra khóe mi và chảy xuống má tôi. Tôi cắm đầu lao qua đám đông để tìm nhà vệ sinh. Paco đang bước ra khỏi nhà vệ sinh, tôi vội vàng băng ngang qua cậu ta. “Cậu hẳn sẽ muốn chờ một chút trước khi cậu...” Giọng Paco nhỏ dần đi khi tôi đóng cửa, tự nhốt mình bên trong.
Tôi quệt mắt, nhìn vào gương. Trông tôi thật lộn xộn. Mascara của tôi đang chảy xuống và... ôi, chẳng ích gì. Tôi trượt người xuống sàn nhà lót gạch vuông lạnh lẽo. Giờ thì tôi mới nhận ra điều mà Paco định nói với tôi. Nơi này bốc mùi, nó thật sự rất hôi... tôi gần như muốn ói.
Tôi bịt tay lên mũi, chùi mắt bằng giấy vệ sinh, cố gắng lờ đi cái mùi khó chịu đó khi nghĩ đến những lời nói của bác Fuentes. Một tiếng gõ cửa lớn cắt ngang cơn khóc lóc của tôi. “Brittany, em có đó không?” Giọng Alex vang lên qua cánh cửa. “Không.” “Ra đi mà.” “Không.” “Vậy cho anh vào.” “Không.” “Anh muốn dạy em câu này trong tiếng Tây Ban Nha.” “Gì chứ?” “No es gran cosa.” “Nó nghĩa là gì?” Tôi hỏi, đống khăn giấy vẫn trên mặt.
“Anh sẽ nói em nghe nếu em cho anh vào.” Tôi vặn nắm cửa đến khi nó kêu “kích” một cái. Alex bước vào. “Nó có nghĩa là không vấn đề gì không thể giải quyết.” Sau khi khóa cánh cửa sau lưng, anh cúi xuống bên cạnh tôi và ôm tôi vào vòng tay. Đoạn anh hít hít vài cái. “Khỉ thật.
Thằng Paco vừa ở đây hả?” Tôi gật đầu. Anh vuốt tóc tôi và lầm bầm gì đó bằng tiếng Tây Ban Nha. “Mẹ anh nói gì với em vậy?” Tôi vùi mặt mình trong ngực anh. “Bác ấy chỉ nói thực lòng thôi,” tôi thì thầm bên áo anh. Một tiếng gõ cửa lớn cắt ngang câu chuyện của chúng tôi.
“Mở cửa ra.” “Ai vậy?” “Cô dâu đây.” “Cho chị vào!” Elena ra lệnh. Alex mở cửa. Một bóng người trong cái váy ren trắng đính đầy đô-la phía sau chen qua lối vào nhà vệ sinh rồi đóng cửa lại. “Được rồi, chuyện gì đang diễn ra vậy? Chị ấy cũng lại hít hít mũi vài cái.
“Thằng Paco vừa ở đây à?” Alex và tôi gật đầu. “Thằng đó ăn cái quỷ gì mà thải ra mùi thối kinh khủng vậy? Khốn thật.” Chị ấy nói, vò mớ khăn giấy thành một nhùi và chụp lên mũi. “Buổi lễ tuyệt quá.” Tôi nói qua đám khăn giấy của mình. Đây là tình huống ngượng nghịu và kỳ quái nhất mà tôi từng dính vào.
Elena nắm tay tôi. “Ra ngoài thưởng thức bữa tiệc đi. Cô của chị có thể hơi thù địch nhưng cô ấy không làm hại ai đâu. Ngoài ra, chị nghĩ trong thâm tâm cô còn thích em đấy.” “Em sẽ đưa cô ấy về,” Alex nói, đóng vai người hùng của tôi. Khi nào thì anh sẽ chán chuyện này nhỉ? “Không, em không đưa cô ấy về đâu cả, nếu không chị sẽ nhốt cả hai đứa trong cái phòng thối hoắc này để giữ hai đứa lại đấy.” Mỗi từ của Elena đều mang nghĩa đen cả.
Một tiếng gõ cửa khác vang lên. “Đi đi, đi đi.” “Là Jorge đây.” Jorge len vào. Jorge không thô lỗ như mấy người chúng tôi, anh ấy làm lơ sự thật phòng đang bốc mùi như thể có con gì chết. Nhưng anh ấy cũng khịt khịt mấy lần và mắt bắt đầu chảy nước. “Thôi nào, Elena,” Jorge nói, cố gắng kín đáo bịt mũi nhưng làm không được khéo lắm.
“Khách của mình đang tự hỏi cô dâu ở đâu kìa.” “Anh có thấy là em đang nói chuyện với em họ em và bạn gái nó không hả?” “Thấy, nhưng mà…” Elena giơ một tay lên để bắt chồng im lặng trong khi tay kia vẫn giữ mớ khăn giấy trên mũi. “Em nói, em đang nói chuyện với em họ em và bạn gái nó,” chị tuyên bố đầy cứng rắn.
“Và em chưa nói chuyện xong” “Em,” Elena nói, chỉ thẳng vào mặt tôi. “Đi với chị. Còn Alex, chị muốn em và mấy thằng nhóc nhà em lên hát.” Alex lắc đầu. “Elena, em không nghĩ là…” Elena đưa một tay lên cao trước mặt Alex, bắt cả anh cũng phải im lặng. “Chị không yêu cầu em nghĩ ngợi gì cả. Chị bảo em cùng với mấy đứa nhóc nhà em lên hát tặng vợ chồng chị.”
Elena mở cửa kéo mạnh tôi đi xuyên qua căn nhà, và chỉ dừng lại khi chúng tôi tới sân sau. Chị ấy buông tay tôi ra để giật lấy micro từ tay ca sĩ chính. “Paco!” Chị gọi lớn. “Đúng rồi, chị đang nói với chú mày đó,” chị chỉ tay về phía Paco lúc ấy đang nói chuyện với một đám con gái.
“Lần sau chú mày muốn đi ị thì qua nhà khác mà đi.” Đám con gái xung quanh Paco lùi ra và cười khúc khích, bỏ cậu ta ở lại một mình. Jorge vội vàng hướng về sân khấu và cố gắng đón vợ xuống. Anh chàng tội nghiệp chật vật trong khi mọi người cười lớn và vỗ tay. Cuối cùng Elena cũng rời khỏi sân khấu, Alex nói gì đó với trưởng nhóm nhạc.
Các vị khách vỗ tay hoan hô khi Alex cùng mấy cậu em lên hát. Paco ngồi xuống cạnh tôi. “Ừ, xin lỗi vụ nhà vệ sinh nhé. Tớ đã cố gắng cảnh báo,” cậu ta ngượng nghịu. “Không sao. Mình nghĩ chị Elena cũng làm cậu xấu hổ đủ rồi. Tôi nghiêng người qua Paco và hỏi, “Nghiêm túc mà nói, cậu nghĩ sao về chuyện mình và Alex quen nha?” “Nghiêm túc mà nói, cậu là điều tuyệt vời nhất từng đến với Alex đấy.”.
Chú thích
[1] Điệu nhảy thịnh vượng là điệu vũ thường được sử dụng trong đám cưới, tượng trưng cho niềm vui, sự gắn kết, tình yêu và sự hưng thịnh được gửi tới cho cuộc sống mà đôi vợ chồng sẽ chia sẻ cùng nhau.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Xúc Tác Hoàn Hảo
Simone Elkeles
Xúc Tác Hoàn Hảo - Simone Elkeles
https://isach.info/story.php?story=xuc_tac_hoan_hao__simone_elkeles