Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Định Mệnh...Nước Mắt
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 39: Người Mẹ Của Thiên Nhiên
L
úc bóng Kiệt khuất hẳn nơi cửa phòng, Dương quay qua phía Bảo:
“Nè, anh còn ở đây làm gì thế?”
“Ngắm gái chứ làm g… À không! Tôi ở đây bảo vệ ấy cô gái ở đây mà, hoàn toàn không có ý gì khác đâu ha…ha ha ha ha ha!” - Bảo nói rồi nhanh chóng nhận ra mình bị hớ, lập tức rẽ sang chuyện khác và kết thúc câu bằng một tràng cười gượng và một vài giọt mồ hôi trên trán.
“Đúng là tên tóc dựng biến thái!” - Dương,An,Vân đồng thanh.
“Bệnh cũ ngàn năm không chữa được!” - Huy phán một câu trong khi nhìn Bảo với ánh mắt lạnh băng.
Bảo đơ toàn tập, nhìn qua phía Vi mong nhận được sự trợ giúp từ cô, nhưng hành động cười cho qua của cô đã khiến trái tim cậu vỡ vụn và một lần nữa cậu hóa đá tại chỗ.
“Chúng ta có nên khiêng cái tượng đá này quẳng ra ngoài không nhỉ?” - Dương săm soi Bảo lúc này đã hóa đá, thốt ra một câu tàn nhẫn hết sức.
“Tán thành!” - Vân và An đồng thanh.
“Không ý kiến!” - Huy nói tỉnh rụi.
“Còn Vi, cô thấy sao?” - Dương nhìn Vi.
“Uhm… nếu mọi người đã đồng ý thì… cứ thế mà làm vậy!” - Vi do dự một lúc rồi cũng đồng ý với quyết định đó.
“Huy, anh giúp tôi quẳng bức tượng này ra ngoài nhé!”
“Tất nhiên rồi, tôi sẽ giúp cậu!” - Huy nói rồi hai người cùng tiến tới nhấc bổng cái tượng đá là Bảo lên.
“Ê ê ê! Nói chơi làm thiệt hả mấy cha? Bỏ tôi xuống coi!!” - Bảo la oai oái trong khi chân bị Dương giữ chặt còn vai thì nằm trên vai Huy, tay bị cột chặt.
“Cậu im đi! Đây là bệnh viện!” - Huy nhấn mạnh vế sau.
“Biết là vậy nhưng bỏ tớ xuống đi! Các cậu quẳng tớ đi rồi ai sẽ bảo vệ mấy cô bé dễ thương xinh đẹp trong đó hả? Lỡ bọn du côn lại mò vào gây nguy hiểm thì sao?” – Cậu vẫn cố gắng giãy giụa và tìm cách để hai tên này chịu thả cậu xuống.
“Chuyện đó cậu khỏi lo, có tôi, Phong với nhóc Dương ở bên cạnh họ rồi! Về nhà ngủ đi!” - Huy vẫn giữ nguyên ý định của mình.
“Nhưng có thêm tớ vẫn hơn mà!!!”
“Không cần đâu, anh về nhà đi, đừng tưởng tôi không biết mục đích của anh nhá!” - Dương chèn vào.
“Bệnh háo sắc của cậu tôi là người rõ nhất, vì vậy im lặng mà về nhà đi!” - Huy nói trong khi tay giữ chặt vai cậu.
“Hu hu hu, các người đúng là độc ác mà! Bỏ tôi xuống coi!!!” – Cậu vẫn không ngừng la hét giữa hành lang bệnh viện.
“Dương, cậu có khăn tay không? Nhét vào mồm tên này đi!” - Huy nói một câu rất ư là độc ác.
“Có đây!” - Dương nói rồi rút trong túi ra một cái khăn tay đưa cho Huy.
“Không!!! Các người không được làm như v…ưm..ưm..ưm…!” - Bảo hét to và cố giãy giụa nhưng cái khăn tay đã ngập lút trong mồm, cậu không thể nhả nó ra vì bàn tay Huy giữ chặt nó.
“Xin lỗi nhé nhưng để tên háo sắc như cậu ở gần họ là một chuyện quá nguy hiểm!” - Huy vẫn nói trong khi giữ chặt cái khăn trong mồm Bảo.
“Chuẩn như Lê Duẩn!” - Dương ở phía sau tán thành câu nói của Huy vô điều kiện.
*
*
*
“Đến rồi! Bỏ cậu ta ở đây là tốt nhất!” - Huy dừng lại ở một bãi đất trống.
“Tán thành vô điều kiện!” - Dương nói rồi cùng Huy đặt Bảo xuống thềm cỏ xanh mượt.
“Cậu tự tìm đường về đi nhé! Tôi trở về bệnh viện đây! Không thể để họ chờ lâu được!” - Huy nói với Bảo trong khi Dương tháo dây trói ở tay cho cậu sau đó đi mất.
“Tôi cũng đi đây, gặp lại anh sau nhé!” - Dương nói rồi cũng bước theo Huy.
Khi hai người họ đi khuất thì Bảo mới ngồi dậy, nhả cái khăn tay trong mồm ra, ngắm nhìn khung cảnh nơi đây:
“Hai cái tên này, có cần khiêng mình đi xa vậy không chứ? Mà, nơi này cũng đẹp thật!” - Cậu ngắm nhìn xung quanh, lắng nghe tiếng gió chảy qua tai, tận hưởng bầu không khí trong lành và dễ chịu.
Cậu thả người xuống bãi cỏ mượt mà, ngắm nhìn những đám mây lửng lơ trôi trên bầu trời, đôi mắt màu xanh sẫm lộ rõ vẻ đăm chiêu….
“Mẹ à, có phải bây giờ mẹ cũng đang sống dưới bầu trời rộng lớn này không? Hay là… mẹ đã không còn trên thế gian này nữa?” - Giọng nói buồn bã, khác hẳn giọng điệu bông đùa khi nãy rơi khỏi bờ môi cậu.
Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng gió lướt qua làm lay động một vài cành cây gần đó trả lời cậu….
“Kể từ ngày ông ta đuổi mẹ đi… không một lần con được gặp lại mẹ... Lúc đó, con cứ ngỡ rằng mẹ bị đuổi đi là do con không tốt. Thế nên ngày qua ngày, con cố gắng làm ông ta vui, ôm ấp hy vọng ông ta sẽ mang mẹ trở về… Nhưng…!” - Nói đến đây, cậu thấy như có một lưỡi dao đắng chát cắt vào trái tim mình, như thể vết thương vốn dĩ chưa kịp lành lại một lần nữa bị rách toạc... đau nhói…
“… Mẹ biết không? Thứ con nhận được từ ông ta chẳng là gì khác ngoài những lời mắng nhiếc, thái độ lạnh nhạt cùng những câu nói độc ác, tàn nhẫn về mẹ…Con căm ghét ông ta, căm ghét dòng máu nhơ nhuốc của ông ta trong người con… Nếu được… con chỉ muốn tách thứ máu đê hèn này ra khỏi người… chỉ muốn vỏ bọc này mang dòng máu của mẹ thôi… Nhưng làm sao…mà có thể chứ?” - Câu nói cuối cùng nhẹ như gió, tưởng chừng như nó chưa hề thoát ra khỏi cuống họng cậu, tưởng chừng như là một làn khói mỏng manh, vội tan biến.
Một giọt nước bỗng rơi khỏi khóe mắt, rồi lại một giọt nước ấm nóng, đắng chát lăn trên gò má thanh tú ấy. Nước mắt cậu đã rơi, nhưng đó không hẳn là khóc, chỉ là rơi nước mắt, vậy thôi…
Tiếng gió lay những tán cây rì rào cùng tiếng chim ríu rít tạo nên một khúc ca êm dịu như lời ru của mẹ, đưa chàng trai đáng thương đó vào một giấc ngủ êm đềm, đưa bàn tay dịu hiền của gió đến vuốt ve, ôm ấp hình hài cậu như bàn tay của người mẹ, vệt nắng ấm cuối trời mang đến cho cậu cảm giác ấm áp lạ kì khiến cậu ngỡ như mình đang nằm trong vòng tay mẹ. Thảm cỏ xanh mềm mại, mượt mà như làn da, thớ thịt của người mẹ để cậu gối đầu. Đúng vậy, rất có thể mẹ cậu đã lìa xa cậu mãi mãi… nhưng ở đây… tại nơi này, nơi thảm cỏ mênh mông, có một người mẹ khác đang an ủi, sưởi ấm cậu… đó là… người mẹ mà thiên nhiên mang đến cho cậu… ấm áp…và yên bình…
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Định Mệnh...Nước Mắt
Yuri Phạm
Định Mệnh...Nước Mắt - Yuri Phạm
https://isach.info/story.php?story=dinh_menh_nuoc_mat__yuri_pham