Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Tôi Nhớ Cô Rồi, Về Nhà Đi
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chap 38
C
hap 38
Hai người lên xe, đáng lẽ phải vòng ngược lại, nhưng hắn lại đi thẳng làm nó ngạc nhiên:
- Ơ! đường về bên này mà?
- Nhưng bên này gần hơn?! – Hắn chỉ đáp lại có thế nhưng đã làm cho nó băn khoăn mãi:
- Gần????
Hắn không nói nhiều làm gì, liền phóng đi. Nó nhìn phong cảnh hai bên đường, đẹp thật. Ở cả Hàn quốc này, nơi đâu cũng được tận dụng để xây nhà, không ngờ một nơi gần biển mát như thế này vẫn còn cây cối um tùm, nó liền quay lại hỏi:
- Đất này của ai mà rộng thế, họ thật buồn cười, sao không bán đi nhỉ?
- Đất nhà tôi đấy, có ý kiến gì không?
- Hả? Ờ...không, nhưng nếu là đất nhà anh thì sao bác ấy không bán đi, bất động sản mà? Nếu bán đi, chắc chắn rằng sẽ rất có nhiều người mua vì ở đây rất có tiềm lực du lịch.
- Sao cô lại nghĩ thế? – Hắn bật cười.
- Này nhé, bên kia là biển, đằng xa thì có ngọn hải đăng, đường xá tách hẳn khỏi thành phố in ỏi, cây cối xanh tươi, nếu đầu tư thêm nữa thì có thể tạo ra cả một khu nghĩ dưỡng lớn thật lớn.
Nó vừa giải thích vừa múa tay múa chân, hắn bật cười khi nhìn thấy những hành động hết sức ngây thơ của nó. Rồi hắn khẽ gõ đầu nó:
- Ngốc ạ, chính vì đây là một nơi tuyệt vời như thế nên tôi mới không muốn bán, hiểu chưa?
- Anh? Đất của anh sao? – Nó trố mắt, tay vẫn xoa chỗ bị gõ.
- Không, là đất của gia đình nhỏ của tôi. – Hắn vừa nói vừa cười.
- Hừm. Lo xa. - nó bĩu môi
Nó đáp lại và khoanh tay trước ngực, chưa đầy 3 phút họ đã ở trước cổng, hắn đưa tay lục trong ngăn lúc nãy và lôi ra một chùm chìa khóa, thật nhiều chìa khóa. Hắn đưa tay ra để bấm vào một cái rimot nhỏ, rồi tiếp tục lái xe khi chiếc cổng mở đủ rộng. Nó thấy một ngôi biệt thự trắng rất đẹp, xung quanh bao trùm bởi rất nhiều cây cối. Chiếc xe chỉ mới dừng lại, nó đã lập tức đẩy cửa xe chạy vòng ra sau, nó chắc hẳn rằng, đằng sau phải là một vườn cây rất lớn.
Không sai, nó hoa cả mắt vì nhiều loại cây trong vườn, còn có và một đài phun nước Mini ở giữa, đằng xa kia hình như là nông thôn thì phải, nó thấy lấp ló những thửa ruộng, thật là đẹp quá. Nó chạy đến chiếc đài phun để nhìn thật rõ. Woa! Lộng lẫy... Có cá kìa... Nhiều quá. Đang mải mê ngắm nghía mà nó không nhìn lại phía sau, có người đi tới và nắm lấy vai nó, nó giật mình đứng thẳng thì thấy đối diện mình là một ông già trung niên, ông ta ôn tồn:
- Cô cẩn thật chứ? Nhưng sao cô có thể vào đây?
- Ông Đại. – Có tiếng hắn gọi.
Cả hai quay lại nhìn hắn, ông ta liền cúi đầu kính cẩn:
- Cậu hai! Lâu ngày quá.
- Ông khỏe chứ? – Hắn đi tới chỗ ông ấy và nói thân mật.
- Tôi vẫn tốt, cảm ơn cậu. – Ông ta không ngước nhìn hắn.
Hắn hít một hơi dài rồi nói:
- Thật là trong lành, nhờ ông mà nó vẫn vậy, thật là tốt. À, tối nay tôi và cô gái này sẽ ở lại đây, ông nấu cái gì ngon ngon nhé.
- Vâng ạ. Vậy thì tôi xin đi đây.
- Ừ.
Ông ta đi khỏi thì nó mới hỏi hắn:
- Ai thế?
- Là quản gia của nhà này đấy, khi không cái ai ở đây, ông ấy là người chăm sóc cả khu này. Ông ấy rất tốt nên cô lo mà kính cẩn với ông ấy, hiểu chưa? À, vào nhà thay đồ đi, cảm bây giờ
Rồi hắn đi trước, bây giờ nó mới nhận ra là nó chưa thay đồ, cả người nó ướt sũng, để lâu kiểu này thì sẽ cảm mất. Nó liền chạy theo sau hắn.
Hắn loay hoay mở cửa vào nhà, từ năm ngoái hắn không về đây, nhờ có ông Đại mà vào nhà vẫn thấy hơi người. Hắn thấy nhớ cái kỉ niệm những năm qua. Kí ức đang ùa về.
Nó chạy vào phòng trước, mở tủ ra, chẳng có bộ đồ nào dành cho con gái cả. Nó quay lại nói lớn với hắn, kéo hắn ra khỏi cái quá khứ đó:
- Ê! Sao không thấy đồ con gái thế, thế này thì sao mà mặc?
Hắn im lặng một lúc rồi kéo nó đi lên lầu, nó tuy hơi ngạc nhiên nhưng vẫn để cho hắn nắm lấy cánh tay mình. Căn phòng gần cầu thang được mở, cả hai đi vào, nó nhìn kiểu trang trí ở đây, hình như là phòng của con gái thì phải, nhưng sao lại có phòng của con gái ở đây kia chứ.Nhưng vì sợ hắn phiền nên nó bỏ qua chuyện đó.
Còn hắn thì đi đến chiếc tủ gỗ được điêu khắc rất đẹp, vừa mở ra thì đã có biết bao nhiêu là loại quần áo, nó ngây ra nhìn, tất cả đều là hàng hiệu. nhưng cái con người bản tính đã thích đồ thường như nó thì:
- Tôi không mặc chúng đâu – Nó lại đi đến một chiếc váy đầy kim xa kim tuyến rồi phụ họa – Đồ này dùng để mặc đi dự tiệc chứ đâu phải là mặc ở nhà chứ.
- Cô thật nhiều chuyện. Haizzz... Muốn là gì thì làm, tôi xuống nhà đây.
Hắn không nói thêm câu nào, liền đóng cửa đi ra. Nó ngây ra trong phòng một lát rồi mới lầm bẩm một mình:
- Anh ta bị sao thế?
Nhưng rồi nó cũng bỏ đi chuyện đó, liền tiếp tục lục trong tủ đồ. Nó lấy ra một chiếc áo freesize màu trắng và một quần jean. Nó lại lục tìm đâu đó trong mấy cái ngăn kéo để tìm một thứ....Đây rồi...cái Kéo.
Hắn đi vào nhà bếp và hỏi ngay ông Đại đang đứng chuẩn bị ở trong bếp:
- Hộp cứu thương ở đâu vậy ạ?
- Đây này – Ông lấy ra từ trong tủ đựng – Nhưng sao cậu lại cần đến nó?
- À... không có gì đâu ạ. – nói rồi hắn đi ngay.
Vừa ra khỏi nhà bếp, hắn liền đi ngay vào căn phòng đối diện. Hắn đặt chiếc hộp cứu thương lên bàn rồi đi đến chiếc tủ lớn. Phải đi tắm trước đã, để lâu ngấm nước như thế này thì sẽ ốm mất thôi.
Nó tắm rửa xong, đi ra với chiếc áo trắng phủ hết cả người và chiếc quần jean dài đã trở thành đùi trong mấy đường kéo. Nó đang lau mái tóc thì sự nhớ:
- Điện thoại của mình vẫn ở trong xe, đi lấy thôi.
Ở một nơi khác:
Có người gọi cho Ina, cô lấy máy và trả lời:
- Tôi là Choi Ina, có gì không ạ?
- Tôi muốn cho cậu xem một thứ, ngày mai cô hãy đến phòng thể dục. Tôi sẽ đến đó. – Người đó liền tắt máy.
- Cái gì thế này? – Cô lầm bầm
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Tôi Nhớ Cô Rồi, Về Nhà Đi
LyPhng3
Tôi Nhớ Cô Rồi, Về Nhà Đi - LyPhng3
https://isach.info/story.php?story=toi_nho_co_roi_ve_nha_di__lyphng3