Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Cái Thùng Cơm Sát Vách
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 38: Ngọt Ngào
T
uy rằng đã sớm biết cậu em nhà mình và Lam Sam có chuyện mờ ám, thế nhưng khi nghe chính miệng Kiều Phong thừa nhận Ngô Văn vẫn khá ngạc nhiên. Sau trận kinh ngạc anh lại thấy không biết trong đại bất ngờ này có tiểu kỳ quái gì không, em trai anh vốn là một đóa hoa khác người mà. Trên đời này có rất ít người đàn ông có thể chỉ cần dựa vào khuôn mặt vẫn có thể hấp dẫn các cô gái xếp hàng dài theo đuổi nhưng Kiều Phong vẫn làm xong xuôi đấy thôi, cho nên chuyện Lam Sam thích Kiều Phong cũng không phải quá bình thường sao?
Vậy còn Kiều Phong thì sao?
Ngô Văn nhìn vào khuôn mặt trong trạng thái bình tĩnh của Kiều Phong, anh cảm thấy không quá lạc quan nên hỏi:
- Vậy em có nhận lời cô ấy không?
Kiều Phong lắc đầu:
- Không.
Ngô Văn có phần tiếc nuối:
- Từ chối rồi à?
- Đã từ chối một lần, nhưng cô ấy vẫn cố gắng thử thêm.
Được rồi, ít ra đây cũng được tính là một tin tức tốt. Ngô Văn không nhịn được, đưa tay xoa cằm:
- Anh xin em, em hãy thử yêu đương đi, cả ngày cứ như trạch nam thế này, đừng bệnh thêm nữa.
Kiều Phong cúi xuống, không nói gì.
Ngô Văn lại nói:
- Nếu cảm thấy không hợp với phụ nữ, em tìm đàn ông cũng không phải là không được, anh đã hỏi qua ý cha mẹ rồi, hai người đều tỏ ra tuyệt đối tôn trọng em.
Kiều Phong nhíu mày, tay dao phầm phập băm xuống thớt, mũi dao nghiêng cắm phập xuống mặt thớt, bản dao to run rẩy chênh vênh, sống dao đen như mực, lưỡi dao trắng như tuyết lóe sáng khiến người ta không thể mở nổi mắt. Kiều Phong ngẩng đầu lên, tà tà đưa mắt liếc về phía Ngô Văn.
Ngô Văn phất tay:
- Được rồi, được rồi anh lười không thèm lo mấy chuyện hư hỏng của em nữa, em yêu ai thì yêu. – Nói xong vội vàng rút khỏi bếp.
Quay lại phòng khách, Ngô Văn ngâm nga lại một cách tỉ mỉ câu chuyện Kiều Phong vừa kể, đột nhiên anh tóm được một cái gì đó. Anh bừng tỉnh, móc di động ra gửi một tin nhắn cho cha già đang ở quốc đảo xa xôi: Lão Ngô, con cảm thấy lần này có cửa rồi.
….****…..
Lam Sam tặng cho Kiều Phong một khóa huấn luyện cấp tốc về xã giao, cô cảm thấy Kiều Phong làm bình hoa mang theo còn có thể chứ mở miệng ra mà nói thì tất cả mọi người đều sẽ biết được thế nào là bộ não của tiểu thiên tài.
- Anh cần đóng vai một người bạn trai vừa đẹp trai vừa chung tình lại nhiều tiền nữa, chỉ cần ba chiêu này tuyệt đối có thể giết chết Dương Tiểu Tú.
Kiều Phong ngồi trên ghế salon ngoan ngoãn nghe giảng như một cục cưng chăm chỉ, tay anh mở laptop, nghiêm túc ghi nhớ lại bằng bút điện tử: Đẹp trai, nhiều tiền, chung tình.
Lam Sam gật đầu:
- Về điểm đẹp trai anh không cần phải quan tâm, dưới đây chúng ta sẽ nói cách làm thế nào để giả vờ là một kẻ có tiền.
Kiều Phong sửa lại lời cô:
- Tôi vốn là người có tiền.
- A? Xin lỗi xin lỗi tôi quên mất.
Chuyện này không thể trách cô được. Là một kẻ có tiền, Kiều Phong sống thực sự quá tiết kiệm tuyệt đối không hề giống như những người giàu có kia, nhiều khi phải đứng xếp hàng đợi cùng anh rất lâu để tiết kiệm đến mức khó mà không hỏi thăm đến vấn đề thân nhân gia quyến của anh đấy.
Không biết làm thế nào để xây dựng lên cái khí chất trọc phú cho con người này mà không thể nhầm lẫn với bọn nhà giàu mới nổi, đây cũng là một vấn đề. Lam Sam hỏi:
- Anh có đồng hồ đeo tay không?
Kiều Phong hơi mưu mô mù mờ:
- Có.
Lam Sam ghét cực:
- Không phải cái loại này, giống y hệt bọn học sinh trung học hay đeo ý.
Kiều Phong hơi bực mình:
- Nhưng đây là loại sử dụng năng lượng mặt trời để biểu diễn biến số đấy.
Ngoài một số chữ, Lam Sam nghe mà chẳng hiểu gì hết nên kiên định phủ nhận nó. Cô hỏi:
- Có cái gì khác không?
- Có. – Kiều Phong từ ngăn kéo lôi ra một cái hộp, đặt xuống trước mặt Lam Sam, anh từ từ mở ra cho cô xem.
Hai mắt Lam Sam ngó đăm đăm:
- Đại ca à, anh làm sao tự nhiên lại có nhiều đồ tốt thế này… Vậy sao trên tay anh sao lại đeo cái biểu diễn gì thế?
- Sử dụng năng lượng mặt trời để biểu diễn biến số.
Mặc kệ anh, Lam Sam hăng hái cầm từng chiếc đồng hồ của các thương hiệu nổi tiếng ra, cô nâng niu rất cẩn thận, dường như đang sợ làm bẩn chúng, nghi ngờ hỏi:
- Anh không đeo thì mua để làm gì?
- Một số là do mẹ tôi mua, còn lại là anh trai tôi mua.
Ôi, có rất nhiều người yêu quý tiểu tử này. Cũng không cần phải đeo hàng ngày, kể cả thỉnh thoảng đến trường giảng dạy cũng có thể đeo một chút, thật là không biết quý trọng những thứ đồ xa xỉ phẩm. Lam Sam than thở, cầm một chiếc đeo vào tay. Chiếc đồng hồ nam đeo trên cổ tay cô vừa to lại vừa choáng, cứ ngang ngang ngược ngược thế nhưng lại vẫn khiến Lam Sam rất vui vẻ, dường như cô cảm thấy giá trị bản thân đã tăng lên hàng tỉ đồng. Cô lại đeo thêm hai chiếc nữa, cho đến khi cảm thấy cực kỳ thỏa mãn mới giơ cánh tay lên lắc lư trước mặt Kiều Phong:
- Bây giờ cánh tay tôi đang có giá trị mười mấy vạn đấy.
Kiều Phong ngồi bên cạnh yên lặng nhìn cô với ánh mắt ấm áp:
- Nếu cô thích thế thì cứ cầm mà chơi.
- Không thích, đều là kiểu đồng hồ nam, hơn nữa đồ đắt tiền nhue vậy nhỡ tôi đánh rơi mất thì chắc chỉ có thể bán thân để bồi thường thôi.
Bờ mi của Kiều Phong hơi nháy lên một chút.
Lam Sam bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện:
- Cái kia, tôi có thể mượn tấm thảm Ba Tư để trước cửa sổ của anh về nghịch vài ngày không?
- Không được.
Cắt, đồ keo kiệt!
Lam Sam lấy một chiếc đồng hồ xa xỉ nhất ra khỏi cái đống đáng thương này:
- Đến lúc đó anh hãy đeo cái này nhé, tôi sẽ dựa vào đó để chọn trang phục phù hợp với anh.
- Ừ.
Cô lại nói thêm:
- Ngoài ăn mặc còn có cách ăn nói nữa. Anh không nên cứ mở miệng là nói chuyện lượng tử ngậm miệng lại nói đến máy tính, có thể tâm sự về sự nghiệp, về chơi golf này, về cưỡi ngựa này, đó thường là trọng tâm cơ bản trong câu chuyện của những kẻ có tiền.
- Những cái đó tôi đều không biết.
- Không sao hết, dù sao anh cũng không cần nói nhiều, tẹo nữa tôi sẽ dạy anh một vài câu đủ để ứng phó.
Tiếp theo đó Lam Sam truyền thụ cho Kiều Phong một số kỹ xảo cơ bản, Kiều Phong nhất mực nhìn cô. Sau khi Lam Sam nói xong, nhận thấy ánh mắt nhạt như nước của anh, cô khá ngượng ngừng hỏi:
- Tôi có quá sĩ diện hay không thế?
- Không
Cô cúi đầu nói:
- Anh không thấy tôi quá thực dụng à? Luôn cực kỳ coi trọng đồng tiền.
- Phụ nữ đều thích tiền.
Sao câu nói này lại không hợp lý thế nhỉ, Lam Sam nhìn anh nghi ngờ:
- Sao anh giống như là thất tình sinh hận đời thế?
- Ý tôi không phải như thế. – Anh lắc đầu, sắp xếp lại ngôn ngữ của mình rồi giải thích với cô: - Xét theo quan điểm sinh vật học, cả cuộc đời động vật giống đực đều cố gắng hết sức để đấu tranh dành quyền được giao phối với giống cái, điều đó tốt cho vấn đề sinh tồn cũng như sinh sản, bất kể là sự đấu tranh của giống đực như thế nào, sự lựa chọn của giống cái ra sao đều phù hợp với quá trình phát triển tự nhiên.
Lam Sam nghe một lúc thấy nhức đầu:
- Anh có phải đang giảng dạy về thế giới động vật hay không thế?
- Con người và động vật đều giống nhau, phụ nữ thích tiền đó là điều tự nhiên cũng là quy tắc của xã hội. Bởi vì xét một cách tổng quan, đàn ông có tiền luôn có lợi thế cạnh tranh hơn những kẻ không tiền, hoặc có thể nói như thế này, người đàn ông càng có năng lực cạnh tranh cao càng kiếm được nhiều tiền. Động vật giống cái gánh vác nhiệm vụ sinh sản và nuôi nấng thế hệ sau, chúng theo bản năng cần có điều kiện vật chất càng sung túc càng có cảm giác an toàn, đó là điều kiện để đảm bảo phát triển một thế hệ sau khỏe mạnh. Cho nên phụ nữ thích tiền là một định lý từ cổ chí kim.
Lam Sam cảm thấy thế giới của mình một lần nữa được hoàn toàn đổi mới bởi tư duy khoa học thần kỳ, cô hỏi:
- Vậy ý anh là con người không khác gì so với động vật à?
- Có khác nhau chứ. – Anh lẳng lặng nhìn vào mắt cô, đôi đồng tử ánh lên sự dịu dàng. - Nhân loại có tình yêu.
….***…..
Hôn lễ của Dương Tiểu Tú được bài trí theo một phong cách riêng, các nghi thức được thực hiện ở ngoài trời, bên cạnh một bể bơi cực lớn. Khi những chủ trì cử hành nghi thức trên lễ đài, tân khách sẽ đứng đối diện bể bơi. Cả hội trường được trang trí chủ yếu bởi một tông màu trắng pha với màu xanh nước biển, tô điểm thêm một chút màu hồng nhạt và màu đỏ tạo nên một vẻ đẹp vô cùng lãng mạn.
Tiệc được tổ chức theo phong cách tự chọn, hiện vẫn chưa đến giờ khai tiệc nên trên các bàn ăn chỉ bày một ít bánh kẹo và rượu vang. Kiều Phong chọn hai chiếc kẹo trên khay tròn bất kể mọi người bóc vỏ ra ăn.
Lam Sam ngăn anh lại:
- Anh đẹp trai, anh phải nhớ rằng anh đang là một soái ca giàu có, không được ăn kẹo.
- Tôi chưa ăn loại này bao giờ.
Lam Sam lấy kẹo trong tay anh cất vào ví:
- Về nhà rồi ăn.
- Được. – Rời khỏi kẹo, Kiều Phong nhanh chóng quay trở lại với vẻ lãnh khốc nhiều vàng (chiếc đồng hồ vàng đeo trên móng vuốt có thể làm bằng chứng nhé) của một doanh nhân trẻ tuổi, rất nhanh hấp dẫn sự chú ý của một số người.
Thời điểm hai người tiến vào cũng không quá muộn, lúc này nghi thức mới chỉ bắt đầu. Họ ngồi xuống một bàn cách sân khấu một bể bơi, may mà mắt hai người đều không bị cận thị nếu không ở khoảng cách xa như vậy cũng chẳng thể nhìn rõ ai với ai.
Một gương mặt trẻ trung tỏa sáng, Lam Sam hoàn toàn bị vị phù dâu xinh đẹp ấy hấp dẫn, nên cô may mắn không nhìn thấy vẻ kinh sợ trong mắt Dương Tiểu Tú.
Thật khéo làm sao, phù dâu thế nhưng lại là Tô Lạc cơ đấy?
Tô Lạc vốn xinh đẹp, thật sự không hề thích hợp để làm phù dâu, nếu không sẽ cướp hết sự nổi bật của cô dâu mất thôi. Nhìn lại vị tân nương một lần nữa, trông cũng không tồi, nhưng có phần hơi quá vạm vỡ, thoạt nhìn có vẻ còn cao hơn cả Lam Sam, hôm nay là ngày đại hỉ của cô nàng, tâm trạng của cô dâu rất rạng rỡ có vẻ đang vô cùng hạnh phúc.
Lam Sam kéo cánh tay Kiều Phong, ghé sát vào nói:
- He he, tôi biết cô phù dâu kia đấy.
Kiều Phong gật đầu:
- Ừ, tôi cũng thấy hơi quen quen.
Lam Sam liền tặng ngay cho anh một bài phổ cập khoa học:
- Cô ấy tên là Tô Lạc, bạn gái cũ của sếp tổng chỗ tôi.
Kiều Phong hơi sửng sốt, ngay sau đó phóng mắt nhìn kỹ Tô Lạc một lúc lâu, rồi mới lên tiếng:
- Cô ấy trang điểm à?
- Nhảm nhí, phụ nữ nào mà chẳng trang điểm, nhất là trong trường hợp này. Tôi nói anh này, phụ nữ trước và sau khi trang điểm hoàn toàn khác nhau đấy.
Kiều Phong thu mắt chắm chú nhìn Lam Sam, đưa ra một minh chứng hùng hồn để phản bác cô:
- Cô đâu có như vậy.
Lam Sam vui vẻ:
- Cái miệng nhỏ này, càng ngày càng ngọt, thưởng cho anh một viên kẹo. – Nói xong, cô lấy từ trong ví ra chiếc kẹo vừa cướp được, nhanh tay thả vào miệng anh.
Kiều Phong nhất mực lặng im nhìn vào mắt cô, khi cô đút viên kẹo vào môi anh, anh há miệng ngậm lấy, đôi mắt sáng lên đầy dịu dàng vui vẻ tựa như một đóa hoa đang tắm gió xuân.
- Ngon không?
- Ngọt lắm.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Cái Thùng Cơm Sát Vách
Tửu Tiểu Thất
Cái Thùng Cơm Sát Vách - Tửu Tiểu Thất
https://isach.info/story.php?story=cai_thung_com_sat_vach__tuu_tieu_that