Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Thầy Giáo Yêu Nghiệt
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 37: Quen Thuộc
C
hương 37: Quen thuộc
(Tặng bạn NguyMinh009, NkocKhanhStellar, 00Key00, MinhHngg7_chúc mừng các bạn đã đoán ý gần đúng nhất)
***
Hàn Luân về đến nhà, anh đẩy cửa vào thì thấy Soraffina đang ngồi xem ti vi và thưởng thức trà matcha. Mặt cô có vẻ rất vui vẻ. Anh ngồi xuống kế bên, cô mỉm cười tựa vào ngực anh.
"Anh cứ nghĩ em sẽ đi lạc!" Hàn Luân trêu cô, tay véo vào cái gò má tròn tròn như bánh bao của Soraffina. Cô kéo tay anh ra, làm mặt quỷ với Hàn Luân.
"Sao lạc được!" Cô thè lưỡi.
"Em cảm thấy ở đây thoải mái chứ?" Hàn Luân cứ lo cô sẽ cảm thấy ngột ngạt khi ở đây. Nhà không lớn lắm, chỉ có hai tầng, anh sợ sẽ không có đủ không gian cho cô làm việc.
"Thoải mái lắm anh, nhà rất đầy đủ tiện nghi!" Cô vừa nói, vừa giơ ngón tay cái lên tỏ ý hài lòng.
***
Hạo Khang và Yay lại ngồi trong quán bar. Lần này Yay đã rút kinh nghiệm bắt Hạo Khang trả tiền trước. Nơi đây Dạ Nguyệt từng tổ chức tiệc chia tay với bạn bè trước khi kết hôn. Anh đã đích thân đi đón cô. Bộ dạng hôm đó của Dạ Nguyệt không khỏi khiến anh bật cười. Say nhè nhưng vẫn luôn miệng "không kiểm tra, không kiểm tra!"
Toong
Giọt nước mắt của anh rơi vào ly rượu. Con mắt chết tiệt lại đổ mồ hôi. Cứ nghĩ về cô thì anh chẳng thể nào anh mạnh mẽ lên được.
"Gọi cho Soraffina chưa?" Yay đá vào chân anh và hỏi. Hạo Khang lắc đầu, Yay chỉ biết thở dài chán nản tên bạn này. "Mà bốn năm rồi, tên khốn Hàn Luân chui đi đâu mất tăm, lật tung cả tổ chức cũng chẳng ai biết cậu ta ở đâu!" Yay đột nhiên nhắc, Hạo Khang liền cảm thấy kì lạ. Hàn Luân đã mất tích bốn năm, chẳng một ai biết anh ta đã đi đâu. Nhưng rồi anh dẹp đi cái suy nghi về Hàn Luân, sống hay chết, mặc!
"Đi thôi!" Hạo Khang đứng lên cầm chiếc áo khoác.
"Đâu?"
"Bắn súng!" Hạo Khang dứt lời thì bóng anh cũng biến mất sau cửa.
"Như ma!" Yay bất giác thốt lên, đến không biết đi cũng không ai hay.
Hạo Khang cầm cây súng bắn thẳng vào tấm bia kia, mười phát đủ mười phát bắn trúng hồng tâm. Anh là tay bắn súng cừ khôi, mà phải thôi, phải như thế anh mới đứng đầu cả một tổ chức như bây giờ.
Thời điểm thanh trừ của bảy năm trước, anh đã cầm súng bắn một phát vào giữa thái dương của tên cầm đầu. Đạn lúc đó được nả ra liên tục nhưng chẳng hiểu sao anh lại có thể bước đến vị trí mà ngồi lên một cách an toàn.
Anh đã dùng tiền của tổ chức cứu giúp người khác, thế là trong mắt họ anh như một vị thần. Nhưng đó chỉ là hành động anh che mắt người đời. Độc ác, đó mới chính là con người thật của anh. Bàn tay này, anh không biết đã dính bao nhiêu máu. Đứng trước gương nhìn vào, anh cảm thấy khinh bỉ chính mình.
***
Soraffina đang ngồi ngay bàn thiết kế, cô đang lên ý tưởng cho những chiếc váy cưới sắp tới thì điện thoại vang lên như thúc giục.
Cô cầm lấy không buồn nhìn lấy ai gọi đến mà thuận tay trượt thanh nghe.
"Soraffina nghe đây!" Cô nói.
"Xin chào!" Một giọng nam trầm ấm vang lên, tim cô hẫng lại một nhịp. Hình như cô đã nghe thấy giọng nói này ở đâu đó. Thật sự rất quen thuộc. Mà không những là cô, đầu dây bên kia Hạo Khang cũng giật mình. Sao lại giống như thế chứ!
"Tôi...có thể giúp gì cho anh?" Cô nặng nhọc mở miệng, đầu óc cô đầy mớ kí ức hỗn độn về quá khứ.
"À, tôi là bạn của Yay, chắc anh ấy đã nói về tôi rồi." Hạo Khang nói. Bên kia anh nghe tiếng cười khẽ.
"À, anh Yay đã nói với tôi. Thì ra là anh, Vương thiếu gia! Anh đang cần thiết kế phải không?"
Vừa nghe đến Yay và Vương thiếu gia thì mặt Hàn Luân đã xám lại, anh đặt một tách trà sữ nóng lên bàn cô. Miệng lẩm bẩm, Yay, anh nghe không lầm. Chính là cậu ta, Vương thiếu gia chắc chắn là Vương Hạo Khang.
Anh không cắt ngang cuộc nói chuyện, bọn họ trao đổi rất lâu. Lòng Hàn Luân cứ như lửa đốt lên. Anh đứng ngồi không yên, thấp thỏm vô cùng. Thấy cô vừa ngắt điện thoại anh liền đi lại.
"Ai vậy em?" Anh cố gắng bình thường để anh không nhận ra vấn đề trong mắt mình. Cô mỉm cười nhẹ.
"Là có Vương thiếu gia, nhờ em thiết kế váy cưới cho Vương phu nhân! Rechel, ngày mai em đến địa chỉ này lấy số đo dùm chị nhé." Cô cầm tờ giấy đưa cho Rechel, cô ấy vui vẻ gật đầu.
"Vương thiếu gia? Vương phu nhân?" Anh khẽ nói.
"Hả?" Cô nghe không rõ nên hỏi lại.
"Không có gì, em không đi sao?" Anh hỏi.
"Dạ không, em để Rechel đi, hàng họ đặt thật là nhiều. Tất cả trợ lý của em đều bận cả, em cũng không còn thời gian để đi làm những chuyện vặt như thế. Khi nào họ đến đây chọn vải em sẽ tư vấn." Cô nói, đúng, hiện tại cô rất bận. Số lượng váy cưới đặt ngày càng tăng, chưa kể nhũn trang phục dạ hội, ai cũng muốn sở hữu được một chiếc áo mà Soraffina thiết kế. Ngày tổ chức tuần lễ thời trang càng đến gần, cô càng rối tung lên mọi việc. Nghe vậy Hàn Luân không hỏi thêm gì nữa, anh xoay người rời đi.
Trong đầu anh cứ vang vọng lên câu nói "Vương thiếu gia, Vương phu nhân". Không lẽ nào...đúng như anh đang suy nghĩ. Bốn năm không phải thời gian ngắn, Hạo Khang có lấy người khác cũng là chuyện bình thường. Anh liền tìm điện thoại và gọi cho Yay, tìm hiểu kĩ sẽ tốt hơn.
"Yay, tôi Hàn Luân đây!" Anh nói, đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu mới có tiếng đáp trả.
"Thằng khốn! Sao giờ này mới chui ra! Ngươi có biết không có nhà người tên Hạo Khang trời đánh hành hạ ta sống đi chết lại không hả?" Yay nói một trào, bao nhiêu nỗi khổ anh đều tuôn ra hết.
"Cậu sang đây à?" Hàn Luân khẽ nhíu mày, đúng ra Yay phải ở Italy chứ?
"Từ hai năm trước rồi, thật là cứ tưởng cậu chết rồi đấy! Gặp nhau được không? Khi nào rảnh?"
"Ngay bây giờ! Chỗ cũ nhé?"
"Là chỗ nào? Hai tên khốn nhà các ngươi ăn chơi các chỗ, giờ ta biết chỗ nào là chỗ cũ?" Yay gắt, một tên đã muốn bệnh, nay thêm một tên nữa, anh sống chắc chẳng thọ nổi.
"Hỏi Hạo Khang đấy!" tút tút...Yay nhìn điện thoại mà độ nóng dâng lên. Anh muốn chửi thề một câu nhưng không tìm ra câu gì hợp tình hợp lý nên lại thôi.
***
Cả ba gặp nhau ở một quán bar nhỏ, Hạo Khang nheo mắt nhìn Hàn Luân, nếu anh ta cứ nhìn mãi thế này thì trước sau gì cũng lộ ra rằng bốn năm qua bảo bối của anh ta vẫn còn sống và còn sống bên cạnh anh. Hai ngón tay Hàn Luân không ngừng chà chà vào nhau.
"Bốn năm trôi qua..." Hạo Khang bỗng lên tiếng, tiếng nói the thé của anh phá vỡ không gian yên tĩnh. Hai tên còn lại đồng loạt rùng mình, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
"Dường như, cậu già hơn trước?"
Ầm. Yay nằm dài ra bàn, hỏi có vậy thôi cũng làm cho người khác đau cả tim. Tên này thật sự rất biết dọa ma người khác. Tim anh không chịu nổi cú sốc này rồi, đau chết đi được.
"Cậu sắp tái hôn? Hạo Khang?" Hàn Luân bất ngờ thốt lên khiến cho không lại trở nên căng thẳng. Cả ba người im lặng nhìn nhau. Yay đang thắc mắc tại sao Hàn Luân lại biết chuyện này, giới truyền thông thật sự vẫn chưa ai biết một chút gì về việc Hạo Khang tái hôn.
(Tiếp tục dự đoán nhé các bạn, Hàn Luân có kể việc Hạo Khang sẽ kết hôn cho Soraffina không? Chúc các bạn may mắn nhé!)
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Thầy Giáo Yêu Nghiệt
DuH578
Thầy Giáo Yêu Nghiệt - DuH578
https://isach.info/story.php?story=thay_giao_yeu_nghiet__duh578