Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Hoa Hồng Giấy
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 35
T
hiên? Giọng nói này so với lúc chia tay mấy năm trước đã thâm trầm, chững chạc hơn rất nhiều, nhưng cách gọi này, giọng điệu này, chỉ có ở Minh Thiên mà thôi.
Bạch Nhạn há mồm, không khỏi hít vào mấy ngụm hơi lạnh, môi nóng như bị rộp lên, cũng không thốt ra được lời nào. Cô quờ tay sang bên cạnh, một đôi tay nắm lấy tay cô, sau đó có người vuốt tóc cô, nâng eo cô lên, "Tiểu Nhạn, em muốn uống nước không?"
Bạch Nhạn mở choàng mắt, một bóng người màu xanh da trời đập vào mắt cô. Cô chớp mắt, nhìn trừng trừng gương mặt tuấn tú đang mỉm cười trước mắt mình, bộ quân phục xanh thẫm như bầu trời, quốc huy lấp lánh đính trên mũ: Minh Thiên? Cô cất giọng khàn đặc, hỏi mà không dám tin.
- Ừ! Thương Minh Thiên gật mạnh đầu.
Bạch Nhạn chọt vào má anh, âm ấm. Cô cười, cười đến nỗi khóe môi run rẩy, cười đến nỗi khóe mắt đầy nước. "Anh mặc quân phục đẹp lắm, đẹp trai lắm!". Giọng cô chẳng khác nào vịt đực, nhưng thế thì đã sao, anh ấy là Minh Thiên đấy!
Minh Thiên đã về thật rồi, đã từ Thành Đô trở về rồi.
Nhìn thấy Minh Thiên, vết thương đang rỉ máu trong lòng cô dần khép miệng.
Phải chăng ông trời đã nghe thấy tiếng kêu từ đáy lòng cô?
- Nhưng em thì lại xấu đi. – Thương Minh Thiên kìm nén nỗi đau đang giày xé trái tim, bưng ly nước từ chiếc tủ bên cạnh kề sát miệng cô.
Cô không nỡ chớp mắt, chăm chăm nhìn anh, nước rơi từ khóe miệng xuống dưới chân cô mà cô cũng không biết.
Thương Minh Thiên rút khăn tay ra lau miệng cho Bạch Nhạn, nhìn gương mặt vàng vọt của cô, nhìn cái miệng đầy mụn nước, thở dài.
Rất lâu sau Bạch Nhạn mới định thần lại được sau cơn mừng rỡ bất ngờ, nụ cười rạng rỡ như hoa.
- Xấu thì xấu, con gái đến mười tám tuổi là thay đổi, ngày mai em sẽ xinh đẹp trở lại. Minh Thiên, anh về rồi sao không gọi điện cho em?
Câu nói hơi dài, cô thở dốc, đảo mắt, thấy mình đang nằm trên giường bệnh, cổ tay cắm ống truyền dịch.
Thế này là thế nào nhỉ? Cô nhớ hình như mình từ huyện Vân trở về, đi taxi.
- Anh xuống tàu hỏa là gọi điện cho em luôn, chí ít phải chục lần, đầu tiên thì em không nghe máy, sau đó thì lại tắt máy.
Thương Minh Thiên kéo ghế tới ngồi cạnh cô.
Bạch Nhạn đưa tay day huyệt thái dương:
- Lúc đó em đang ở trên xe, có lẽ là không nghe thấy.
- Sau đó anh tới bệnh viện tìm em, ai dè lại gặp Lãnh Phong, bọn anh ăn cơm ở bên ngoài, đang nói chuyện thì thấy một đám người xúm xít trước cổng bệnh viện, nhìn kỹ thì hóa ra là em từ trên taxi bước xuống, đứng không vững ngã nhào ra đất.
Thương Minh Thiên không nhắc tới việc khi đó Bạch Nhạn chỉ đi một chiếc dép lê, chân kia đi đất, toàn thân nóng như một quả cầu lửa, mắt nhắm nghiền, răng cắn chặt vào môi đến nỗi hằn lên hai vết máu. Tài xế hoảng loạn nói hai người chạy suốt đêm từ Tân Giang về huyện Vân rồi lại quay ngược lại, lúc lên xe cô cứ ho mãi không ngừng.
Lãnh Phong trả tiền xe, Minh Thiên bế Bạch Nhạn vào trong phòng cấp cứu, xét nghiệm ra bệnh viêm phế quản cấp tính, hai người đều sửng sốt. Lúc chuẩn bị báo tin cho người nhà cô mới biết, chồng cô thiếu điều đã muốn lật tung thành phố Tân Giang lên.
Đội cảnh sát giao thông đã phải kiểm tra mỗi tuyến đường xem có xảy ra tai nạn giao thông không, Sở Công an cũng tìm khắp các ngõ ngách của Tân Giang xem có xuất hiện cô gái nào đi một mình không, nhà bạn bè và đồng nghiệp của Bạch Nhạn đều được gọi điện đến, hành động rầm rộ như vậy là vì phu nhân của trợ lý thị trưởng Khang Kiếm đã mất tích mười tiếng đồng hồ rồi.
- A ha – Bạch Nhạn phì cười – Lần gặp mặt này ấn tượng sâu sắc nhỉ! Ê, sao anh lại quen với bác sĩ Lãnh vậy? – Bạch Nhạn ngạc nhiên hỏi.
- Bọn tôi là chiến hữu, cũng là bằng hữu.
Lãnh Phong từ ngoài bước vào, tiếp lời.
Bạch Nhạn ngơ ngác nhìn Thương Minh Thiên.
- Cậu Lãnh Phong đến thực tập ở bệnh viện trực thuộc Học viện Không quân của bọn anh, khi đó bọn anh đã quen nhau rồi. Sau này vẫn luôn giữ liên lạc. – Thương Minh Thiên thấy tay Lãnh Phong bê một cốc nước cam thì đứng dậy đỡ lấy – Miệng em có đắng không, súc miệng trước rồi hãy uống, sẽ dễ uống hơn đấy. – Anh nhẹ nhàng hỏi Bạch Nhạn.
Bạch Nhạn gật đầu, ngoan ngoãn để Thương Minh Thiên đỡ eo, lấy nước súc miệng rồi nhổ vào trong chậu, sau đó đón ly nước cam: "Minh Thiên, chua!". Cô bĩu môi với anh.
Dường như chưa từng có bảy năm xa cách giữa họ, cô như bỗng quay về thời niên thiếu, gặp chuyện gì không hay thì người đầu tiên nghĩ tới chính là Minh Thiên.
- Nhưng mà bổ. – Thương Minh Thiên tăng nhiệt độ điều hòa lên một độ, để Bạch Nhạn khỏi lạnh.
Lãnh Phong đứng đó, lông mày nhíu lại. Anh ngạc nhiên vì sự ăn ý giữa Minh Thiên và Bạch Nhạn, sự ăn ý này lắng đọng tự nhiên từ bao nhiêu năm tháng, chứ không phải cố ý, không phải với ai cũng được như thế.
- Minh Thiên, – Bạch Nhạn uống xong nước cam, cảm thấy phấn chấn hơn một chút, nhìn xung quanh – Anh... vợ chưa cưới của anh đâu? Chị ấy ở khách sạn à?
- Anh về trước để chuẩn bị, tuần sau cô ấy sẽ cùng bố mẹ tới đây. Giọng Thương Minh Thiên có chút gì đó không được tự nhiên.
- Anh có hình của chị ấy không? Nghe Minh Tinh nói chị ấy cũng là quân nhân! – Ánh mắt Bạch Nhạn hồ hởi lấp lánh.
Thương Minh Thiên khẽ nhắm mắt, rút ví từ trong túi quần ra, mở ra, lúc rút tấm ảnh ra không ngờ còn kéo theo một tấm ảnh khác, chao liệng rơi xuống chân Lãnh Phong.
Lãnh Phong nhặt lên, mặt Thương Minh Thiên đỏ rực.
- Anh vẫn còn giữ tấm ảnh đó à! – Bạch Nhạn cười. – Anh Lãnh, anh đừng xem, xấu chết đi được.
Cô bé Bạch Nhạn chừng mười tuổi, cười ngọt ngào đứng bên cạnh Thương Minh Thiên ngây ngô, Thương Minh Thiên không nhìn vào ống kính mà quay sang nhìn Bạch Nhạn, nét mặt toát lên vẻ vui tươi vì thỏa mãn.
Lãnh Phong nhắm mắt lại, trả tấm ảnh cho Thương Minh Thiên, Thương Minh Thiên cẩn thận nhét lại vào ví, đưa ảnh vợ chưa cưới cho Bạch Nhạn xem.
- Oa, đây mới là vẻ oai hùng chân chính nè! – Bạch Nhạn ngước nhìn Minh Thiên – Rất hợp với khí chất của anh, bố mẹ anh mà gặp nhất định sẽ vui mừng phát điên. Bao giờ thì anh chị tổ chức lễ cưới?
- Tiểu Nhạn, em chợp mắt nghỉ một lúc đi, đừng nói chuyện nữa, trời còn chưa sáng đâu! – Thương Minh Thiên lấy tấm ảnh lại rồi nói.
Bạch Nhạn đâu có muốn nghỉ ngơi, nhưng nhìn Minh Thiên người bụi bặm đầy mệt mỏi, cô đành gật đầu:
- Em truyền dịch xong sẽ gọi điện cho anh, em mời anh ăn cơm.
- Anh không đi, anh ở đây với em, đợi trời sáng anh sẽ đi thăm Minh Tinh rồi lại quay lại.
Minh Tinh? Bạch Nhạn bỗng nhớ tới khuôn mặt như cái bảng pha màu của Thương Minh Tinh.
- Minh Thiên, trước khi anh đi thì gọi điện cho chị Minh Tinh, công việc của chị ấy bận lắm, có lúc sẽ không gặp được đâu.
Cô không muốn để Minh Thiên nhìn thấy bộ mặt thật của Minh Tinh, chắc chắn anh sẽ đau lòng lắm.
- Chà, em không chỉ xấu xí đi, mà còn trở nên lắm điều nữa.
Thương Minh Thiên lườm cô.
Bạch Nhạn tinh nghịch le lưỡi, ngoan ngoãn nhắm mắt lại, một lát sau lại len lén ti hí mắt để nhìn bên ngoài.
Thương Minh Thiên nhìn bình dịch truyền sắp cạn với vẻ bó tay hết cách với Bạch Nhạn, giục Lãnh Phong tháo xuống, sau đó tắt đèn trong phòng. Anh kéo Lãnh Phong ra khỏi phòng bệnh, để cô nàng đang ốm mà vẫn hơn hớn kia được nghỉ ngơi. Qua khung cửa sổ, Bạch Nhạn nhìn hai bóng người đứng trên hành lang, cười hồi lâu, cười tới mức hít hà từng hơi.
Trong hai người họ, chỉ cần Minh Thiên sống hạnh phúc, thì không uổng phí nỗi đau đớn xé nát tâm can của họ lúc chia tay.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Hoa Hồng Giấy
Lâm Địch Nhi
Hoa Hồng Giấy - Lâm Địch Nhi
https://isach.info/story.php?story=hoa_hong_giay__lam_dich_nhi