Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Hệ Thống Sủng Phi
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 36
H
ai ngày nay gần như Thiệu Tuyên Đế đều nghỉ ở chỗ Yến An Quân, nhờ hồng phúc của Hoàng Thượng, hoặc nhờ Thiệu Tuyên Đế chó ngáp phải ruồi dạy dỗ, tài thư pháp của Yến An Quân đã tăng lên nhanh chóng, đột phá 70%, đột phá 70% mới chân chính phát triển theo hướng được coi là đại sư.
Thiệu Tuyên Đế cực kỳ than tiếc về khả năng của Yến An Quân, rõ ràng là một tiểu nữ nhân ngốc, sao có thể tiến tới trong vấn đề viết chữ vậy nhỉ?
“Chuyện này chứng tỏ tỳ thiếp rất nghiêm túc đấy thôi.” Yến An Quân mặc một bộ sa mỏng ngồi trong lòng Thiệu Tuyên Đế, duỗi ngón tay hắn ra đếm từng ngón, “Hoàng Thượng, ngài xem, tỳ thiếp thêu túi thơm rất tinh xảo đúng không? Cả bùa hồ mệnh tỳ thiếp thêu nữa… Tuy chữ ở trên xấu một chút nhưng lúc đó Hoàng Thượng chẳng phải rất thích…”
“Ai nói trẫm thích.”
Lời còn chưa dứt, cái tay bị nàng cầm kia bỗng bị cắn một cái, Thiệu Tuyên Đế dùng tay còn lại nhéo cái mũi nhỏ của nữ nhân trong lòng, “Chỉ biết làm nũng với trẫm.”
“Tỳ thiếp chính mắt thấy Hoàng Thượng giấu cái bùa hộ mệnh trong người kia mà.” Yến An Quân bĩu môi, hôn thật mạnh lên môi hắn một cái, đột nhiên nở nụ cười: “Thật ra còn một thứ quan trọng nhất nữa.”
“Ngài xem, tỳ thiếp thật sự thích Hoàng Thượng như vậy, Hoàng Thượng có cảm nhận được không?” Nàng đặt tay lên gần trái tim hắn, gương mặt non mềm cũng đặt sát lên.
Trái tim Thiệu Tuyên Đế đập loạn nhịp, một cảm giác rung động toa khắp toàn thân, hắn nhắm mắt lại, mặc cho giây phút này dừng lại, cho đến một lúc lâu sau mới chậm rãi nói: “Nguyệt sự của ái phi… Khi nào mới hết?”
“…”
Làm Hoàng Đế chỉ để phá hoại bầu không khí…
Không đáng yêu tẹo nào!
Yến An Quân nghiêng mặt ngẩng đầu lên, mặc cho tóc đen chảy xuống bờ vai trắng mịn, lộ ra một phần bộ ngực tròn xoe, tư thế cực kỳ quyến rũ, nàng cười tủm tỉm nói: “Còn ba ngày nữa cơ.”
Yết hầu Thiệu Tuyên Đế giật giật, mổ lên đôi môi nhỏ mềm mại, mơ hồ nói:”Nếu đã vậy, để trẫm chiếm hết những thứ khác đã, đợi ba ngày sau lại nuốt cả ái phi vào bụng.”
Hai người lại triền miên hôn sâu.
Vừa hôn xong, Thiệu Tuyên Đế bình ổn hô hấp hỗn loạn, kéo Yến Lương Nghi mềm mại không xương lên người, “Ngày mai theo trẫm đi săn, trẫm săn cho ngươi một con cáo tuyết.”
“Thịt cáo? Ăn có ngon không?” Yến An Quân nghe vậy tinh thần tỉnh táo liền, nàng còn chưa ăn thịt cáo bao giờ, nhất là cáo tuyết… Hình như mới chỉ thấy trên tivi.
“Ngươi chỉ biết ăn thôi…” Thiệu Tuyên Đế ôm trán, bàn tay vô thức lướt từ gáy xuống sống lưng tinh tế của cô gái, cuối cùng dừng trên cái mông cong trắng mịn: “Cáo tuyết săn để làm áo choàng, nếu muốn ăn thì thịt hươu nhiều hơn.”
“Ừm.” Yến An Quân ngoan ngoãn gật đầu, ghé vào vai hắn yên lặng ngủ.
Thiệu Tuyên Đế trong lòng ấm áp, thì ra đây là cảm giác chiều chuộng một người sao? Đúng là tốt đẹp đến thần kỳ. Nếu… Có thể luôn như vậy cũng không tệ…
…
Trong rừng cây trống trải, một tiếng kèn vang lên, không ít bóng người cưỡi ngựa phi ra từ mấy con đường. Vó ngựa dồn dập, từ xa nhìn lại, đội hộ vệ mặc giáp đỏ vây một vòng tròn quanh khu vực săn bắn, quân sĩ áo xanh xếp thành từng tổ thẳng hàng, chờ mệnh lệnh, chờ điều khiển.
Quốc quân Cao Thú vừa tiếp nhận Đại Cật mặt mang ý cười dẫn quần thân lên Sơn Lâm.
Đám người này tay đều dắt dây cương.
Thiệu Tuyên Đế đến bãi săn đương nhiên không thể chỉ dẫn theo một mình Yến An Quân, nếu không một Yến Lương Nghi nho nhỏ như Yến An Quân khi trở về còn không bị nước miếng của mấy người vị phần cao trong cung ngộp chết?
Vì thế sau khi nghĩ trước nghĩ sau, Thiệu Tuyên Đế chọn mấy cung phi bình thường im lặng ít lời đi theo bạn giá.
Nhưng dù vậy, không ít người trong cung vẫn nghiến răng, hận không thể trực tiếp hạ gục một người để thay chân. Còn Hoàng Hậu ở Chiêu Dương Cung lại im lặng đến kỳ cục, không một chút dị nghị đối với sự sắp xếp của Hoàng Thượng, chuyện này khiến người ta vô cùng kinh ngạc, ngay cả Từ Phúc Thái Hậu cũng phải hỏi một câu, cho đến khi thấy không có gì thú vị nữa mới thôi.
Hôm nay Yến An Quân mặc một bộ trang phục đỏ rực có vẻ khí phách, may không phải cung trang nên mặc màu đỏ cũng không có vấn đề gì.
Nàng vội vàng vén mành lên, nhảy từ trên xe ngựa xuống, cung kính thi lễ với Thiệu Tuyên Đế, sau đó bị một bàn tay to cầm lấy hai tay. Yến An Quân cười ngọt ngào, đáp lại nắm càng chặt.
“Đi, trẫm dẫn ngươi đi săn.” Thiệu Tuyên Đế hăng hái nói.
Hắn vốn mới hai mươi lăm tuổi, nhiều nhất chỉ xem như thanh niên, đương nhiên thân thể cường tráng, kỹ thuật trên lưng ngựa tuyệt đối xếp hạng nhất. Yến An Quân nhìn bàn đạp chằm chằm một lúc lâu, đột nhiên bị người ôm đặt lên lưng ngựa.
Yến An Quân căng sống lưng, ngay cả động một cái cũng không dám.
Thấy Yến An Quân như vậy, Thiệu Tuyên Đế hiểu ra cười cười, sau đó thân mình bay lên cũng ngồi phía sau lưng nàng.
Cảm giác phía sau thêm một vật nặng, một lồng ngực rộng lớn cọ vào lưng nàng, thậm chí mùi Long Tiên Hương quen thuộc bao quanh toàn thân, Yến An Quân mới thở ra một hơi thật dài, thả lòng tựa trong lòng người đàn ông.
“Sợ à?” Thiệu Tuyên Đế cười khẽ bên tai nàng.
“Tỳ thiếp không sợ.” Yến An Quân đỏ mặt, vừa hưng phấn, vừa sùng bái lại vừa tự hào: “Có Hoàng Thượng bên cạnh còn sợ cái gì?”
Thiệu Tuyên Đế cười sang sảng, An Đức Lễ chạy chậm đuổi theo, “Hoàng Thượng, Ngôn Thừa Tướng và mọi người còn chưa lên ngựa…”
“Bảo bọn họ tự đi săn đi, trẫm không thèm cướp thỏ con với một đám văn nhân, trẫm muốn đi săn thứ gì to một chút, giá!” Thiệu Tuyên Đế giơ roi lên, bảo mã màu nâu đỏ bị đau hí một tiếng, phi ra như gió lốc, cùng lúc đó, thị vệ ở quanh Thiệu Tuyên Đế cũng đánh ngựa chạy vội theo.
“Ai da, Hoàng Thượng… Vậy… Vậy nô tài làm sao bây giờ…” An Đức Lễ gấp đến độ giậm chân, tuy hắn không biết cưỡi ngựa nhưng hắn là cận thị bên cạnh Hoàng Thượng, sao có thể không đi theo Hoàng Thượng được!
“Ngươi chờ ở đó đi…” Tiếng Thiệu Tuyên Đế truyền đế trong không khí.
An Đức Lễ há hốc mồm nhìn một đám lại một đám người chạy qua mình như bay, biến mất trong nháy mắt, hình như… Hắn đang bị… vứt bỏ thì phải?
Thiệu Tuyên Đế lựa chọn địa hình có vẻ bằng phẳng, bên này nhiều cây bụi, dễ che dấu động vật to lớn, Thiệu Tuyên Đế cưỡi ngựa trong chốc lát, bỗng kéo cương ngựa giơ tay lấy cung tên từ dưới chân ra, hai vệt sáng đồng thời bắn ra, “vụt” một tiếng chui vào lùm cây.
Yến An Quân nằm sấp trên đầu ngựa cố gắng nhìn về phía trước cũng không nhìn thấy đã bắn trúng cái gì.
“Đừng nhìn nữa, trẫm cũng không biết là cái gì.” Thiệu Tuyên Đế vỗ đầu nàng, thản nhiên nói: “Vừa rồi chỉ nghe thấy bên kia có tiếng động, nếu muốn biết là con gì phải sai người đi kiểm tra.”
Thị vệ phía sau hiển nhiên không phải lần đầu tiên làm chuyện này, một người đi vào lùm cây, nhanh chóng kéo ra một cái chân động vật, người này hô to: “Là hươu!”
“Trục lộc thiên hạ (lộc = hươu, câu này nghĩa tranh giành thiên hạ), mũi tên đầu tiên của Hoàng Thượng quả nhiên là dấu hiệu tốt.” Một con ngựa xuất hiện từ bên cạnh, chàng trai mặc đồ trắng nhảy xuống ngựa hành lễ: “Thần bái kiến Hoàng Thượng.”
“Được rồi, không cần để ý những nghi thức xã giao này, Chí Võ, ngươi đã săn được con mồi nào chưa?” Thiệu Tuyên Đế khoát tay áo, ý bảo không cần hành lễ.
Chàng trai áo trắng đối diện mỉm cười, lấy con mồi từ trên lưng ngựa xuống, là một con cáo tuyết hấp hối, “Thần may mắn, vừa vào rừng liền gặp được cáo tuyết, chỉ bắn trúng phần chân, vừa vặn có thể tặng cho vị nương nương này.”
Tặng cho… Vị nương nương này…
Trước mắt, phụ nữ ở đây… nghe vẻ chỉ có một mình nàng.
Yến An Quân cảm thấy mình bị điểm danh, coi như giữ thể diện cho Thiệu Tuyên Đế, nàng nở nụ cười tiêu chuẩn, ngẩng đầu lên. Chỉ là… trong giây lát nhìn rõ người này, nụ cười này duy trì không nổi…
Công tử anh tuấn tiêu sái, nổi bật bất phàm trước mặt chính là vị Tô Tướng quân tự cao tự đại, ý đồ hãm hiếp nàng, Tô-Văn-Ca chứ ai!
Yến An Quân bắt đầu mài răng, được lắm, còn có thể nhìn thấy ngươi ở bãi săn, tục ngữ nói hay lắm: có thù không báo không phải quân tử! Quân tử báo thù, muộn vài năm cũng chưa phải muộn!
Tô Văn Ca thấy Yến An Quân cũng đồng thời mở to hai mắt, hiển nhiên đã nhận ra nàng.
Tuy trải qua hệ thống cải tạo, Yến An Quân đẹp hơn không ít, nhưng hệ thống chỉ tối ưu hóa dựa trên trụ cột, cho nên trên mặt Yến An Quân còn không ít bóng dáng trước kia.
Yến An Quân trừng mắt nhìn Tô Văn Ca một cái, bỗng điềm đạm đáng yêu yếu đuối dựa vào lòng Thiệu Tuyên Đế: “Tỳ thiếp không thèm cáo tuyết của tên Tướng quân thối kia săn được, tỳ thiếp muốn của Hoàng Thượng săn cơ.”
“Được! Trẫm săn cho ngươi.” Gần đây Thiệu Tuyên Đế ngày càng dễ nói chuyện, Yến An Quân rất vui mừng vì sự thay đổi này, cảm giác sung sướng vì tâm huyết của mình từng chút một được thừa nhận.
Nhìn Tô Văn Ca xấu hổ thu hồi con mồi trong tay, trong lòng Yến An Quân thoải mái.
Khiến Tô Tướng quân xấu mặt thật quá ư hạnh phúc.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Hệ Thống Sủng Phi
Chu Nữ
Hệ Thống Sủng Phi - Chu Nữ
https://isach.info/story.php?story=he_thong_sung_phi__chu_nu