Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Động Tiên Ca
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 36
T
ôi không biết vì sao Vô Danh không thuấn di… Có lẽ là rất hao khí lực, cũng có thể là đầm lầy Vân Mộng gào thét khiến Ngũ Hành càng hỗn loạn cuồng bạo, mặc dù đuổi rất sít sao, nhưng chân chính bắt được tôi chỉ có một lần.
Vô Cùng nói đúng, hắn đã phạm vào tuyệt đại cấm kỵ – bước vào ma đạo, cho nên vô tận ác ý và tử khí xông ra. Nhưng tôi thế mà… thế mà là Vu mà Vân Mộng ủy thác! Đám tôm tép nhãi nhép uốn éo hòng nhảy thoát khỏi Đại đạo này… chớ quá ngông cuồng a!
Tôi hướng về khuôn mặt của hắn, thổi một ngụm “hơi thở của cuộc sống” đầy gai góc. Hắn buông tay kêu la thảm thiết, một mảng da mặt và huyết nhục tan thành tro bụi.
“Loan Loan!” đuổi theo phía sau, Vô Cùng hét lớn.
Nhưng tôi chỉ nhìn hắn một cái, tiếp tục chạy vội và thuấn di. Sau này có lẽ hắn sẽ rất hận tôi cũng nên? Tôi đoán. Nhưng thực tại mà nói, đất đã rất già, mà tôi… tu vi lại rất thấp. Cho dù cùng Vô Cùng liên thủ, cũng không có khả năng đánh bại Vô Danh đã bước vào ma đạo.
Rõ ràng thương tích đầy mình, rõ ràng không có chỗ nào là nguyên vẹn. Vô Cùng vẫn đuổi theo Chớp mắt trăm năm mà đến.
Ngu ngốc. Thật sự ngu ngốc. Vì một cái vật chết, cho dù có bồi theo mạng mình cũng không sao ư? Anh không cần thứ này, Vô Cùng. Với tư chất biến thái và kiên định biến thái của anh, cũng đủ tu tiên một trăm lần rồi, không cần phải cắn thuốc.
Hận em cũng không sao cả, ly hôn cũng không sao. Em không muốn anh phải chết, chết trước mặt em. Em thà rằng tự đi tìm chết, cũng không muốn… bị bỏ lại.
Cuối cùng chạy tới đám đất xanh thẳm bên cạnh Truyền Tống Trận đã cũ nát, so với trí nhớ của tôi nó thoạt nhìn càng đáng sợ càng khủng bố hơn, phát ra tiếng vận chuyển ù ù trầm thấp cùng tiếng chớp sẹt sẹt.
Toan ném Chớp mắt trăm năm trong tay vào Truyền Tống Trận… lại bị đâm thủng ngã xuống đất. Siết chặt Chớp mắt trăm năm trong tay, nhìn Vô Danh như một tên ác ma bước từng bước một đến phía tôi, gương mặt lòi xương trắng, phun tử khí.
Khi hắn nắm cằm tôi, tôi khẽ nở nụ cười.
Quá coi thường Hỗn Độn và cân bằng là không được. Vật không nên xuất hiện ở thế giới này, vật đã phá hỏng sự cân bằng, kết cuộc sẽ bị đưa trở lại nơi nó đã đến. Tuy Hỗn Độn có phản ứng chậm, nhưng báo ứng cũng là điều tuyệt đối.
Cho nên cả người không thể nhúc nhích, tôi buông tay để cho Chớp mắt trăm năm bay trở về nơi nó đến… ngay sau đó bị Truyền Tống Trận đột nhiên mở rộng khe hở hút qua. Vô Danh lập tức buông tôi ra, như thiêu thân lao đầu vào lửa xông về phía Chớp mắt trăm năm.
Tôi chỉ kịp đem A Hoa từ trên tóc mai ném ra ngoài trận, rồi bị cuốn vào giữa dòng chảy cuồng bạo hỗn loạn. Nhưng điều khiến tôi vừa tuyệt vọng lại tâm như tro tàn là, con thiêu thân lao đầu vào lửa không chỉ có mỗi tên Vô Danh ác ma, mà ngay cả Vô Cùng cũng xông đến.
Tôi tuyệt đối muốn ly hôn, khốn kiếp!
…Bất quá, ngươi sẽ vượt qua được, sẽ sống sót đúng không? Ngươi đã có thể sống sót một lần, không có lý gì không chịu được lần thứ hai. Bà đây mới không làm quả phụ đâu… ngươi đi mà làm người góa vợ đi! Cư nhiên dám xem trọng cái thứ đồ chơi quèn kia còn hơn ta…
Mẹ nó chứ!
Cho nên đợi đến khi Vô Cùng kinh hãi nhìn tôi, từ xa vươn tay tới… Tôi phẫn nộ giơ ngón tay thối với hắn.
Sau đó tôi không còn nhìn thấy gì cả. Bởi vì A Hoa cư nhiên cũng xông vào trận, sau khi biến lớn… liền nuốt tôi vào. Trong khoảng tối ẩm ướt ấm áp… không phân biệt được cao thấp… Tôi nghĩ mình nhất định đã hôn mê.
Nguồn truyện: macthienyblog.wordpress.com
Đến khi tôi tỉnh lại, cơn tức giận nồng đậm đến cực điểm thiếu chút nữa khiến tôi nghẹn chết. Nằm một hồi lâu, tôi mới chậm rãi thích ứng. Thật xanh biếc, thật mãnh liệt, thật đầy sức sống, linh khí thật dày.
Gắng sức chậm rãi ngồi dậy, bụng bị xuyên thủng, miệng vết thương đã gần khép lại, chỉ là để lại vết sẹo rất khó xem.
Trên người tôi, bao phủ bởi rễ cây héo rũ rách toạc, phiến lá, đóa hoa tàn lụi – là di hài của A Hoa.
Tiểu Thực nhân hoa đã làm bạn bên cạnh tôi hơn một trăm năm, tiểu Thực nhân hoa từng dương dương tự đắc nhảy múa trong lòng bàn tay tôi. Một thực vật ăn thịt ghét ăn cá, cực kỳ ghét Vô Cùng, một đóa hoa bé bỏng dần dần học được cách biến thái lại biết tranh giành tình cảm…
Nó nuốt tôi vào bụng không phải muốn ăn tôi, mà do tôi căn bản không chịu được lực cuốn dữ dội của Truyền Tống Trận đã vỡ nát kia. Nó vẫn bảo vệ tôi đến cuối cùng.
Chiếc nhẫn trên ngón tay ảm đạm không chút ánh sáng, mặc kệ tôi cố gắng đưa vào bao nhiêu pháp lực.
Tiểu Hoa nhi đáng thương, Vô Cùng đáng giận… Cuối cùng, bỏ lại một mình tôi thôi sao? Tôi không muốn, tôi không muốn…
Rốt cục tôi lên tiếng khóc lớn, khóc khàn cả giọng.
Không biết khóc bao lâu, mãi đến khi giọt nước mắt tí tách nhiễm màu đỏ diễm lệ, tôi mơ mơ hồ hồ mới biết cái gì gọi là “Lệ tận nhi kế chi dĩ huyết”. (lệ cạn lại dùng đến máu)
“…Ồn ào chết được.”
Rõ ràng là thanh âm thực non nớt, lại mang áp lực trầm nặng thiếu chút nữa khiến tôi đã khóc ra máu còn phun máu. Tôi trố mắt nhìn bãi cỏ mới một giây trước trống không, bỗng xuất hiện một đứa bé vẻ mặt lãnh đạm.
“Ồh?” vẻ mặt lãnh đạm của nó thấm vào một tia kinh ngạc, “Ngươi là… Tu sĩ đi? Sao lại có mùi của gió và hoa?” nó ngửi ngửi một chút, tư lự, “Ngươi là vu gì? Sao vừa là tu sĩ, vừa là vu?”
Đứa bé kia, rõ ràng mang bề ngoài của một đứa bé. Nhưng thật khổng lồ… phi thường, phi thường… khổng lồ. So với những “Chủ nhân” mà tôi từng gặp trong lúc đi du lịch, còn khổng lồ hơn, cường tráng hơn, trẻ hơn, sức lực lại mạnh mẽ một cách dị thường kiêu ngạo.
Vân Mộng… Lúc còn trẻ, là cường hãn đến không thể nhìn gần thế này sao…?
“Vân Mộng?” đứa bé lãnh đạm cười cười, “Vu của Khải Mông đúng không… bảo sao có thể khóc lóc ầm ỹ muốn chết. Khóc cái gì? Thứ ngươi quý trọng nhất, vẫn luôn ngay tại lòng bàn tay ngươi kìa.”
Tôi mở bàn tay ra, có một phiến lá rất nhỏ rất nhỏ, xanh biếc ướt át. Là mầm lá non của A Hoa. Chiếc nhẫn bạc vẫn luôn không có phản ứng, đột nhiên nhá lên một chút.
Đợi tôi ngẩng đầu lên, đứa bé kia đã biến mất.
Tôi thần phục, tôi cầu nguyện, tôi thuận theo. Nước mắt lẫn lộn với máu rơi vào trong mảnh đất dồi dào sức sống này. Mặc dù tôi vẫn chưa biết mình đang ở nơi nào… Nhưng tôi biết, “Chủ nhân” của nơi này tính tình không tốt lắm, lại khoan dung đặc xá cho chúng tôi.
o0o
(MTY giải thích lan man: Loan Ca cũng bị cuốn vào vòng xoáy của Truyền Tống Trận, và được A Hoa bảo vệ để không bị tổn thương, vì những Truyền Tống Trận đã cũ và bị phá hủy, tính ổn định không cao, trong lúc truyền tống sẽ gây nguy hiểm cho người truyền tống, đến cả Vô Cùng cũng bị thương mà)
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Động Tiên Ca
Hồ Điệp Seba
Động Tiên Ca - Hồ Điệp Seba
https://isach.info/story.php?story=dong_tien_ca__ho_diep_seba