Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Nghịch Thiên Ngự Thú Sư
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Q.1 - Chương 35: Mưu Kế Ác Độc
E
dit: Zi Lôi Sương mang theo Ngọc Phác vội vã đi tới phía sau Lôi Tố, kỳ thực trong lòng hắn cũng rất tức giận, hai đứa con của mình cũng bị giết mà không điều tra được ai làm, trưởng lão chi nhánh thì sao chứ, chẳng qua chỉ là ỷ mình là ba cấp kỹ tôn sư, trước mặt hắn hô to gọi nhỏ, không thèm đem gia chủ chi nhánh hắn vào mắt.
“Ngọc Phác gặp qua Lôi trưởng lão.” Ngọc Phác trong tay phe phẩy ngọc bảo phiến đi tới trước mặt Lôi Tố, nụ cười bỉ ổi treo trên mặt.
Lôi Tố chán ghét nhìn Ngọc Phác, nhưng nghĩ đến hắn có biện pháp có thể loại bỏ cái ‘Xích Quân’ kia mới nhịn xuống xúc động muốn ly khai: “Ngươi có cái mưu kế gì tốt?” Lôi Tố không kiên nhẫn hỏi ngay, hắn vừa nãy cũng không có chú ý cái thiếu niên khiêu khích Xích Quân kia, hiện tại vừa nhìn cảm thấy ô uế cặp mắt của mình.
Ngọc Phác hèn mọn chà xát tay, khuôn mặt béo múp để sát vào Lôi Tố, đắc ý nói: “Chúng ta có thể thừa dịp thú triều, giết Xích Quân, chỉ cần vẩy một ít ma cỏ phấn lên người ‘hắn’, coi như có Long Thiên đại nhân cũng không thể cứu được hắn.” Xích Quân chết, ma hạch kia chính là của hắn, ma hạch linh thú, lại có tới hai viên, nhất định có thể đổi không ít tinh thạch.
“Ngươi có biện pháp nào có thể đem ma cỏ phấn vẩy vào người ‘hắn’?” Nghe xong biện pháp của Ngọc Phác, sắc mặt Lôi Tố cũng tốt hơn được một chút, ma cỏ phấn có một mùi hương mà chỉ có ma thú mới có thể ngửi thấy, một khi ngửi được liền chen chúc lao điên cuồng tới, nếu như vẩy trên người Xích Quân, đến lúc đó ‘hắn’ sẽ bị ma thú giẫm nát thành thịt vụn, hơn nữa cũng chẳng ai biết.
Ngọc Phác lui về phía sau một bước, cuồng tiếu nói: “Tự nhiên là có, đêm nay cha ta mời mọi người liên hoan, đây chính là thời khắc tốt nhất.” Hắn định đem một túi ma cỏ phấn phóng tới trên người Xích Quân, nhìn xem tiểu tử kia có thể còn cuồng vọng được không.
“Đã như vậy, bản trưởng lão liền nhìn xem thử Ngọc thiếu gia là như thế nào đem Xích Quân biến thành thịt vụn.” Lôi Tố nheo hai mắt lại, ánh mắt lộ ra một tia độc quang làm cho người ta cảm thấy không lạnh mà run.
“Bản thiếu gia nhất định sẽ không làm trưởng lão thất vọng, bất quá…”
“Yên tâm, ma hạch cuối cùng sẽ thuộc về thiếu gia.” Lôi Tố cười nói, mục đích của Ngọc Phác hắn đã quá rõ, chỉ trách Xích Quân quá may mắn, vận may khiến nhiều người ghen ghét.
“Ha ha… vậy bản công tử cáo từ.” Ngọc Phác loạng choạng một thân béo phệ ly khai, bộ dáng kia muốn tức cười bao nhiêu có bấy nhiêu.
“Trưởng lão…”
“Không cần nói nữa, Xích Quân phải chết!” Lôi Tố mặt âm trầm, màu tím trắng quang mang ở dưới chân thoáng lên, chỉ nghe ‘phanh’ một tiếng, núi đá phía xa bọn họ liền biến thành mảnh vụn.
Lôi Sương phẫn hận nhìn Lôi Tố, con mình chết lão ta dùng tất cả thủ đoạn để báo thù, vậy con hắn thì sao, sao không ai giúp hắn báo thù?
Ban đêm, Quân Mộ Khuynh đen mặt, tay nhỏ bị người ta kéo hướng đến nhà trưởng trấn, người kéo nàng chính là cái người phụ trách đáng chết kia, lý do chính là: thân là một phần tử của Nam Ngưng học viện, ngươi nhất định phải đi.
Dựa vào! Lý do vậy mà cũng dám đem ra nói, mà nàng không hiểu bị động kinh gì cũng nghe theo lời hắn.
“Lão đầu, buông tay!” Ngồi ở vị trí, Quân Mộ Khuynh gương mặt lạnh lùng, lão nhân này có phải hay không sợ nàng chạy? Nếu không thì sao lực đạo trên cổ tay nàng chỉ có tăng chứ không giảm, nàng là người không đáng tin vậy sao?
“Không được, ngươi chạy làm sao!” Long Thiên cười ha hả nhìn người khác nhưng lại rất nghiêm túc nói với Quân Mộ Khuynh.
“Ta đảm bảo, yến hội không tiêu tan, ta sẽ không đi.” Quân Mộ Khuynh cảm giác thất bại, nàng rốt cuộc là nhận thức cái loại người gì vậy? Rõ ràng chính là một tên vô lại, ỷ vào đấu kỹ cao hơn mà bắt nạt nàng.
“Đảm bảo của ngươi không tin được, tiểu tử người, thoáng một cái liền không thấy đâu, hại lão phu tìm cả một buổi trưa.” Long Thiên ủy khuất, hắn vừa mới quay qua quay lại liền không thấy bóng dáng tiểu tử kia đâu cả, kiếm một buổi trưa mới biết hắn ở chỗ Phong tiểu tử, hắn tất bật chạy đến Phong gia tìm thì nghe tin hai tiểu tử kia vừa mới ra ngoài, vì tìm mà hắn thiếu chút nữa đem cả Phù Thủy trấn lật ngược, tiểu tử này còn oán giận, không có thiên lý a!
Quân Mộ Khuynh đen mặt, hai mắt nhắm lại, hít sâu một hơi mới lộ ra tươi cười nhàn nhạt, dù bị vi mạo ngăn cách nhưng nàng vẫn lộ ra một tia cười nhẹ: “Ta đảm bảo với người, tuyệt đối không chạy, không lẽ ngươi không có một chút lòng tin nào với ta sao?” Có người phụ trách vô sỉ vậy sao? Là chính hắn bỏ đi không nói một câu, cuối cùng còn trách nàng chạy khắp nơi, người vô sỉ như vậy thế nào lại có thể thành người phụ trách của Nam Ngưng học viện được vậy?
“Bảo đảm?” Long Thiên quay đầu nhìn Quân Mộ Khuynh bằng vẻ mặt đáng thương.
“Bảo đảm.” Quân Mộ Khuynh vội vàng gật đầu.
“Vậy ngươi đi đi.” Long Thiên lập tức buông lỏng tay nhỏ ra, nghiêng đầu, không nhìn Quân Mộ Khuynh.
Dọa! Cứ như vậy? “Yên tâm, ta tuyệt đối không chạy.” Quân Mộ Khuynh chậm rãi đứng dậy, quét mắt nhìn chướng khi chung quanh, quên mất lời đảm bảo vừa rồi, nhanh như chớp liền chạy ra khỏi cửa.
Sau khi Quân Mộ Khuynh rời đi không kịp phát hiện ra một đôi mắt ai oán trừng trừng ở cửa, trong miệng còn lầm bầm: Còn nói sẽ không chạy, tiểu tử, ngươi đừng để ta bắt được, chờ ngươi vào Nam Ngưng học viện, ta kêu tên tiểu tử kia hảo hảo giáo huấn ngươi một trận, hừ! (Cục vàng cục bạc của người ta đó, người ta không giáo huấn đâu sư phụ à.)
Nếu Quân Mộ Khuynh nghe thấy lời oán phu của Long Thiên chắc chắn sẽ té ngã một cái.
Quân Mộ Khuynh đi ở hoa viên Ngọc gia mới biết, nàng vẫn nói nhà mình to, kỳ thực chẳng bằng một góc Ngọc gia, một hậu hoa viên Ngọc gia còn to hơn nhà nàng, nghe thấy tiếng bước chân vội vội vàng vàng tới, nàng rất nhanh lắc vào chỗ tối, nàng cũng không biết sao mình hành động như thế nhưng cuối cùng vẫn nấp đi.
“Thiếu gia muốn nhiều ma cỏ phấn như vậy làm gì? Mấy ngày nay có thú triều, hắn cần nhiều ma cỏ phấn như vậy, nếu như bị linh thú phát hiện không phải sẽ…”
“Xuỵt! Ngươi nói nhỏ thôi, thiếu gia sai gì thì làm đó, cái gì cũng không cần biết, cẩn thận rước hoạt vào thân.” Hai thân ảnh vội vã đi qua, Quân Mộ Khuynh vừa định ra khỏi chỗ thì một thanh âm làm nàng dừng lại.
“Đứng lại.”
“Lôi gia chủ.” Hai người cùng kêu lên.
“Các ngươi cẩn thận một chút, nếu để người khác biết ma cỏ phấn này là dùng để đối phó ai, các ngươi còn mạng sao?” Lôi Sương nghiêm túc nói, khóe mắt liếc qua thân ảnh ở chỗ tối kia.
“Dạ dạ, chúng ta nhất định cẩn thận, nhất định sẽ không để hồng y công tử phát hiện ra.” Một trong hai người nhận ra Lôi Tố cũng là ‘đồng lõa’ trong vụ này, kinh hoàng nói, lại không biết một câu nói kia hắn đã mời tử thần tới gần mình.
“Đi đi.” Lôi Sương thản nhiên như không có việc gì đi tiếp, lúc đi ngang qua còn cố ý liếc mắt một cái chỗ tối kia.
Đợi Lôi Sương cùng hai người hầu kia đi xa, Quân Mộ Khuynh mới chậm rãi hiện thân, dưới vi mạo gợi lên một tia khát máu.
Nguyên lai ma cỏ phấn này là chuẩn bị cho nàng a, nếu đã chuẩn bị đến vậy không cần hỏi cũng biết này là kế của Lôi Tố cùng Ngọc Phác kia rồi.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Nghịch Thiên Ngự Thú Sư
Thất Nguyệt Điềm
Nghịch Thiên Ngự Thú Sư - Thất Nguyệt Điềm
https://isach.info/story.php?story=nghich_thien_ngu_thu_su__that_nguyet_diem