Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Đỉnh Cấp Lưu Manh
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 33: Chờ Tụi Bay Lâu Lắm Rồi
- N
ói đi, lần này phạm tội gì?
Thiết Uyển mở sổ ghi chép ra, bắt đầu thẩm vấn...
- Giúp người cũng bị xem như phạm tội sao? - Hướng Nhật sờ sờ mũi.
- Giúp người? Ngươi nghĩ ta tin lời khai vớ vẩn này sao?
Thiết Uyển biết từ miệng hắn chả moi ra được gì, bèn nhướng mắt sang cô nhóc đáng yêu hỏi:
- Em gái, là em báo cảnh sát sao? Em tới đây nói xem hắn đã làm chuyện xấu gì.
- Đúng vậy, chị cảnh sát! Hắn dẫn một đám đàn em đến quán nhà em, rồi quấy rối đuổi hết khách khứa ra.
Con nhóc nghiến răng nghiến lợi lên tiếng.
- Có việc này sao?
Thật ra Thiết Uyển không tin trùm lưu manh như hắn lại làm cái trò khỉ nhỏ nhặt bằng móng tay này, chỉ có mấy thằng côn đồ mới làm thế, không khỏi nghi ngờ quay lại nhìn hắn.
- Anh đây mà giống cái loại đi làm ba cái chuyện vớ vẩn đó sao?
Hướng Nhật ưỡn người mệt mỏi gác chân lên bàn thẩm vấn nói.
- Làm ơn nghiêm túc lại cho ta!
Thiết Uyển đập vào chân hắn lạnh lùng nói:
- Ngươi quả thật không giống loại này, bởi vì ngươi chính là loại đó.
- Hắc hắc, vậy sao, coi chừng anh tố em tội phỉ bang người khác!
Hướng Nhật cười cợt nói.
- Đừng có mà dọa ta, mấy lời dọa kiểu này cũ mèm rồi.
Thiết Uyển đột nhiên đổi giọng:
- Nói cho ngươi biết, lần này ta có nhân chứng, ngươi không thoát được đâu.
- Là nhóc tì đó hả? - Hướng Nhật khinh khỉnh liếc con nhóc một cái.
- Chị cảnh sát, em đồng ý làm nhân chứng, chính hắn muốn đập quán của em!
Con nhóc trừng mắt nhìn về phía hắn, lớn tiếng nói.
- Nhóc con không biết cái gì hết, anh như vậy là giúp em đó.
Hướng Nhật hận không thể đè con nhóc ra mà trừng trị một phen.
- Hừ, rõ ràng là đóng kịch.
- Dừng lại! Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
Thiết Uyển bị hai người nói qua nói lại chẳng hiểu mô tê ất giáp gì, quay sang cô bé nói:
- Em nói đi.
- Chuyện là vầy...
Con bé lập tức đem chuyện kể hết lại từ đầu tới đuôi.
Nghe tới đoạn tên đầu trọc lóc bị đập sưng đầu, Thiết Uyển thiếu chút nữa buột miệng cười, thầm khen con bé lợi hại.
Biết được đầu đuôi câu chuyện, Thiết Uyển chả cần ghi chép gì nói với con bé:
- Em gái, chị mặc dù không muốn thừa nhận nhưng chị phải nói, lần này thật sự là em hiểu nhầm rồi.
- Hả? Sao lại thế? Hắn rõ ràng là người xấu mà.
Con bé chỉ vào Hướng Nhật, không thể tin vào tai mình.
- Em xem này.
Thiết Uyển mở sổ ghi chép hé ra tấm ảnh, chỉ vào một người ở trong ảnh hỏi:
- Có phải hắn không?
- Là tên đầu trọc lóc đó, chị à, chị nhất định phải bắt hắn!
Con bé lấy tay chỉ chỉ vào ảnh có hình tên đầu trọc lóc muốn đục thủng luôn cả tấm hình.
- Bắt thì phải bắt rồi, nhưng ở đây có chút nhầm lẫn. Hắn...
Thiết Uyển chỉ tay vào Hướng Nhật:
- Không phải đồng bọn với tên trọc đâu.
- Nhưng mà tại sao tên đầu trọc lại sợ hắn thế?
- Cái này...là vì đêm qua hắn đập tên đại ca của tên đầu trọc một trận nên đầu trọc mới sợ hắn thế.
- A... Em biết rồi! - Cô nhóc cả kinh kêu lên.
- Biết cái gì? - Thiết Uyển nghi ngờ hỏi lại.
- Có câu 'Ác nhân tắc hữu ác nhân trị', tên đầu trọc xấu xa như vậy em dám chắc là ác nhân, mà hắn...
Con bé chỉ vào Hướng Nhật nói tiếp:
- Hắn còn tệ hại, xấu xa hơn cả ác nhân gấp trăm lần!
- Đúng vậy, em gái, em nói đúng lắm! - Thiết Uyển phụ họa.
- Này, em còn nói nữa anh tố cáo em tội phỉ báng người tốt đó.
Hướng Nhật bất mãn nhìn cô nàng cảnh sát.
- Cái gì! Ngươi dám... Có tin ta nhốt tạm ngươi bốn mươi tám tiếng không?
Thiết Uyển trừng mắt uy hiếp nói.
- Thích thì cứ nhốt đi, để xem mèo nào sợ mĩu nào?
Hướng Nhật giang hai tay ra, gác một chân lên bàn nhịp nhịp, coi quy củ luật lệ như không khí.
- Tên lưu manh này! Nơi đây là sở cảnh sát, không phải nhà ngươi, bỏ chân xuống cho ta!
- Muốn nhốt ta thì nhốt đi, không thì thả ta ra!
- Cút!
- Này, nhóc tì, không ngờ nhóc lại lấy oán trả ơn, không biết suy nghĩ gì cả? Nói đi, đền bù anh thế nào đây?
Hướng Nhật đang được Thiết cảnh sát "Hộ tống" rời khỏi sở cảnh sát, nói với con bé đang đi đằng trước.
- Hừ, ngươi vốn là người xấu mà!
Cô bé dừng chân, quay đầu lại hung hăng lườm hắn một cái.
- Ranh con, xem ra không giáo huấn nhóc tì ngươi một chút ngươi thiệt không biết trời cao đất rộng là gì! Nói! Anh xấu chỗ nào? Không nói được đừng trách anh không khách khí!
Hướng Nhật co ngón giữa lại nhắm ngay đầu con bé bất cứ lúc nào cũng có thể kí một phát.
- Ngươi, ngươi muốn làm gì?
Con nhóc một tay che đầu một tay chỉ vào Thiết Uyển đang đứng trước sở cảnh sát nói:
- Là chị cảnh sát kia nói thế.
- Lời của nàng ta ngươi cũng tin sao? - Hướng Nhật quát lên.
- Sao lại không tin? Chẳng lẽ lại tin thứ lưu manh như ngươi?
- Ta lưu manh? Nếu nói vậy thì nàng ấy chính là bà xã của lưu manh rồi!
- Là sao?
- Anh nói cho nhóc nghe nhé, cô ấy là bà xã của anh, anh thường xuyên sờ mông của cô ấy.
- Quỷ lừa đảo! Khoác lác!
- Không tin nhóc đi hỏi nàng ta xem!
Hướng Nhật thách thức con bé.
- Hỏi thì hỏi, ngươi tưởng ta không dám sao?
Con nhóc nổi nóng chạy tới hỏi:
- Chị, tên lưu manh kia nói hắn sờ mông chị, có thật không?
- Cái gì! Hắn nói cả chuyện này với em...
- A, em biết rồi!
Không đợi Thiết Uyển nói xong, con bé ra vẻ đã hiểu chạy về trước mặt Hướng Nhật mặt nhăn nhó nói:
- Chị cảnh sát thật là bà xã của anh sao? Đáng ghét, sao lại như thế được, anh rõ ràng là một tên bại hoại lưu manh mà.
- Ây?
Hướng Nhật biết chuyện sẽ không ổn, đang định chuồn đi, lại thấy con bé nói câu này, một dấu hỏi to tướng hiện ra trong đầu, chẳng lẽ Thiết cô nàng thừa nhận là bà xã của mình? Vừa nghĩ đến đó liền lập tức tự bác bỏ ngay giả thuyết đó, tuyệt đối không có khả năng này. Vậy... chẳng lẽ con nhóc này hiểu lầm? Chắc là vậy rồi.
Hướng Nhật đang tìm nguyên nhân, con bé chạy đến bên cạnh đột nhiên la lớn lên:
- Không đúng! Nếu chị cảnh sát là bà xã của anh, vậy lần trước ai cùng anh ăn cơm ở quán nhà ta? Chị... chị kia nói là bạn gái của anh. Đáng ghét! Ta biết rồi, anh không ngờ lại... gạt chị cảnh sát ở bên ngoài có bồ nhí, ta đi méc chị ấy!
Con nhóc lại hùng hục chạy ngược lại sở cảnh sát.
Nhìn con nhóc chạy đi chạy lại cái mông nhỏ lắc tới lắc lui, Hướng Nhật lắc đầu không thôi, thật sự là làm khó cho con nhóc rồi.
- Chị ơi, tên bại hoại kia ở bên ngoài có bồ nhí. - Con bé méc Thiết Uyển
- Cái này... có quan hệ gì với chị? - Thiết Uyển không hiểu hỏi lại
- Ôi, chị là vợ hắn mà, như thế nào lại không có quan hệ?
- Cái gì! Ai nói chị là... vợ hắn?
- Tên bại hoại nói thế.
- Cái tên lưu manh đáng chết!
Thiết Uyển nắm chặt tay, đang muốn tìm hắn tính sổ, lại không biết tên lưu manh đã lặn đâu mất tăm, lửa giận bốc lên ngùn ngụt, nàng dậm chân thét:
- Tức chết ta! Ta tuyệt không tha cho ngươi!
Con bé tưởng Thiết Uyển tức giận do tên bại hoại nuôi bồ nhí bên ngoài, làm ra vẻ sành đời nói:
- Chị tuyệt đối không thể tha cho hắn! Buổi tối chị đừng cho hắn lên giường, phạt hắn quỳ trên bàn, bàn phải đóng đinh mà đinh phải thật nhọn...
- Trời ạ...! Em gái, hay là em về nhà đi!
Mọi chuyện trên trái đất này chắc đảo điên hết, Thiết Uyển thầm nghĩ. Nàng bị con bé chọc cho muốn điên luôn.
o O o
Bảy giờ tối nhưng trời vẫn còn sáng, khu tiếp giáp Đông và Nam thành phố giờ này đã vắng tanh.
Trong một hẻm nhỏ âm u, hai bóng người lặng im đứng, nếu không phải có tiếng bọn họ nói chuyện với nhau, chắc ai cũng nghĩ là hai cây cọc gỗ.
- Mã Tam, điều tra tới đâu rồi?
- Không có tin gì hết.
- Sao lại thế này? Hai ngày rồi, một tí tin tức cũng không có?
- Đối phương núp kỹ quá, với lại cách nó xóa sạch dấu vết đúng là một cao thủ theo dõi.
- Tao kệ mịa cao thủ hay không cao thủ, tóm lại mất cái gì trong phòng thí nghiệm thì phải tìm về, nếu không chúng ta làm sao báo cáo với tổ chức đây.
- Cái này tao biết, chỉ là...mày có... xem qua bản khám nghiệm tử thi của lão K chưa?
- Không có xem, chết thì chết rồi, có cái đếch gì mà xem?
- A... mày thì ngon quá rồi! Tao nói cho mày nghe, hai thằng L1, L2 một thằng thì bị bóp vỡ yết hầu bằng một tay ngạt thở mà chết, một thằng thì bị đập bể lồng ngực đi chầu ông bà, thằng bị bóp cổ thì không nói làm gì, mấu chốt là thằng sau bị một đấm nện thẳng vào ngực sâu một tấc, mày làm được không?
- Mày nói thật sao?
Tên này chấn động toàn thân.
- Hoàn toàn chính xác! Mày thích thì hỏi lão K một đòn như thế cần bao nhiêu lực? Đếch biết nó có xuất toàn lực chưa, nếu không thì...
- Chẳng lẽ là Hướng Nhật?
- Nó chết mịa nó rồi, còn nói làm gì! Có điều đối phó thằng này không dễ đâu, nó còn nắm trong tay bí mật của A8 nữa.
- Đm, sao bây giờ toàn mấy thằng biến thái.
- Được rồi, hai hôm nay mày có ghé qua phòng thí nghiệm không?
- Không, mày hỏi cái này...
- Mịa kiếp! Nhanh qua đó!
Ngưu Nhị cùng Mã Tam đã làm việc chung với nhau nhiều lần, tự nhiên là hiểu ý nhau, hai thằng phóng ra đầu hẻm nhỏ chạy đi.
Trong lúc đó, một bóng người mờ mờ chắn ngay đầu hẻm, xa xa ánh đèn đường hắt bóng hắn dài trên đường...
- Chờ tụi bay lâu lắm rồi!
Giọng nói trầm trầm khiến hai tên kia không lạnh mà run.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Đỉnh Cấp Lưu Manh
Lý Tiểu Tà
Đỉnh Cấp Lưu Manh - Lý Tiểu Tà
https://isach.info/story.php?story=dinh_cap_luu_manh__ly_tieu_ta