Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Mị Tướng Quân
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 34: Vui Mừng
T
a giật mình, hiểu được tại sao Ninh vương lại kiêng kỵ nàng ta như vậy. Thì ra quận chúa này chính là cháu gái của đương kim hoàng hậu, được phong làm Nhã quận chúa Tần Thi Chi. Tần gia cao sang quyền quý đã được trăm năm, sau đại họa Tây Cương của tướng lĩnh Quân gia, trấn quốc công Tần Thừa mang binh tới Tây Cương. Tần gia có hoàng hậu ủng hộ, lại nắm giữ binh quyền, Tần Thi Chi là con gái ông ta dĩ nhiên trở thành người ỷ quyền cậy thế.
“Ngươi nói bây giờ Trần mỹ nhân vẫn đi tập tễnh?”
“Vâng, trên võ đài đó, cũng không chỉ dừng lại ở một mình nàng. Vương gia luyện võ thích có người đi theo, nhưng dăm ba bữa quận chúa lại chạy tới đó. Lần nào cũng gây ra ít chuyện, không phải có mỹ nhân bị giá vũ khí đập, thì cũng vô duyên vô cớ lăn ra ngã... Nhưng dù có xảy ra chuyện lớn hơn nữa thì vẫn được sủng ái... Vương gia cũng không trách quận chúa!”
Đương nhiên y không trách, y đích thân trừ khử còn phải suy nghĩ tính toán, có sẵn một con dao găm miễn phí đương nhiên y phải tận dụng rồi. Muốn trừ khử ai chỉ cần tung vào tin đồn, kéo vị quận chúa này tới đây rồi không cần làm gì cả.
Oanh Nhi nói liên miên không dứt về Nhã quận chúa, lại nhắc đến một vị cô nương khác thường xuyên theo Giang Phi đến phủ – là cháu gái bà con xa của Giang Phi nương nương. Bởi vì Giang Phi xuất thân tại Mạc Hà nên ở kinh đô không có nhiều thân thích, chỉ có một vị đường huynh (*) lúc đưa hôn mà thôi. Sau đó bởi vì Giang Phi được sủng ái nên vị đường huynh này liền được phong hào cũng ở lại kinh đô, làm quan được mười năm đã đứng hàng cửu phẩm, nhậm chức Đình Úy, còn vị tiểu thư Giang Tử Sơ chính là con gái của vị Giang Đình Úy này.
* Đường huynh: anh họ bên nội
Lúc Oanh Nhi nhắc đến tiểu thư Giang Tử Sơ, đôi mắt lộ vẻ kính nể quý mến, khác hẳn Nhã quận chúa. Cô nương Giang Tử Sơ cũng mang phong thái của cô mẫu, dịu dàng thùy mị, chưa bao giờ nổi đóa với bất cứ ai, nên mỗi lần nàng đến phủ tất nhiên mọi người từ trên xuống dưới đều hoan nghênh.
Ta thầm suy nghĩ xem ra hai nữ tử này đang tranh đoạt vị trí chính phi của Ninh vương sao?
Nhìn thấu suy nghĩ của ta, Oanh Nhi chần chừ hồi lâu rồi nói: “Thật ra thì còn có một vị, đã tới vương phủ, nhưng thật sự không có khả năng.”
Ta nhìn vẻ mặt của nàng, lại càng thêm tò mò. Khi Oanh Nhi nói đến vị này, vẻ mặt lại khác lúc trước, thêm phần tôn kính, so sánh với hai vị trước, hiển nhiên vị này càng đặc biệt?
Ta tiện tay thưởng ngọc trâm cho nàng, nàng mới nói tiếp: “Vị này mang họ Ninh, trước kia tuổi còn nhỏ...” Chần chừ hồi lâu mới nói, “Thái tử vẫn chưa lập thái tử phi!”
Dĩ nhiên ta biết thái tử chỉ có một lương đệ và vài tự nhân, vẫn chưa sắc lập thái tử phi. Hoàng hậu nương nương cũng không nóng lòng.
Trong đầu ta chợt sáng lên, hiểu được lời Oanh Nhi nói. Người nàng nhắc tới là cháu ngoại của Ninh thái hậu, Ninh Khải Dao. Ngoại thích Ninh gia rất ít, thái hậu nương nương không có huynh đệ, chỉ có một muội muội, năm xưa bởi vì khó sinh mà chết. Nhưng một khi phú quý thì nghiễm nhiên có người bắt quàng, nhưng chỉ trong mấy thập niên ngắn ngủi, Ninh gia đã trở thành thế gia ở kinh đô, không hề thua kém những dòng tộc lớn kế tục trăm năm kia. Đặc biệt dưới sự dẫn dắt của tổ phụ Ninh Hoảng Nguyệt của Ninh Khải Dao. Ninh Hoảng Nguyệt là cháu trai bà con xa của thái hậu, là người khôn khéo mưu mô, lại càng biết tiến thoái, thủ đoạn khéo léo, ngay cả đương kim hoàng thượng cũng không thể không dựa vào y. Đã đứng đầu Cửu phẩm, nhưng nếu lấy được nàng, tất nhiên sẽ được thái hậu giúp đỡ phần nào. Mặc dù thái hoàng thái hậu không để ý đến chính sự nhiều năm, nhưng những người nhận được ân huệ trải khắp triều đình và quân đội. Thế lực của Tần gia và Giang gia tuy lớn, nhưng sao có thể sánh bằng thanh thế gọi một trăm thưa như vậy. Vị này tất nhiên khiến người rung động hơn hai vị kia rồi.
Nếu cưới Ninh Khải Dao, cũng tương đương có được sự đồng tình của thái hậu. Huống chi nghe nói từ nhỏ Ninh Khải Dao đã thông minh không ai bằng, chưa tới năm tuổi đã đọc được Luận Ngữ, Thượng Thư. Ninh thái hậu là người thông minh, càng thích nữ tử thông minh, cho nên lại càng nâng niu Ninh Khải Dao này. Nhưng nghe nói bây giờ Ninh Khải Dao chưa đến mười hai tuổi, xem chừng thái tử biết đường chờ đợi.
Nghe giọng của Oanh Nhi thì Ninh Khải Dao cũng có ý với Ninh vương sao?
Hỏi tiếp nhưng Oanh Nhi lại không muốn nói. Chỉ nói thị phi của chủ tử không phải là chuyện người làm nô tỳ có thể cả gan thảo luận sau lưng. Ta đành phải cho nàng lui, chống cằm suy nghĩ hồi lâu, hôn sự của Ninh vương và thái tử điện hạ sẽ trở thành một cuộc hỗn chiến đây!
Bởi lúc ở chỗ Hạ Hầu Thương không ăn gì, lại nói chuyện cùng Oanh Nhi một lúc lâu, vừa rối ren đã thấy hơi đói bụng, bèn gọi thị tỳ Đàn Hương vào bếp sai người nấu bát cháo bưng tới. Nhưng chờ mãi mà không thấy có gì, đang định vỗ bàn đích thân xuống bếp lại nghe thấy tiếng gõ khẽ khàng ngoài cửa sổ, gỗ hoàng dương kêu kẽo kẹt. Quay đầu nhìn, trên bàn đã bày một bát cháo nóng hổi, nổi bên trên là hành thái xanh đậm.
Quay đầu lại lần nữa, chợt thấy một người mặc đồ đi đêm ngồi trên chiếc ghế mai khôi khảm tơ gắn ngọc trong phòng, ngón tay trắng toát khẽ vuốt tay ghế, áo tơ màu đen, mái tóc như nhuộm sơn, đôi mắt như sao băng, mỉm cười với ta: “Nửa đêm khách tới, có rượu đón chào hay không?”
Ta lùi về phía sau mấy bước, đột nhiên chạy vội tới, làm bộ bổ nhào vào người y, y vội xoay người, bay qua lưng ghế, cảnh giác nhìn ta.
“Tiểu Thất, cuối cùng ngươi cũng tới rồi.” Ta chụp không khí, hai tay chống lên ghế, nhìn những hoa văn chạm khắc trên ghế mà hốc mắt hơi ẩm ướt.
“Ta tới rồi…” Y và ta nhìn nhau qua chiếc ghế mai khôi, đôi mắt vẫn mông lung, nhưng vừa cười nói: “Có cần ta dùng khăn tay lau nước mắt không?”
Ta trừng mắt nhìn, để hốc mắt ươn ướt trở lại bình thường, ngoảnh lại đánh giá y: “Cũng được đấy, cao lên rồi.”
Mỗi khi ta nói lời này, y đều đỏ hết cả mặt. Nghĩ lại chuyện khó coi này đã là dĩ vãng, lần này cũng không ngoại lệ, ho một tiếng, quay đầu nhìn bát cháo trên bàn: “Ăn đi, sắp nguội rồi.”
Ta đi tới trước bàn, nâng bát cháo kia lên, cảm thấy hương thơm thẩm thấu vào lỗ chân lông, không hề quan tâm mà thổi phù phù. Đây là món thơm nhất ta được ăn trong suốt những ngày dài đằng đẵng vừa qua.
Trước mặt y, tất nhiên ta không cần che giấu bản tính. Nhưng điều gây ngạc nhiên hơn chính là hôm nay y không nói tục, khiến ta vô cùng hoảng hốt. Sau khi trút nửa bát cháo vào bụng, ta ngẩng đầu lên nhìn y, thấy vẻ trầm tư và ánh mắt sâu kín âm thầm của y, không biết tâm hồn đã lạc tới tận đâu, bèn hỏi: “Tiểu Thất, ngươi ăn gì chưa?”
Bọn ta đều chào hỏi nhau bằng cách này. Từ hồi còn nhỏ, hẹn nhau ra ngoài ăn, ám hiệu chính là: Ăn chưa? Nếu chưa ăn, y sẽ đào rau dại, ta bắt gà giết chó, dùng cái hũ đất nhặt mấy cành củi khô ráo, đắp một bếp gạch đơn giản, nấu một nồi thịt thơm lừng. Đây cũng niềm vui thú lớn nhất của bọn ta, có điều sau này có thêm nhiều người bạn khác, ba người, năm người, bảy người.
Y bừng tỉnh, quay đầu nhìn ta, nói: “Không có chuyện gì.”
Ta lại bắt đầu xì xoạp. Lâu rồi không ăn đồ y nấu, cảm thấy ngon tới mức suýt nữa nuốt luôn lưỡi. Ăn quá nhanh, cháo trong cổ họng chưa kịp xuống dạ dày, hơi nóng bốc lên, bắt đầu nấc cục. Y bất đắc dĩ tới bên ta, dùng tay vỗ vỗ lưng ta, tay kia đưa trà cho ta: “Cô cho rằng vẫn còn như trước ư?”
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Mị Tướng Quân
Vân Ngoại Thiên Đô
Mị Tướng Quân - Vân Ngoại Thiên Đô
https://isach.info/story.php?story=mi_tuong_quan__van_ngoai_thien_do