Bẫy-22 epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6  
Cô Điếm Của Nately
Ở Rome y nhớ y tá Duckett. Cũng chẳng còn mấy việc để làm sau khi Hungry Joe đã rời đi làm nhiệm vụ đưa thư. Yossarian nhớ y tá Duckett nhiều đến nỗi y phải lùng sục khắp các đường phố tìm Luciana, cô gái có tiếng cười và vết sẹo vô hình mà y chưa bao giờ quên được, hoặc cô điếm lờ đờ, rũ rượi, say bí tỉ mặc nịt vú trắng tí xíu và chiếc áo cánh satin màu cam không cài khuy, có nhẫn đá chạm bẩn thỉu màu cá hồi mà Aarfy đã nhẫn tâm ném đi qua cửa sổ xe của cô. Ôi y thèm khát cả hai cô biết bao! Y đi tìm họ trong vô vọng. Y đã yêu họ sâu sắc, và y biết sẽ chẳng bao giờ gặp lại cả hai. Nỗi tuyệt vọng gặm nhấm y. Những ảo mộng bủa vây y. Y muốn có y tá Duckett mặc nguyên quần áo, chỉ để trần từ cặp giò thon thả cho tới hông. Y nện một cô điếm đứng đường gầy gò ho như cuốc đã vẫy được y ở một ngõ nhỏ giữa các khách sạn, nhưng vụ đó chẳng vui vẻ gì nên y lại vội vã trở về căn hộ dành cho lính để tìm cô giúp việc mập mạp thân thiện mặc quần lót màu vàng chanh, cô này rất hân hoan khi thấy y nhưng cũng chẳng thể làm cho y có hứng. Y lên giường rất sớm và ngủ một mình. Y ngủ dậy trong thất vọng và nện một cô gái xấc xược, thấp lùn và mũm mĩm mà y gặp trong căn hộ sau bữa sáng, nhưng cảm giác cũng chỉ khá hơn trước một chút, y đã đuổi cô đi khi xong việc và lại lăn ra ngủ. Y ngủ đến tận bữa trưa rồi dậy đi ra ngoài mua quà cho y tá Duckett cùng một chiếc khăn cho cô giúp việc mặc quần lót màu vàng chanh, cô này đã ôm chặt y với vẻ biết ơn dạt dào tới mức chẳng mấy chốc y lại thấy thèm khát y tá Duckett và lại dâm dật chạy đi tìm Luciana. Nhưng y chỉ tìm thấy Aarfy, kẻ đã hạ cánh xuống Rome khi Hungry Joe trở về cùng Dunbar, Nately và Dobbs, cũng là kẻ mà đêm hôm đó đã không chịu cùng bọn họ say xỉn mà đột nhập vào một khách sạn để giải cứu cô gái điếm của Nately khỏi đám sĩ quan cấp cao tuổi trung niên đang giữ cô trong đó vì cô không chịu gọi “chú”.
“Tại sao tôi lại phải liều mạng chỉ để cứu cô ta ra?” Aarfy ngạo mạn cao giọng hỏi. “Nhưng đừng bảo Nately rằng tôi đã nói như thế. Cứ bảo cậu ta rằng tôi phái tới một cuộc hẹn với một số anh em chiến hữu rất chi quan trọng.”
Đám sĩ quan cấp cao tuổi trung niên sẽ không chịu để cho cô điếm của Nately đi cho đến khi ép được cô gọi là “chú”.
“Gọi chú đi em,” họ nói với cô.
“Chú,” cô nói.
“Không, không. Gọi chú đi em.”
“Chú,” cô nói.
“Cô ta vẫn không hiểu.”
“Em vẫn không hiểu, phỏng? Nếu em muốn gọi chú thì việc em gọi bọn anh là chú thực sự không phải do bọn anh ép buộc. Em không hiểu à? Đừng có gọi chú khi anh bảo em gọi chú chứ. OK? Gọi chú đi.”
“Chú,” cô nói.
“Không, đừng có gọi chú. Gọi chú đi.”
Cô không gọi chú.
“Tốt!”
“Rất tốt.”
“Đó là bước đầu tiên. Giờ gọi chú đi.”
“Chú,” cô nói.
“Thế không được.”
“Phải, thế cũng không được. Cô ta đúng là không thấy chúng ta có gì ấn tượng cả. Nếu cô ta chẳng quan tâm xem chúng ta có bắt cô ta gọi là chú hay không thì việc bắt cô ta gọi là chú còn vui gì nữa.”
“Phải, có khi cô ta thực sự không quan tâm đấy nhỉ? Em nói ‘chân’ xem nào.”
“Chân.”
“Thấy chưa? Chúng ta làm gì cô ta cũng chẳng quan tâm.
Cô ta không quan tâm tới chúng ta. Bọn anh không có ý nghĩa gì đối với em, có phải không?”
“Chú,” cô nói.
Cô không mảy may thèm quan tâm tới họ, và điều đó khiến cho họ buồn bực kinh khủng. Họ lắc mạnh cô mỗi khi cô ngáp. Cô dường như chẳng thèm quan tâm tới bất cứ điều gì, ngay cả khi họ dọa sẽ ném cô ra ngoài cửa sổ. Họ là một lũ đàn ông suy đồi đạo đức hiếm thấy. Cô chán nản, thờ ơ và thèm ngủ vô cùng. Cô đã làm việc trong suốt hai mươi hai giờ đồng hồ và cô thiểu não vì đám người này vẫn chưa cho cô rời đi với hai cô đồng nghiệp - có ba cô gái lúc bữa tiệc trác táng này bắt đầu. Cô mơ màng tự hỏi tại sao họ lại muốn cô cười khi họ cười, và tại sao họ lại muốn cô thích khi họ làm tình với cô. Cô thấy tất cả đều rất bí hiểm, và rất chán.
Cô không chắc họ muốn gì ở cô nữa. Mỗi khi cô lim dim gục xuống thì họ lại lay cho cô tỉnh và lại bắt cô gọi “chú”. Mỗi lần cô gọi “chú” thì họ lại thất vọng. Cô tự hỏi “chú” có nghĩa là gì. Cô ngồi trên ghế sofa trong tình trạng lơ mơ, lờ phờ thụ động, miệng há ra, toàn bộ quần áo của cô đang nhàu nhĩ nằm một đống ở góc nhà, tự hỏi không biết họ sẽ còn nồng nỗng ngồi quanh cô và bắt cô gọi chú trong phòng suite tao nhã của khách sạn này bao lâu nữa. Cùng lúc ấy, cô bạn gái cũ của Orr vừa khúc khích cười như điên trước mấy trò hề say khướt của Yossarian và Dunbar vừa dẫn đường cho Nately cùng những thành viên khác của đội giải cứu ô họp tới đó.
Dunbar bóp mông cô bạn gái cũ của Orr đầy vẻ biết ơn và đẩy cô lại với Yossarian, y đặt cả hai tay lên hông cô mà dồn cô tựa vào khung cửa và dâm dật chui vào trong cô cho đến khi Nately tóm tay y lôi ra khỏi cô và tống y sang phòng đợi màu xanh, nơi Dunbar đã bắt đầu quăng sạch mọi thứ trong tầm mắt xuống sân qua cửa sổ. Dobbs thì đang đập nát đồ đạc bằng một trụ gạt tàn có chân. Một gã trần truồng, lố bịch với vết sẹo mổ cắt ruột thừa đỏ ửng chợt xuất hiện ở cửa và rống lên.
“Chuyện gì đang xảy ra ở đây thế?”
“Ngón chân của ông bẩn thế,” Dunbar nói.
Gã bèn dùng cả hai tay để che hạ bộ và rúm người tránh đi. Dunbar, Dobbs và Hungry Joe cứ tiếp tục vứt mọi thứ có thể ra cửa sổ cùng những tiếng reo hò hú hét inh ỏi đầy sung sướng. Chẳng mấy chốc họ đã vứt xong mớ quần áo trên mấy cái sofa và hành lý trên sàn, họ đang lục lọi một tủ gỗ tuyết tùng thì cửa vào phòng trong lại mở và một gã trông rất đáng kính từ cổ trở lên hống hách bước tới trên đôi chân trần.
“Này, các anh, dừng ngay lại,” gã gầm lên. “Các anh có biết mình đang làm gì không?”
“Ngón chân của ông bẩn thế,” Dunbar nói với gã.
Gã lại che hạ bộ giống như người đầu tiên và biến mất. Nately đuổi theo gã, nhưng bị vướng phải tay sĩ quan đầu tiên đang lệt sệt trở vào, giữ chặt cái gối che phía trước, như một vũ công múa bóng.
“Này, mấy người các anh!” gã rống lên giận dữ. “Thôi ngay!”
“Thôi ngay,” Dunbar đáp lời.
“Đó là điều tôi đã nói.”
“Đó là điều tôi đã nói,” Dunbar nói.
Tay sĩ quan bực bội giậm chân, chuyển sang xụi lơ vì bất lực. “Anh đang cố tình lặp lại mọi điều tôi nói đấy phỏng?”
“Ông đang cố tình lặp lại mọi điều tôi nói đấy phỏng?”
“Tôi sẽ dần cho anh một trận.” Gã giơ nắm đấm lên.
“Tôi sẽ dần cho ông một trận,” Dunbar lạnh lùng cảnh cáo.
“Ông là gián điệp Đức, tôi sẽ đem ông ra xử bắn.”
“Gián điệp Đức? Tôi là một đại tá Mỹ.”
“Ông trông không giống một đại tá Mỹ. Ông trông giống một gã béo ú với chiếc gối che đằng trước. Nếu ông là một đại tá Mỹ thì quân phục của ông đâu?”
“Các anh vừa vứt hết ra ngoài cửa sổ rồi.”
“Được rồi, các chiến hữu,” Dunbar nói. “Còng tên khốn ngớ ngẩn này lại. Đưa tên khốn ngớ ngẩn này xuống đồn cảnh sát và vứt chìa khóa đi.”
Tay đại tá mặt tái nhợt vì hoảng sợ. “Tất cả các anh điên rồi sao? Quân hàm của các anh đâu? Này anh kia! Quay lại đây!”
Nhưng gã đã lao tới quá chậm nên không chặn được Nately, cậu này đã nhìn thấy cô gái của mình đang ngồi trên sofa trong phòng bên kia và phi qua cửa sau lưng gã. Những người còn lại cũng theo cậu ùa vào giữa đám sếp quân đội đang trần truồng. Hungry Joe phá lên cười như điên khi nhìn thấy họ, kinh ngạc chỉ từ mặt người này sang mặt người khác mà vò đầu bứt tai. Hai gã ngồn ngộn hùng hổ tiến tới cho đến khi họ phát hiện ra vẻ căm ghét và thù địch ở cả Dobbs lẫn Dunbar, và thấy Dobbs vẫn hai tay vung vẩy trụ gạt tàn chân sắt uốn như một cái chùy nặng trịch mà nãy giờ Dobbs vẫn dùng để đập đồ trong phòng chờ. Nately đã tới bên cạnh cô gái của mình. Cô trừng mắt nhìn cậu vài giây mà không nhận ra. Rồi cô mỉm cười yếu ớt và nhắm mắt gục đầu vào vai cậu. Nately sung sướng tột độ; cô chưa từng mỉm cười với cậu bao giờ.
“Filpo,” một gã gầy gò, điềm đạm, trông uể oải, nãy giờ vẫn ngồi nguyên trên ghế bỗng nói. “Anh đã không tuân lệnh. Tôi đã bảo anh đuổi bọn họ ra, anh đi rồi đưa bọn họ vào. Anh không thấy sự khác biệt à?”
“Họ đã ném đồ của chúng ta ra ngoài cửa sổ, thưa đại tướng.”
“Họ giỏi đấy. Cả quân phục của chúng ta à? Rất thông minh. Nếu không có quân phục thì chúng ta sẽ chẳng thể thuyết phục ai rằng chúng ta là thượng cấp.”
“Ta lấy tên của họ đi, Lou, và…”
“Ôi, Ned, bình tĩnh nào,” gã gầy gò lại nói với vẻ mệt mỏi lão luyện. “Anh có thể rất giỏi trong việc điều động các sư đoàn thiết giáp ra trận, nhưng anh gần như vô dụng trong các tình huống giao tiếp xã hội. Chẳng sớm thì muộn chúng ta sẽ lấy lại được quân phục thôi mà, và khi đó chúng ta sẽ lại là thượng cấp của bọn họ ngay. Mà họ đã vứt sạch quân phục của chúng ta đi thật đấy à? Đó quả là một chiến thuật tuyệt vời.”
“Họ đã ném đi mọi thứ.”
“Cả những thứ trong tủ?”
“Họ đã ném cả cái tủ đó đi, thưa đại tướng. Đó chính là tiếng động mà chúng ta đã nghe thấy khi chúng ta tưởng họ đến để giết chúng ta.”
“Và tiếp theo tồi sẽ ném nốt các ông ra,” Dunbar đe dọa.
Viên tướng hơi tái mặt. “Anh ta điên tiết như thế là tại cái quỷ gì vậy?” gã hỏi Yossarian.
“Anh ta nói thật đấy,” Yossarian nói. “Các ông nên để cho cô gái đi đi.”
“Trời ạ, đem cô ta đi luôn đi,” viên tướng thốt lên nhẹ nhõm. “Tất cả những gì cô ta làm chỉ là khiến cho bọn tôi bất an. Ít nhất với cả trăm đô la bọn tôi đã trả cho cô ta thì cô ta cũng phải tỏ thái độ không thích hoặc căm thù bọn tôi chứ. Nhưng cô ta còn không chịu làm thế. Anh bạn trẻ đẹp trai của anh ở kia dường như rất gắn bó với cô ta. Cứ xem cái cách mà anh ta nấn ná ngón tay bên trong đùi cô ta trong lúc vờ kéo tất cô ta lên thì biết.”
Nately, bị bắt quả tang, đỏ mặt lên xấu hổ và đẩy nhanh các bước mặc nốt quần áo cho cô. Cô đang ngủ rất say và thở đều đặn tới mức như thể cô đang ngáy.
“Mình tấn công cô ta ngay đi, Lou!” một sĩ quan khác giục. “Chúng ta đã có thêm người, và chúng ta có thể bao vây…”
“Ồ không, Bill,” viên tướng thở dài. “Anh có thể là một thầy phù thủy trong việc chỉ huy một thế trận gọng kìm trong thời tiết tốt ở địa hình bằng phẳng khi quân địch đã sử dụng hết lực lượng dự phòng, nhưng ở chỗ khác thì không phải lúc nào anh cũng suy nghĩ được mạch lạc như vậy. Chúng ta muốn giữ cô ta để làm gì?”
“Đại tướng, chúng ta đang ở một vị thế bất lợi về mặt chiến lược. Chúng ta đang không có một mảnh vải che thân, và sẽ rất mất thể diện và xấu hổ cho người nào phải xuống gác rồi đi qua sảnh để lấy quần áo lên.”
“Đúng rồi, Filpo, anh nói rất đúng,” viên tướng nói. “Đó cũng chính là lý do tại sao anh sẽ là người làm việc đó. Đi luôn đi.”
“Trần truồng như này ư, thưa sếp?”
“Đem theo gối nếu anh muốn. Và khi nào xuống gác lấy quần và đồ lót cho tôi thì lấy thêm ít thuốc lá nữa nhé.”
“Tôi sẽ đem mọi thứ lên cho ông,” Yossarian đề nghị.
“Đó, thưa đại tướng,” Filpo thở phào. “Giờ thì tôi sẽ không phải đi nữa.”
“Filpo, anh thật ngu đần. Anh không thấy là anh ta đang nói dối sao?”
“Anh đang nói dối ư?”
Yossarian gật đầu, và niềm tin của Filpo tan nát. Yossarian cười phá lên, đoạn giúp Nately dắt cô gái của cậu ra hành lang vào thang máy. Cô mỉm cười như thể đang mơ một giấc mơ ngọt ngào trong khi cô vẫn ngủ tựa đầu lên vai Nately. Dobbs và Dunbar chạy ra ngoài phố bắt một chiếc taxi.
Cô điếm của Nately ngước mắt nhìn lên khi bọn họ xuống xe. Cô nuốt khan vài lần trong suốt chặng đường gian khổ leo cầu thang lên căn hộ của mình, nhưng khi Nately cởi đồ cho cô và đưa cô lên giường thì cô đã lại ngủ rất say. Cô ngủ suốt mười tám tiếng đồng hồ, trong khi Nately phải phi khắp căn hộ suốt buổi sáng hôm sau để suỵt bất cứ ai cậu thấy trong tầm mắt, và khi cô tỉnh dậy thì cô đã yêu cậu say đắm. Phân tích cho cùng thì đó là tất cả những gì cần để giành được trái tim cô - một giấc ngủ ngon.
Cô gái mỉm cười hài lòng khi mở mắt ra và nhìn thấy cậu, và rồi, uể oải duỗi cặp chân dài ra dưới lớp chăn sột soạt, ra hiệu cho Nately vào giường nằm bên cô với vẻ ngớ ngẩn ngây ngốc của một phụ nữ đang ham muốn. Nately tiến về phía cô trong mê man hạnh phúc, choáng ngợp trong say mê tới mức hầu như chẳng bận tâm khi con bé em gái cô lại phá đám tiếp bằng cách nhảy vào phòng, quăng mình lên giường nằm giữa bọn họ. Cô điếm của Nately tát và chửi mắng nó, nhưng lần này là với tiếng cười yêu thương độ lượng, còn Nately đĩnh đạc mãn nguyện mỗi tay vòng ôm lấy một người, cảm thấy mình thật mạnh mẽ và bảo bọc được người khác. Bọn họ sẽ tạo thành một gia đình tuyệt vời, cậu quả quyết. Đứa em sẽ đi học đại học khi đủ tuổi, trường Smith, Radcliffe hay Bryn Mawr - cậu có thể nhìn thấy điều đó. Nately nhảy ra khỏi giường vài phút sau đó để cao giọng thông báo tin mừng cho bạn bè. Cậu hân hoan gọi bọn họ tới phòng để rồi đóng sập cửa ngay trước mặt họ ngay khi họ tới. Lúc ấy cậu mới nhớ ra cô gái của mình vẫn chưa mặc quần áo.
“Mặc đồ vào đi em,” cậu ra lệnh cho cô, tự chúc mừng bản thân vì đã kịp cảnh giác.
“Perchè?” cô tò mò hỏi.
“Perchè à?” cậu hỏi lại, khẽ bật cười khoan dung. “bởi vì anh không muốn họ nhìn thấy em không mặc quần áo.”
“Perchè không?” cô hỏi.
“Perchè không à?” cậu kinh ngạc nhìn cô. “Bởi vì sẽ là không phải nếu như có người đàn ông khác nhìn thấy em trần truồng, đó là lý do tại sao.”
“Perchè không?”
“Bởi vì anh bảo là không!” Nately thét lên trong tuyệt vọng. “Giờ thì đừng có cãi anh nữa. Anh là đàn ông và em sẽ phải làm bất cứ gì anh nói. Từ giờ trở đi, anh cấm em ra khỏi phòng này nếu như chưa mặc đầy đủ quần áo. Đã rõ chưa?”
Cô điếm của Nately nhìn cậu như thể cậu đang bị điên. “Anh điên à? Che succede?”
“Anh không nói đùa một chữ nào đâu.”
“Tu sei pazzo!” cô phẫn nộ hét lên với cậu, và nhảy bật ra khỏi giường. Miệng làu bàu gì đó không rõ, cô chộp lấy quần lót và sải bước ra cửa.
Nately đứng thẳng dậy với đầy vẻ quyền uy nam tính. “Anh cấm em ra khỏi phòng như thế,” cậu báo cho cô biết.
“Tu sei pazzo!” cô phản kích cậu, lắc đầu không muốn tin. “Idiota! Tu sei un pazzo imbecille!”
“Tu sei pazzo,” đứa em gái gầy guộc cũng nói, theo chị đi ra ngoài cũng với những bước chân ngạo mạn như thế.
“Em quay lại đây,” Nately ra lệnh cho con bé. “Anh cũng cấm em đi ra ngoài như vậy!”
“Idiota!” đứa em gái ngoái lại đàng hoàng mắng cậu như vậy sau khi đã hối hả đi qua. “Tu sei un pazzo imbecille.”
Nately tức đến phát rồ trong cảm giác bất lực quẫn trí suốt vài giây đồng hồ và rồi phóng hết tốc lực ra ngoài phòng chờ để cấm bạn bè nhìn bạn gái mình trong lúc cô vẫn đang kể lể than phiền về chính cậu với độc một chiếc quần lót che thân.
“Tại sao lại không?” Dunbar hỏi.
“Tại sao lại không ư?” Nately thốt lên. “Bởi vì cô ấy giờ đã là bạn gái của tôi, và sẽ thật không phải nếu như các anh nhìn cô ấy trừ phi cô ấy mặc đầy đủ quần áo.”
“Tại sao lại không?” Dunbar hỏi.
“Anh thấy chưa?” cô gái của Nately nhún vai nói. “Lui è pazzo!”(67)
“Si, è molto pazzo,”(68) đứa em gái hùa theo.
“Vậy thì hãy bắt cô ấy mặc quần áo vào nếu như cậu không muốn chúng tôi nhìn thấy cô ấy như vậy,” Hungry Joe cãi. “Cậu muốn cái quái gì ở chúng tôi đây?”
“Cô ấy không chịu nghe lời tôi,” Nately bẽn lẽn thú nhận. “Do vậy từ giờ trở đi tất cả các anh phải nhắm mắt lại hoặc nhìn đi chỗ khác khi cô ấy đi tới như thế này, được không?”
“Madonn’!”(69) cô gái của cậu điên tiết hét lên và giậm chân bước ra khỏi phòng.
“Madonn’!” đứa em gái cũng hét lên và giậm chân bước ra theo chị.
“Lui è pazzo,” Yossarian nhận xét đầy thiện ý. “Hiển nhiên là tôi cũng phải thừa nhận điều đó.”
“Này, cậu bị điên à hay làm sao?” Hungry Joe chất vấn Nately. “Thế này thì chả mấy chốc cậu sẽ cố bắt cô ấy bỏ nghề mất thôi.”
“Từ giờ trở đi,” Nately nói với cô gái của mình, “anh cấm em ra ngoài kiếm tiền nữa.”
“Perchè?” cô tò mò hỏi.
“Perchè?” cậu hét lên kinh ngạc. “Bởi vì như thế không hay, đó là lý do!”
“Perchè không?”
“Bởi vì đơn giản là không hay!” Nately khăng khăng. “Việc một cô gái xinh xắn như em phải đi tìm những người đàn ông khác để lên giường với họ đơn giản là không đúng đắn một chút nào. Anh sẽ cho em toàn bộ tiền mà em cần, do vậy em sẽ không cần phải làm chuyện đó nữa.”
“Vậy thì suốt cả ngày em sẽ làm gì đây?”
“Làm ư?” Nately nói. “Em sẽ làm những gì mà tất cả bạn bè của em đang làm.”
“Bạn bè của em đều đi tìm những người đàn ông khác để lên giường với họ.”
“Vậy thì hãy kiếm những người bạn khác! Đằng nào thì anh cũng chẳng muốn em giao du với mấy cô gái như thế. Mãi dâm là xấu! Ai cũng biết điều đó, kể cả ông ta.” Cậu tự tin quay sang phía lão già lịch duyệt đang ngồi đó. “Tôi nói vậy có đúng không?”
“Anh sai rồi,” lão già trả lời. “Mãi dâm đã cho cô ấy cơ hội gặp mọi người. Nó đem lại không khí trong lành và sự vận động lành mạnh, và nó còn giúp cô ấy tránh được nhiều rắc rối.”
“Từ giờ trở đi,” Nately nghiêm nghị tuyên bố với bạn gái của cậu, “anh cấm em dính líu gì tới lão già đồi bại đó.”
“Va fongul!”(70) cô gái của cậu đáp lời, ngước cặp mắt bối rối lên trên trần nhà. “Anh ta muốn gì ở tôi vậy?” cô gái cầu khẩn, dứ dứ hai nắm đấm. “Lasciami!”(71) cô nói với cậu, vừa năn nỉ vừa hăm dọa. “Stupido! Nếu anh nghĩ bạn bè em xấu tới vậy thì hãy đi mà bảo bạn anh đừng có lúc nào cũng tới mà phang với phịch họ nữa!”
“Từ giờ trở đi,” Nately nói với bạn bè, “tôi nghĩ rằng các anh phải thôi chơi bời với bạn của cô ấy và đĩnh đạc lại đi.”
“Madonn’!” bạn bè của cậu kêu lên, ngước những cặp mắt đầy bối rối của họ lên trần nhà.
Rõ ràng là Nately đã mất trí. Cậu muốn tất cả bọn họ phải có người yêu ngay lập tức và phải tổ chức đám cưới luôn. Dunbar có thể cưới cô điếm của Orr, còn Yossarian có thể yêu y tá Duckett hay bất cứ ai mà y thích. Sau chiến tranh tất cả bọn họ có thể đến làm việc cho cha của Nately và nuôi dạy con cái ở cùng một khu ngoại ô. Nately hình dung ra mọi thứ thật rõ ràng. Tình yêu đã biến cậu thành một thằng ngốc lãng mạn, và đến khi cậu tiếp tục cãi vã với bạn gái về vụ đại úy Black thì họ đành tống cả hai trở lại phòng ngủ. Cô đồng ý không lên giường với đại úy Black nữa và không cho gã tiền của Nately nữa, nhưng cô không chịu nhượng bộ một ly về tình bạn của cô với lão già xấu xí, cóc cáy, phóng đãng, đầu óc thô tục đó, kẻ đã chứng kiến toàn bộ mối tình bừng nở của Nately với sự nhạo báng đầy xúc phạm và không chịu thừa nhận rằng Quốc hội Mỹ là cơ quan lập pháp vĩ đại nhất thế giới.
“Từ giờ trở đi,” Nately đanh thép ra lệnh cho bạn gái, “anh cấm tiệt em, chỉ nói chuyện với lão già ghê tởm đó cũng không được.”
“Lại chuyện ông già đó ư?” cô rền rĩ kêu lên vì không hiểu gì cả. “Perchè không?”
“Lão ta không thích Hạ viện.”
“Mamma mia! Anh bị sao vậy?”
“È pazzo,” đứa em gái thản nhiên nhận xét. “Anh ta bị thế đấy.”
“Si,” cô chị đồng ý ngay lập tức, dùng cả hai tay bứt mái tóc nâu dài. “Lui è pazzo.”
Nhưng cô lại nhớ Nately khi cậu không có ở đó và điên tiết với Yossarian khi y dồn hết sức đấm vào mặt Nately khiến cho cậu phải nhập viện với cái mũi gãy.
67. Tiếng Ý: Anh ta điên rồi.
68. Tiếng Ý: Đúng, rất điên.
69. Tiếng Ý: Đức Mẹ ơi!
70. Tiếng Ý: Mẹ kiếp!
71. Tiếng Ý: Để em yên đi!
Bẫy-22 Bẫy-22 - Joseph Heller Bẫy-22