Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Định Mệnh...Nước Mắt
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 32: Tối Hôm Đó
“S
ai rồi! Bài này phải giải thế này rồi thế này, từ đó suy ra cái này! Sao tôi dạy mãi mà cô cũng không biết là sao hả con sư tử Hà Đông ngốc này!” - Giọng cáu gắt của một chàng trai vang lên.
“Anh nói nhanh quá ai mà nghe kịp chứ?” - An nằm mọp xuống bàn, chán nản nói.
“Tôi nói lại! Từ công thức này ta sẽ được cái này, suy ra cái này, rồi dùng phép tính tính ra cái này, từ đó suy ra kết quả!!” - Huy sửa gọng kính, giảng lại cho An.(không phải kính cận, đeo cho đẹp)
“Ờ… tôi biết rồi!” - Cô nói nhẹ như người hết hơi.
“Vậy thì giải bài số 8 trang 27 cho tôi!”
“Ờ ờ… từ công thức này… ta có cái này… dùng phép tính tính ra … suy ra kết quả…” - Cô vừa làm như lời cậu giảng vừa nói bằng cái giọng ỉu xìu.
“Xong rồi đó!” - Cô quẳng quyển tập trước mặt cậu, mắt lim dim như sắp ngủ.
“Sai rồi, làm lại!” - Cậu nói to.
“… nè…”
“Sai, chỗ này không có đổi dấu!”
*
*
*
“Đây…”
“sai nốt!”
*
*
*
“Xong rồi nè!”
“Làm lại!”
*
*
*
“Hix… tôi buồn ngủ quá à… xem xong lần này rồi cho tôi đi ngủ nha! Chúng ta học hơn 3 tiếng rồi đó!” - Cô nói giọng mệt mỏi.
“Đúng rồi đó! Haizz, cuối cùng công thức của tôi cũng đi vào não cô được, thật là khổ khi đảm nhận dạy con sư tử Hà Đông ngốc như cô!” - Cậu xem xong, gấp tập cô lại.
“… May quá! Vậy thì nghỉ ở đây nha… tôi mệt quá à!”
“Cũng được, nghỉ ở đây!” - Cậu nhìn đồng hồ (11h35’), nói.
“…”
“Cô về phòng đi!” - Cậu vừa sắp xếp sách vở vừa nói. Sau đó đi vào phòng tắm.
***15 phút sau***
Cậu không mặc áo, tay cầm khăn tắm lau mái tóc màu nâu sẫm ướt sũng nước của mình, ung dung bước ra khỏi phòng tắm và…
“Sao cô chưa về phòng nữa hả?” - Cậu giật mình, suýt nữa thì hét toáng lên khi thấy An vẫn chưa về phòng mà tựa đầu vào bàn cậu, thiếp đi.
“Aizz, con sư tử Hà Đông ngốc này, sao lại ngủ trong phòng tôi chứ?” - Cậu nhìn An, chau mày.
Cậu ngắm nghía khuôn mặt cô một lúc lâu rồi bước tới, nhẹ nhàng, từ từ nhấc bổng cô lên như sợ cô thức giấc. Cơ thể An một lần nữa nằm gọn trong vòng tay cậu.
Cậu bế cô bước lại giường mình, nhẹ nhàng thả cô xuống tấm nệm màu xanh dương sẫm còn vương mùi hương dịu nhẹ của cậu.
Nhẹ phủ tấm chăn màu xanh lên người An,cậu ngắm nhìn khuôn mặt cô:
“Nếu không phải sợ em thức giấc, tôi đã bế em trở lại phòng mình rồi!” - Cậu cười nhẹ rồi nói tiếp: “Ngủ ngon nhé! An ngốc!”. Lúc câu nói đó của cậu vừa dứt cũng là lúc môi cậu chạm vào trán cô… thật khẽ…
“Haizz, giường tôi bị em chiếm mất rồi, đành ngủ salong một bữa vậy!” - Cậu cáu kỉnh nói rồi mở tủ, lấy một tấm chăn nhỏ sau đó bước về phía chiếc salong ở góc phòng.
Với tay tắt đèn rồi cậu thả người lên chiếc ghế salong đó, kéo tấm chăn phủ lấy nửa cơ thể mình.Vớ lấy chiếc Iphone, cậu chỉnh một bài hát nhẹ rồi gắn tai nghe vào tai. Nhanh chóng bị giai điệu buồn đưa vào giấc ngủ …
***Sáng hôm sau***
“Áááááá! Đây… đây là đâu?” - Cái giọng trong veo của một cô gái kinh hãi hét lên.
“Ưm…Gì vậy? Mới sáng sớm mà!” - Giọng lè nhè của một tên con trai vang lên bên cạnh cô gái đó.
“Ááá! Sao anh lại ở đây vậy hả? Xê raaaaaa!!” - Cô kinh hãi hét lên, lấy gối đập túi bụi vào người Huy.
“Oái! Mặc dù không biết tại sao tôi lại nằm cạnh cô nhưng mà đây là phòng tôi đó nha!!” - Cậu vừa né vừa giãy nảy.
“Tránh raaa!! Tối qua anh đã làm gì tôi vậy hả?” - Cô nhanh chóng nhận ra áo mình bị bong hết hai nút chỗ ngực, vội gài lại mà không quên hét vào mặt cậu.
“C… có làm gì đâu! Tôi còn không biết tại sao lại nằm cạnh cô nè!!” - Cậu la như heo bị thọc tiết.
“Anh không biết thế quái nào tôi biết hả? Mà sao anh lại không mặc áo vậy? Khai mauu!! Tối qua anh đã làm gì tôi vậy hả đồ sư tử biến thái!” - Cô lấy gối liên tiếp đập vào cậu.
“Chúa biết!! À… mà khoan đã! Hình như tôi nhớ gì đó!” - Cậu hét lên rồi như sực nhớ gì đó, chộp lấy gối của cô.
“Nhớ gì hả? Nói mauu!”
“Hôm qua tôi bế cô lên giường, rồi tôi lấy chăn lại salong ngủ mà! Đó đó, cái chăn còn trên ghế salong kìa!”. Cậu nói rồi chỉ vào tấm chăn màu xám trên chiếc ghế salong ở góc phòng.
“Nếu vậy sao anh lại nằm cạnh tôi hả?”
“Cô hỏi tôi tôi hỏi ai?”
“Có thật anh quên hết không hả?”
“À…” - Đột nhiên cậu nhớ lại toàn bộ cảnh tối qua…“Sai rồi! Bài này phải giải thế này rồi thế này, từ đó suy ra cái này! Sao tôi dạy mãi mà cô cũng không biết là sao hả con sư tử Hà Đông ngốc này!” - Giọng cáu gắt của một chàng trai vang lên.
“Anh nói nhanh quá ai mà nghe kịp chứ?” - An nằm mọp xuống bàn, chán nản nói.
“Tôi nói lại! Từ công thức này ta sẽ được cái này, suy ra cái này, rồi dùng phép tính tính ra cái này, từ đó suy ra kết quả!!” - Huy sửa gọng kính, giảng lại cho An.(không phải kính cận, đeo cho đẹp)
“Ờ… tôi biết rồi!” - Cô nói nhẹ như người hết hơi.
“Vậy thì giải bài số 8 trang 27 cho tôi!”
“Ờ ờ… từ công thức này… ta có cái này… dùng phép tính tính ra … suy ra kết quả…” - Cô vừa làm như lời cậu giảng vừa nói bằng cái giọng ỉu xìu.
“Xong rồi đó!” - Cô quẳng quyển tập trước mặt cậu, mắt lim dim như sắp ngủ.
“Sai rồi, làm lại!” - Cậu nói to.
“… nè…”
“Sai, chỗ này không có đổi dấu!”
*
*
*
“Đây…”
“sai nốt!”
*
*
*
“Xong rồi nè!”
“Làm lại!”
*
*
*
“Hix… tôi buồn ngủ quá à… xem xong lần này rồi cho tôi đi ngủ nha! Chúng ta học hơn 3 tiếng rồi đó!” - Cô nói giọng mệt mỏi.
“Đúng rồi đó! Haizz, cuối cùng công thức của tôi cũng đi vào não cô được, thật là khổ khi đảm nhận dạy con sư tử Hà Đông ngốc như cô!” - Cậu xem xong, gấp tập cô lại.
“… May quá! Vậy thì nghỉ ở đây nha… tôi mệt quá à!”
“Cũng được, nghỉ ở đây!” - Cậu nhìn đồng hồ (11h35’), nói.
“…”
“Cô về phòng đi!” - Cậu vừa sắp xếp sách vở vừa nói. Sau đó đi vào phòng tắm.
***15 phút sau***
Cậu không mặc áo, tay cầm khăn tắm lau mái tóc màu nâu sẫm ướt sũng nước của mình, ung dung bước ra khỏi phòng tắm và…
“Sao cô chưa về phòng nữa hả?” - Cậu giật mình, suýt nữa thì hét toáng lên khi thấy An vẫn chưa về phòng mà tựa đầu vào bàn cậu, thiếp đi.
“Aizz, con sư tử Hà Đông ngốc này, sao lại ngủ trong phòng tôi chứ?” - Cậu nhìn An, chau mày.
Cậu ngắm nghía khuôn mặt cô một lúc lâu rồi bước tới, nhẹ nhàng, từ từ nhấc bổng cô lên như sợ cô thức giấc. Cơ thể An một lần nữa nằm gọn trong vòng tay cậu.
Cậu bế cô bước lại giường mình, nhẹ nhàng thả cô xuống tấm nệm màu xanh dương sẫm còn vương mùi hương dịu nhẹ của cậu.
Nhẹ phủ tấm chăn màu xanh lên người An,cậu ngắm nhìn khuôn mặt cô:
“Nếu không phải sợ em thức giấc, tôi đã bế em trở lại phòng mình rồi!” - Cậu cười nhẹ rồi nói tiếp: “Ngủ ngon nhé! An ngốc!”. Lúc câu nói đó của cậu vừa dứt cũng là lúc môi cậu chạm vào trán cô… thật khẽ…
“Haizz, giường tôi bị em chiếm mất rồi, đành ngủ salong một bữa vậy!” - Cậu cáu kỉnh nói rồi mở tủ, lấy một tấm chăn nhỏ sau đó bước về phía chiếc salong ở góc phòng.
Với tay tắt đèn rồi cậu thả người lên chiếc ghế salong đó, kéo tấm chăn phủ lấy nửa cơ thể mình.Vớ lấy chiếc Iphone, cậu chỉnh một bài hát nhẹ rồi gắn tai nghe vào tai. Nhanh chóng bị giai điệu buồn đưa vào giấc ngủ …
***Sáng hôm sau***
“Áááááá! Đây… đây là đâu?” - Cái giọng trong veo của một cô gái kinh hãi hét lên.
“Ưm…Gì vậy? Mới sáng sớm mà!” - Giọng lè nhè của một tên con trai vang lên bên cạnh cô gái đó.
“Ááá! Sao anh lại ở đây vậy hả? Xê raaaaaa!!” - Cô kinh hãi hét lên, lấy gối đập túi bụi vào người Huy.
“Oái! Mặc dù không biết tại sao tôi lại nằm cạnh cô nhưng mà đây là phòng tôi đó nha!!” - Cậu vừa né vừa giãy nảy.
“Tránh raaa!! Tối qua anh đã làm gì tôi vậy hả?” - Cô nhanh chóng nhận ra áo mình bị bong hết hai nút chỗ ngực, vội gài lại mà không quên hét vào mặt cậu.
“C… có làm gì đâu! Tôi còn không biết tại sao lại nằm cạnh cô nè!!” - Cậu la như heo bị thọc tiết.
“Anh không biết thế quái nào tôi biết hả? Mà sao anh lại không mặc áo vậy? Khai mauu!! Tối qua anh đã làm gì tôi vậy hả đồ sư tử biến thái!” - Cô lấy gối liên tiếp đập vào cậu.
“Chúa biết!! À… mà khoan đã! Hình như tôi nhớ gì đó!” - Cậu hét lên rồi như sực nhớ gì đó, chộp lấy gối của cô.
“Nhớ gì hả? Nói mauu!”
“Hôm qua tôi bế cô lên giường, rồi tôi lấy chăn lại salong ngủ mà! Đó đó, cái chăn còn trên ghế salong kìa!”. Cậu nói rồi chỉ vào tấm chăn màu xám trên chiếc ghế salong ở góc phòng.
“Nếu vậy sao anh lại nằm cạnh tôi hả?”
“Cô hỏi tôi tôi hỏi ai?”
“Có thật anh quên hết không hả?”
“À…” - Đột nhiên cậu nhớ lại toàn bộ cảnh tối qua…
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Định Mệnh...Nước Mắt
Yuri Phạm
Định Mệnh...Nước Mắt - Yuri Phạm
https://isach.info/story.php?story=dinh_menh_nuoc_mat__yuri_pham