Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Say Mộng Giang Sơn
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 31: Mọi Người Đều Có Lý Do Để Tin Tưởng
H
ành vi tự tiện xông vào nhà dân vốn không thể xảy ra, nhất là vào buổi tối thì lại càng không có khả năng.
Bởi vì điều kiện chiếu sáng ở thời cổ đại tương đối kém nên mọi người thường có bản năng sợ hãi đối với những thượng khách có hành động vào ban đêm. Ban đêm phạm tội, chủ nhà cũng không thể đoán được là ngươi muốn trộm đồ hay là muốn giết người, hơn nữa quan niệm truyền thống nhà riêng không được phép xâm phạm, cho nên quan niệm đó đã ăn sâu vào tiềm thức của mọi người chính là ban đêm xông vào nhà dân không phải là đạo trích thì cũng là kẻ gian.
Luật pháp Đại Đường quy định:
- Ban đêm vô cớ xông vào nhà người ta, bị đánh bốn mươi trượng. Chủ nhà giết người thì không bị luận tội.
Hơn nữa còn quy định cấm đi lại ban đêm cho nên người la cà vào ban đêm chắc chắn là có chuyện không thể tưởng tượng được rồi, mà tới nhà người ta không gõ cửa đến nỗi hai người bị bất ngờ không kịp đề phòng nữa.
Nhưng Dương Phàm không hề cảm thấy bất ngờ, quy củ là quy củ, quy củ được định ra chính là để người ta phá vỡ nó. Dám nghênh ngang xông vào nhà hắn, phá vỡ quy củ ban đêm không được tự tiện xông vào nhà dân ngoài Mã Kiều ra thì còn có thể là ai?
Nhưng bình thường Mã Kiều rất ít đến nhà hắn, mà theo lẽ thường mà nói thì lúc này Mã Kiều vốn phải ở nhà giúp mẹ gã làm việc mới đúng, nhưng người tiến vào đúng là Mã Kiều.
Mã Kiều vừa bước vào cửa thấy trong nhà sạch sẽ, trước bàn là hai người ngồi đối diện nhau, một nam một nữ thì kêu “ôi” lên một tiếng, liên tục khom người cúi đầu nói:
- Xin lỗi, xin lỗi, ta đi nhầm nhà rồi...
Mã Kiều vừa nói vừa lui ra ngoài, nhưng vừa bước ra thì lại thấy rõ Dương Phàm, liền vô cùng kinh ngạc mà dừng bước. Gã đang cầm một bình sứ, cứng họng nhìn Dương Phàm, lại nhìn Thiên Ái Nô, lắp bắp:
-Đây...vị cô nương này....
Dương Phàm vươn tay ấn Thiên Ái Nô đang vùng lên, giải thích với nàng:
- Đây là bằng hữu của ta.
Dương Phàm đứng lên, kéo Mã Kiều ra sân, hỏi:
- Sao ngươi lại tới đây?
Mã Kiều nói:
- Không phải ta mà là tiểu Ninh. Ta vừa đến chỗ nàng nghe nàng nói đêm nay ngươi không đến chỗ nàng ăn Diện Phiến Nhi. Tiểu Ninh bảo ta đến xem ngươi thế nào. Ta nghĩ sợ là ngươi đã đưa hết tiền cho ta để ứng phó với mẹ, nên....ta cầm bình cháo đến đây. Vị cô nương này là ai?
- Cô ấy..
Tròng mắt Dương Phàm đảo ngược, do dự nói:
- Ồ, là biểu muội của ta, đặc biệt đến thăm ta.
Mã Kiều lấy tay vỗ trán nói:
- Huynh đệ, ngươi có thể lấy lý do khác hợp lý hơn được không?
- Sao vậy?
Mã Kiều nói:
- Ngươi từng nói quê của ngươi ở Giao Chỉ, ở Trung Nguyên không có người thân nào, sao lại có biểu muội tới thăm ngươi được? Từ Giao Chỉ đơn độc ngàn dặm xa xôi đến Lạc Dương thăm ngươi? Hơn nữa ngươi giấu nàng trong nhà như giấu tặc, không muốn cho người khác biết.
Dương Phàm đỏ mặt lên, tức giận nói:
- Ngươi biết rồi thì sao không tìm cớ cho ta? Hỏi nhiều như vậy làm gì, ngươi còn coi nàng là kẻ tặc sao.
Mã Kiêu tay cầm bình cháo, vẻ mặt đờ đẫn nói:
- Ngươi đã từng gặp nữ nhân nào xinh đẹp làm kẻ tặc chưa?
Dương Phàm nói:
- Kỳ lạ vậy sao. Nữ nhân xinh đẹp thì không thể làm kẻ tặc à?
Mã Kiều nói:
- Có thể vào thanh lâu, không lo cơm áo. Nữ nhân xinh đẹp mà ra ngoài làm kẻ tặc ư? Ha ha ha ha, thiên hạ chê cười!
Dương Phàm sợ Thiên Ái Nô nghe xong để trong lòng, vội vã liếc vào trong, hạ thấp giọng nói:
- Đừng có nói bậy, để cô ta nghe được nhất định không buông tha cho ngươi đâu.
Mã Kiều “hừ hừ”hai tiếng cười lạnh, nói:
- Xem ra, ta nói vậy ngươi không vui đúng không? Mau nói, cô ta là ai?
- Ngươi có phiền quá hay không?
Mã Kiều nhìn ra cửa, mắt chớp chớp, nhỏ giọng nói:
- Người yêu à?
Dương Phàm giật mình, lý do này...có vẻ được quá ý chứ, vì thế ra vẻ trầm ngâm, nói:
- À....
Mã Kiều nôn nóng không nhịn được, nói:
- Vậy đúng là người yêu của ngươi phải không? Trời ơi, cô nương xinh đẹp như vậy, nói mau, là con gái nhà ai, sao ngươi lại quen được?
Dương Phàm thấy không thể cho Mã Kiều một câu trả lời hài lòng, thỏa mãn lòng hiếu kỳ của gã thì gã sẽ tuyệt đối không bỏ qua, liền theo cách nghĩ của gã, chậm rãi nói:
-Vị cô nương này...là con gái của một vị thương nhân ta quen biết ở Lạc Hà.
- Hả?
Mã Kiều đổi tay ôm bình cháo, dựng lỗ tai lên.
Dương Phàm nói:
- Chuyện là như vầy, có một ngày, ta đi trên cầu Lạc Hạ, nàng lại đi thuyền ở dưới cầu, hai người chúng ta vừa gặp đã yêu, thường xuyên qua lại, yêu nhau thắm thiết, tự định chung thân, nhưng cha mẹ nàng lại ngại bần yêu phú, không muốn gả nàng cho một phường đinh, cho nên...nàng bỏ trốn theo ta...
Dương Phàm kể trôi chảy một vở kịch tự biên tự diễn, nhưng câu chuyện mượn tình tiết cũ rích này không thể nghi ngờ lại thỏa mãn tâm lý người hiếu kỳ, cho nên Mã Kiều tin ngay là thật. Gã chép chép miệng, hứng trí bừng bừng nói:
- Vậy hai người các ngươi định thế nào?
Dương Phàm tỏ ra không cần quan tâm, nói:
- Còn có thể tính toán gì, đành phải để nàng ở tạm đây. Ta thấy luật Đại Đường quy định chỉ cần đến tuổi kết hôn theo luật định mà nam nữ thật lòng yêu nhau thì có thể tự đi đến hôn nhân, cha mẹ cũng không thể can thiệp được.
Mã Kiều giựt giựt râu cằm, hồ nghi nói:
- Không đúng...theo ta biết thì luật Đại Đường nam phải qua hai mươi, nữ phải qua mười lăm thì mới có thể thành thân. Ngươi năm nay mới mười bảy, còn thiếu ba tuổi nữa.
Dương Phàm nói:
- Cho nên ta dự định cứ sống thế đã, ba năm sau hai người chúng ta đã sống như vợ chồng rồi, ngay cả con cũng không biết có mấy đứa rồi, thì cha mẹ nàng còn có thể phản đối hay sao?
Mã Kiều dựng ngón cái lên khen:
- Chiêu này tuyệt quá.
Dương Phàm nhân cơ hội nói với Mã Kiều:
- Hiện giờ cha mẹ nàng đang đến đây để tìm tung tích nàng, bởi vậy chuyện này chỉ có ngươi biết, không được nói cho người khác biết đấy.
Mã Kiều liên tục gật đầu:
- Đương nhiên, đương nhiên. Ngươi yên tâm, việc này có đánh chết ta, ta cũng sẽ không nói cho người khác biết.
Dương Phàm thở dài, hỏi:
- Đúng rồi, Ninh tỷ thế nào rồi?
Mã Kiều nói:
- Đại nương nghe xong rất tức giận, bà nói, đàn ông nghèo cũng không sao, quan trọng là phải có chí khí, loại đàn ông như vậy thật sự không có tiền đồ, cho con gái mình đi theo loại đàn ông đó, cả đời sẽ không có ngày nổi danh. Bà bảo ngày mai sẽ đi tìm bà mối để từ hôn.
Dương Phàm vui vẻ nói:
- Như vậy cũng tốt.
Hai người lại hàn huyên một hồi thì Mã Kiều mới cáo từ rời đi. Dương Phàm ăn no bụng đã căng tròn, đương nhiên không thể nào ăn được bình cháo kia nữa nên gã đành phải cầm quay về.
Dương Phàm lắc mình đi vào nhà, thấy Thiên Ái Nô ngồi ngay ngắn sau án, vẻ mặt ngẩng cao, đôi mắt sáng ngời đầy thú vị nhìn hắn. Trong lòng Dương Phàm sợ hãi, thầm nghĩ:
“Cô ta định làm gì mình vậy? Không phải vài lời của mình bị cô ta nghe hết rồi chứ?
Thiên Ái Nô nhìn chăm chú ánh mắt Dương Phàm đang dao động không dám đối diện với nàng, lúc này mới cao ngạo hất cằm lên, hừ mũi, đứng lên nói:
- Ta mệt rồi, chỗ bát chén này ngươi dọn đi.
Nói xong liền ngẩng đầu giống như một con khổng tước kiêu ngạo, thướt tha rời đi.
Đèn tắt, ánh trăng xuyên vào cửa sổ lấp lánh như dải nước chảy vào trong phòng, giống như bức sơ ảnh được vẩy mực.
Dương Phàm lại đi ra ngoài “đánh lá cây diễn bài bạc”, lần này Thiên Ái Nô sẽ không đi theo dõi hắn nữa.
Lần trước Dương Phàm trong công văn của Binh bộ tra được một câu “Long võ quân phái binh áp giải”, lúc đó đội quân này đi áp giải người là phế thái tử Lý Hiền, nơi đi là Ba Châu đất Thục, điều này với Lĩnh Nam mà hắn muốn tra vô cùng xa, nhưng hắn chỉ có thể điều tra theo con đường duy nhất này.
Đêm nay, hắn tiếp tục tìm đọc những công văn có liên quan đến năm Vĩnh Thuần thứ hai, nếu tìm không được những manh mối khác liên quan đến Long Võ Quân ra kinh, vậy thì hắn đành phải phải điều tra vào đội nhân mã đến Ba Châu đất Thục. Tuy nói hai nơi không liên quan đến nhau, nhưng người đi làm việc ở Ba Châu chưa chắc không thể đi vòng đến Thiều Châu làm việc khác.
Suốt nửa đêm vất vả tìm đọc, thời gian lại nhanh hết, Dương Phàm đỏ hết cả mắt, thở dài thật sâu. Đến hôm nay, hắn đã đọc tất cả công văn của Binh bộ liên quan đến năm Vĩnh Thuần thứ hai, mà trong năm đó chỉ có một bản ghi chép duy nhất về Long Võ Quân ra kinh, mà việc duy nhất làm là áp giải phế thái tử Lý Hiền vào Ba Châu.
Xem ra hắn chỉ có thể bắt tay vào điều tra từ manh mối này thôi.
Dương Phàm đi đến bên cửa sổ, qua khe cửa, dùng cặp mắt tràn đầy tơ máu nhìn bóng đêm đen kịt. Đất trời vẫn mờ mịt đen tối, nhưng lúc này là bóng tối trước bình minh, ánh bình minh cũng sắp xuất hiện rồi.
Dương Phàm thở dài, quay lại nhìn đống công văn chất chồng như núi, nhẹ nhàng đi xuống lầu, giống như một con chim đêm quăng mình vào giữa bóng đêm mờ mịt...
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Say Mộng Giang Sơn
Nguyệt Quan
Say Mộng Giang Sơn - Nguyệt Quan
https://isach.info/story.php?story=say_mong_giang_son__nguyet_quan