Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Mặc Trạc
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 31: Vết Bầm.
“C
òn nữa, không cần lo con quái vật phía sau cô, hiện tại chỉ cần tĩnh tâm.”
Duy Nhược Hề cho đến bây giờ cũng chưa từng nghe Mặc Diễm nói nhiều như vậy. Hơn nữa dường như Mặc Diễm có chút lo lắng.
Duy Nhược Hề theo hướng dẫn của Mặc Diễm, hít sâu một hơi, sau đó chậm rãi thử làm cho đáy lòng yên tĩnh lại, lại nhắm mắt, chậm rãi hướng về phía trước đi ra ngoài. Đại khái đi được vài bước, Duy Nhược Hề liền cảm thấy chung quanh không khí không còn quỷ dị cùng im lặng, thế này mới mở to mắt, phát hiện đã ra khỏi bắc phố.
Quay đầu lại nhìn vào bên trong Bắc phố, trừ bỏ khúc đường phía trước mặt hoàn toàn không thấy gì, chỉ thấy các tòa nhà cao tầng, không biết Mặc Diễm thế nào rồi, Duy Nhược Hề âm thầm nghĩ.
Duy Nhược Hề bởi vì sợ Mặc Diễm không đối phó được nhiều quái vật như vậy, cho nên nàng vẫn đứng ở cửa Bắc phố chờ xem có thể nhìn thấy Mặc Diễm hay không.
Khoản mười phút trôi qua, Duy Nhược Hề chờ đợi có chút lo lắng, có chút sợ hãi, sợ Mặc Diễm lại xảy ra chuyện gì. Không, nhất định không có chuyện gì, Duy Nhược Hề tự vã miệng mình.
“Phi, phi, phi,sao lại nghĩ đến chuyện xấu, Mặc Diễm sẽ không có chuyện gì.”
Duy Nhược Hề lầm bầm lầu bầu, bỗng nhiên bên cạnh vang lên thanh âm có chút lạnh lùng, “Như thế nào? Đang nghĩ tôi gặp chuyện không may?”
Là giọng của Mặc Diễm, Duy Nhược Hề kinh hỉ quay lại nhìn, “Mặc Diễm, anh không sao chứ?” Dứt lời liền xoay Mặc Diễm hai vòng, phát hiện phía sau lưng hắn có một vết thương, cái áo màu đen bị xé rách, lộ ra màu da màu đồng bên trong, trên đó có vết rách.
“Anh như thế nào bị thương? Có nặng lắm không?” Duy Nhược Hề nhíu lại cái mày, cảm giác ngực có chút rầu rĩ, cũng không biết có phải hay không bởi vì thấy Mặc Diễm bị thương nên mới vậy.
Mặc Diễm lại hừ lạnh một tiếng, nếu không vì cô gái này anh sẽ không bị thương. Hắn không nghĩ đến cô gái này thế nhưng lại ngốc, hắn đã nghĩ nàng đi rồi không ngờ nàng quay trở lại. Hắn một bên dùng tinh thần lực nói chuyện cùng nàng, một bên lại ứng phó quái vật nên mới bị thương.
Duy Nhược Hề dường như không sợ thanh âm lạnh lùng của hắn, kéo kéo áo Mặc Diễm hỏi:” Có cần đi bệnh viện hay không? Cái này là do quái vật cào bị thương sao? Có nguy cơ bị nhiễm bệnh gì không?”
Mặc Diễm lạnh lùng nhìn Duy Nhược Hề một cái,“Không cần.”
Duy Nhược Hề còn đang rối rắm chuyện hắn bị thương, không chú ý ánh mắt Mặc Diễm ngày càng lạnh,” thật sự không cần đi bệnh viện sao? Nếu không để tôi băng bó một chút cho anh.” Duy Nhược Hề còn đang nhìn vết thương đang chảy máu của Mặc Diễm.
“Đều nói không cần. Còn có, đừng đi theo tôi.” Mặc Diễm lạnh lùng nói, ghét nhất là có kẻ ngốc bám phía sau nha.
Duy Nhược Hề thế này mới phát hiện chính mình đã bất tri bất giác đi theo Mặc Diễm một đoạn rất xa rồi,“Ngạch, nga, cái kia, tôi sẽ không đi theo anh, anh trở về tốt nhất đem miệng vết thương trên lưng rửa qua cồn i-ốt một chút, nếu không vết thương sẽ bị nhiễm trùng mất.”
Mặc Diễm ngay cả đầu cũng không có quay lại, để lại bóng lưng cho Duy Nhược Hề rồi trực tiếp rời đi.
Duy Nhược Hề hai ngày gần đây rất nhàn rỗi, không có việc gì làm, đồ ăn ở ‘Đa Cư Quán’ vẫn còn nhiều, không cần gấp. Cho nên Duy Nhược Hề trong hai ngày này không có trồng hay thu hoach rau dưa gì cả, chỉ chờ đến đại thọ của ông nội, bất quá hai ngày này thật là nhàm chán.
Duy Nhược Hề rất thích vào trong Mặc Trạc, bởi vì nàng vẫn cảm thấy không khí bên trong so với bên ngoài thoải mái hơn nhiều, hơn nữa ở trong không gian tâm tình của nàng không có phiền muộn gì cả.
Duy Nhược Hề hiện tại liền nằm ở bên trong Mặc Trạc, phía dưới lót một cái thảm lông màu đen. Nàng nằm ở dưới gốc cây hoa đào nở rộ ngủ một giấc.
Đến hôm trước Nhược Hề mới biết được đây là cây đào, không nghĩ đến hôm nay đã nở hoa rồi, chắc khoản hai ngày nữa sẽ kết quả.
Duy Nhược Hề nằm ở trên thảm lông, nghe bên cạnh mùi thơm của hoa mẫu đơn đang nở rộ, nhìn trên đỉnh đầu hoa đào nở đặc cả cành cây, cảm giác buồn ngủ lại tăng thêm.
“Tiểu Hề” Là giọng của Mặc Diễm, chẳng qua, quá mức ôn nhu.
Duy Nhược Hề nghe được thanh âm lập tức quay đầu lại, phát hiện Mặc Diễm chính là vẻ mặt ôn nhu đầy ý cười nhìn nàng.
Khóe môi giơ lên, tạo thành một nụ cười, khi Mặc Diễm cười rộ lên thế nhưng so với tên Viêm Bân càng giống thiên sứ hơn. Duy Nhược Hề không khỏi ngây người.
Đây mới là bộ dáng nàng thích, ôn nhu, nho nhã, tuấn mỹ. Không giống lúc trước, lúc nào cũng banh cái mặt ra.
“Mặc Diễm” Duy Nhược Hề đáp lại. Nhìn Mặc Diễm ôn nhu như vậy, Duy Nhược Hề giống như quên hết mọi thứ.
“Tiểu Hề, nguyên liệu ở ‘Đa Cư Quán’ là cô cung cấp sao?” Trước mắt, Mặc Diễm vẻ mặt ôn nhu hỏi Duy Nhược Hề.
Bị sắc đẹp làm mụ mẫm đầu óc Duy Nhược Hề chỉ lo gật đầu, tựa hồ quên vừa rồi Mặc Diễm hỏi nàng vấn đề gì.
Bỗng nhiên sắc đẹp trước mắt đột nhiên thay đổi, Viêm Bân vẻ mặt dữ tợn nhìn Duy Nhược Hề,“Duy Nhược Hề, cô thừa nhận ‘Đa Cư Quán’ rau dưa là cô cung cấp phải không?”
Duy Nhược Hề ngây dại, vì cái gì Mặc Diễm ôn nhu lại biến thành vẻ mặt dữ tợn của Viêm Bân.
Duy Nhược Hề liền ngơ ngác nhìn Viêm Bân trước mắt đang dùng cả hai tay bóp cổ nàng.
“Khụ, buông tay.” Duy Nhược Hề nhịn không được kinh hô ra tiếng.
“Nói mau, rau dưa ở ‘Đa Cư Quán’ là cô cung cấp phải không?” Trước mắt, vẻ mặt của Viêm Bân càng ngày càng dữ tợn.
“A, ngươi buông tay, đồ điên.” Duy Nhược Hề dùng sức kéo hai tay của Viêm Bân ra khỏi cổ nàng.
Đột ngột, Viêm Bân trước mắt lại biến thành bà bác lần trước Nhược Hề gặp ở ‘Đa Cư Quán’.
Bác dùng cả hai tay bóp cổ Duy Nhược Hề, một bên dùng sức, một bên kêu lên:“Con nhỏ xấu xí, ày nói tao đầy đặn, ày dám nói tao béo...”
“A” Duy Nhược Hề mạnh mẽ bừng tỉnh lại, chết tiệt sao lại gặp ác mộng.
Duy Nhược Hề trong lòng vẫn còn sợ hãi, sờ sờ cái cổ vừa bị bóp trong mộng. Có chút kỳ lạ, vừa rồi là nằm mộng như lại cảm giác rất chân thật, cái cảm giác bị người ta bóp cổ, lúc đó không cách nào thở được, giống như từng trải qua, mộng không thể nào chân thật đến vậy.
Di, chân thật? Duy Nhược Hề sờ sờ cần cổ của mình, thế nhưng lại cảm thấy có chút đau đớn. Đau? Duy Nhược Hề thất thần, sao lại thấy đau?
Duy Nhược Hề đứng dậy, sau đó ngay cả thảm lông cũng không có thu xếp gọn gàng liền rời Mặc Trạc, trực tiếp trở lại phòng, sau đó lấy gương ra soi.
Duy Nhược Hề ngây dại, nhìn vào trong gương mới phát hiện trên cổ mình thế nhưng có một vệt xanh tím.
Như thế nào đi ngủ lại có vết bầm? Duy Nhược Hề cảm thấy thật khó tin. Nàng ngủ trong không gian nằm mơ lại có vết bầm. Nàng nhớ rất rõ ràng dấu vết này lúc nàng đi tắm hoàn toàn không thấy. Như thế nào ngủ mơ lại có vết bóp cổ thật thế này?
Duy Nhược Hề cảm thấy không thể hiểu nổi. Nàng không tin tưởng việc thấy ác mộng lại để lại dấu vết thật, như vậy chỉ có một khả năng, khi nàng ngủ trong không gian bị bóp cổ. Nhưng mà trong không gian chỉ có một mình nàng mới có thể đi vào, cổ thụ gia gia còn chưa tỉnh lại nên không có khả năng là ông. Như vậy rốt cuộc vết bầm trên cổ nàng là ai làm?
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Mặc Trạc
Bồ Đào Hảo Toan
Mặc Trạc - Bồ Đào Hảo Toan
https://isach.info/story.php?story=mac_trac__bo_dao_hao_toan