Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Sai Phi Dụ Tình
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 30: Cướp Đoạt
H
ắn đột nhiên nghiêng người, không chút khách khí đặt nàng lên nhuyễn tháp, hung hăng lao tới như hổ đói thèm mồi.
Tay của hắn khẽ lướt một đường trên áo nàng, lớp sa mỏng Vân Thường giống như bị kiếm rạch qua, đồng lọat mở toang. Trong cảnh tranh tối tranh sáng, giống như một bông hoa tươi đẹp, bất ngờ nở rộ, có một vẻ đẹp bất đắc dĩ.
Nụ hôn của hắn, lạnh như băng mà lại như những giọt mưa, rơi xuống phần cổ trắng nõn nhẵn nhụi của nàng.
Không có thương tiếc, không một chút ôn nhu, chỉ có thô bạo, như con thú bị chọc giận, chỉ muốn cắn đứt cổ nàng.
Lưu Sương hét to một tiếng “A”, thanh âm đó nhanh chóng bị đôi môi Bách Lý Hàn ngăn chặn.
Môi của hắn tàn phá bừa bãi trên môi nàng, trăn trở, mang theo rất nhiều phẫn nộ. Thừa dịp nàng chưa chuẩn bị, lưỡi hắn như con rắn, cạy mở hàm răng nàng, chui sâu vào trong, cùng lưỡi nàng dây dưa một chỗ.
Nàng cật lực kháng cự, nhưng sự kháng cự của nàng như đang kích thích hắn cướp đọat nhiều hơn, hắn không có chút ý tứ sẽ buông tha nàng. Trái lại, bàn tay còn đặt lên trước ngực nàng thăm dò, xé tan yếm của nàng, ném về phía sau.
Mảnh vải che thân cuối cùng đã bị cướp đi, thân thể chợt lạnh, Lưu Sương cảm thấy bối rối cùng hoảng sợ, còn có sự bi thương sâu sắc từ tận đáy lòng, nàng không biết, tại vì sao hắn phải làm như thế đối với nàng.
Trong đêm động phòng, nàng từng chờ mong hắn với một trái tim đầy ắp nhu tình, nhưng mà, hắn đáp lại nàng bằng sự vô tình. Hôm nay, nàng tâm như chỉ thủy (trong lòng tĩnh lặng như mặt nước hồ thư), không hề hy vọng xa vời vào tình yêu của hắn, thầm mong có thể rời xa hắn, càng xa càng tối, như vậy …… như vậy cũng không được ư?
Đến tột cùng muốn nàng phải như thế nào đây? Hôm nay, nàng có thể toàn thân trở ra sao?
Nàng có thể sao?
Nàng nhìn thẳng vào cặp mắt phượng tối tăm của hắn, nhìn thẳng vào sự tàn khốc sâu trong đáy con ngươi hắn. Trái tim nàng, giống như bị sự tàn khốc đấy cắn nát.
Nàng không cho phép chính mình được khóc, nàng không cho phép chính mình mềm yếu ở trước mặt hắn. Nhưng mà, hai giọt nước mắt, vẫn cứ trào ra, vô thanh vô tức rơi trên mặt đệm rực rỡ, thoáng qua… thì không thấy một dấu vết nào.
Nhưng mà, Bách Lý Hàn thấy được, hắn đột nhiên buông nàng ra, dùng lại ở cằm của nàng, con mắt lạnh lẽo nhìn nàng chăm chú.
Trong mắt nàng là sự đau đớn cùng quật cường, môi nàng sưng đỏ, trên cổ đầy vết anh tím, nhưng không hề thốt ra dù chỉ một tiếng để tố cáo sự bạo ngược của hắn. Hắn đột nhiên thanh tỉnh, từ đáy lòng nảy sinh một loại tâm tình không thể nói rõ, phức tạp đến mức ngay cả chính hắn cũng không rõ được.
Hắn không rõ, tại vì sao hắn phải tức giận với nữ tử nhu nhược này, hắn chưa từng mất khống chế như vậy. Hắn đột nhiên buông nàng ra, rút ra một cái áo ngủ bằng gấm, vứt lên người nàng.
Lưu Sương mở áo ngủ bằng gấm, bọc lấy người. Che đầu, không muốn nhìn hắn, không muốn nhìn hắn, chỉ mong cuộc đời này không bao giờ phải gặp hắn nữa.
Nàng run rẩy bất lực, đều lọt hết vào mắt hắn, nhưng hắn cái gì cũng không nói, ngồi đối diện nàng, lấy từ bên người ra một bầu rượu và một cái ly, đưa tay rót một chén rượu. Tay đưa chén rượu lên, chậm rãi đưa lên môi ngửi, tư thế ưu nhã, ánh mắt thản nhiên, giống như chuyện gì cũng chưa từng phát sinh qua.
Trong xe vô cùng im ắng, Lưu Sương trùm chăn mặc áo ngủ, tuy là không nhìn thấy Bách Lý Hàn, nhưng mà nàng vẫn cảm nhận được ánh mắt sắc bén của hắn, như xuyên thủng cái chăn nàng đang đắp.
Không biết qua bao lâu, khi đau đớn và hoảng sợ không còn nữa, có một sự phẫn nộ, dần dần dâng lên trong lòng nàng, giống như muốn thoát ra. Kỳ thật, Lưu Sương vốn là một người ẩn nhẫn, nhưng như thế không có nghĩa là nàng có thể dễ dàng để cho người khác khi nhục.
Hôm nay, nàng thật cảm giác không thể thể nhịn được nữa.
Tại sao? Hắn cứ phải như vậy với nàng?
Nàng đột nhiên xốc lại áo ngủ bằng gấm, nhìn thẳng hắn. Lạnh giọng chất vấn: “Ngươi… tại sao muốn đối với ta như vậy?”
Bách Lý Hàn không ngờ Lưu Sương còn có can đảm xốc lại chăn và áo, trong con ngươi đen hiện lên một tia hứng thú, lông mi khẽ nhíu, tự tiếu phi tiếu mà nói: “A? Ngươi đang trách ta tại sao không tiếp tục ư?” Hắn miễn cưỡng điều chỉnh tư thế nửa nằm nửa ngồi một chút, tiếp tục nói: “Bổn vương không quên lời hứa ban đầu, có chết, cũng không chạm vào ngươi!”
Ngữ khí của hắn dần dần lạnh, trong con người tràn ngập sư đùa cợt.
Hắn xuyên tạc làm Lưu Sương hận muốn nghiến răng nghiến lợi, nhưng nàng vẫn nén giận. Hắn cùng nàng, thật sự là không còn lời nào để nói rồi.
Lưu Sương bắt buộc chính mình tĩnh tâm, không nhìn đến sự trào phúng của hắn nữa.
Lưu Sương im lặng làm Bách Lý Hàn xuất hồ ý liêu (ngoài dự tính), hắn dùng cặp mắt có thể nhìn thấu lòng người nhìn thẳng vào Lưu Sương, không biết vì sao, cảm giác được tâm tình đột nhiên tốt đẹp lên!
Dưới ánh mắt bức người của hắn, ngực Lưu Sương không nhịn được co rút lại, nắm chặt tay. Nam nhân đáng chết này, có một đôi mắt đẹp nhìn thấu lòng người, giống như đang xem nàng sẽ trấn tĩnh bản thân như thế nào.
Đúng lúc hai người đang giương cung bạt kiếm, xe ngựa đột nhiên ngừng lại.
Bách Lý Hàn nhẹ nhàng buông chén rượu, lạnh lùng nhìn nàng liếc mắt một cái, vén màn xe, nhảy xuống.
Một lát sau, màn xe bị xốc lên, hai nha hoàn đi đến.
Một người mặc áo tím, dung mạo dịu dàng, thần sắc rất là trong trẻo nhưng lạnh lùng. Một người mặc áo xanh lá mạ, dung mạo xinh xắn, cả hai người cùng cười với nàng.
“Vương phi, nên xuống xe!” Nha hoàn áo xanh nhẹ giọng nói.
Nụ cười của nàng rất cổ quái, Lưu Sương cúi đầu, nhìn thấy trong tay nàng có một bộ quần áo, hiển nhiên là muốn đưa cho nàng mặc. Trách không được hai nàng cười với Lưu Sương kiểu đấy, hiển nhiên là cả hai hiểu lầm rồi.
Lưu Sương oán hận cắn môi dưới, cảm thấy trong lòng vô cung ủy khuất, như muốn cắn nát môi mình.
Nha hoàn áo xnah cả kinh, chứng kiến vẻ mặt Lưu Sương hờ hững lãnh đạm, trong lòng mặc dù khó hiểu, nhưng đoán là chuyện xảy ra không giống như mình đã tưởng tượng.
Nàng nhẹ nhàng nói: “Vương phi, nô tỳ tên là Tiêm Y, đây là Khinh Y, chúng ta là Vương gia phái tới là giúp Vương phi thay áo, xin mời Vương phi xuống xe.”
“Các ngươi đi ra ngoài!” Lưu Sương thản nhiên nói, nàng không muốn một nha hoàn xa lạ hầu hạ nàng, không muốn hai nàng chứng kiến sự thê thảm của bản thân.
Tiêm Y sửng sốt, nhưng vẫn cùng Khinh Y xuống xe ngựa, đặt bộ quần áo lại nhuyễn tháp.
Đại khái là do Bách Lý Hàn hạ lệnh, cho nên tiểu nha hoàn vội tìm một bộ quần áo mang đến, nhìn qua thì giống quần áo của thị nữ. Nghĩ đến chuyện đây là đồ của Bách Lý Hàn đưa đến, Lưu Sương thầm mong muốn tránh xa. Nhưng chứng kiến quần áo của mình đã tan nát thành trăm mảnh, vô luận như thế nào cũng không mặc được nữa, trái tim tràn ngập sự bi thương.
Lưu Sương đứng dậy chậm rãi mặc đồ, sửa sang tóc tai, sau đó nhặt quần áo của mình lên, ôm vào trong ngực, xốc màn xe lên, thần sắc bình tĩnh xuống xe.
Tiêm Y cùng Khinh Y đứng ở cửa xe, thấy Lưu Sương xuống xe, không đến dìu đỡ, xem bộ dáng căn bản không phải là đến hầu hạ nàng, tám phần là Bách Lý Hàn ra lệnh đến giám thị nàng.
Sợ nàng trốn sao? Nàng không có ngốc như vậy, nàng biết là chỉ có một mình thì trốn không thoát đâu. Dù cho có thể rời khỏi nơi này, cũng không chốn dung thân. Nhất định sẽ bị Bách Lý Hàn tóm trở về.
Lưu Sương không thèm nhìn các nàng, duy trì thần sắc bình thản của chính mình cùng sự tự tôn, đi thẳng vào trong vương phủ.
Nàng chỉ có thể chờ, chờ sư huynh trở về, nàng sẽ theo sư huynh ra đi. Khi đó, trời đất bao la, Bách Lý Hàn muốn tìm nàng, cũng không dễ dàng mà tìm được.
ĐộcCôCầuBại
01-15-2011, 02:37 AM
Sai Phi Dụ Tình
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Sai Phi Dụ Tình
Nguyệt Xuất Vân
Sai Phi Dụ Tình - Nguyệt Xuất Vân
https://isach.info/story.php?story=sai_phi_du_tinh__nguyet_xuat_van