Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Thầy Giáo Yêu Nghiệt
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 29: Rạn Nứt
C
hương 29: Rạn nứt
"Dạ Phong, anh có biết đêm đó tại sao em gọi cho anh không?" Dạ Nguyệt xoay lưng về phía Dạ Phong, anh đang gọt trái cây bỗng dừng lại nhìn vào bóng lưng của em gái mình, anh chưa bao giờ thấy cô cô độc như vậy. "Em đã gọi cho Hạo Khang nhưng người ta đã bắt máy, cô gái đó bảo anh ấy đang ngủ! Lúc đó em không biết gọi cho ai hết nên em đã gọi cho anh!" Cô nói như tự nói với chính mình.
"Bỏ qua đi em, đừng nghỉ nhiều! Ngày mai cậu ta sẽ đến rồi hai đứa nói chuyện rõ với nhau! Đừng buồn nữa, xem như em và đứa bé có duyên nhưng chưa đủ nợ, hai đứa sẽ có với nhau những đứa con khác." Dạ Phong nói.
"Ngày mai, anh nói với Hạo Khang đừng đến, em không muốn gặp anh ta. Hết rồi anh, đứa bé mất xem như em với anh ta không còn gì với nhau nữa. Mặc dù có quý có hiếm nhưng đàn ông thì không thể xài chung, em thấy ghê tởm lắm!" Cô gối đầu lên cánh tay nói. Dạ Phong bỗng giật thót mình khi nghe câu đó, em gái anh không còn là cô bé quậy phá nữa.
"Em lớn thật rồi!" Anh vuốt tóc cô, khẽ hôn lên trán cô.
"Mai, em muốn về nhà. Em nhớ nhà lắm!" Dạ Nguyệt khẽ nói, cô lại ngủ. Đây là tác dụng của thuốc, thôi thì cô cứ ngủ, ngủ cho quên nổi đau.
***
"Con bé không muốn gặp cậu đâu, xin cậu đấy, nếu cậu yêu con bé thì cậu đừng đến. Mất đứa bé con bé đã đau khổ lắm rồi, đừng để nó phải khóc vì cậu!" Dạ Phong nói như van xin Hạo Khang.
"Được!" Hạo Khang cũng cực kì đau lòng. Anh thật sự quá khổ tâm, mất con anh cũng đau, sao cô lại phải dằn xé tâm can anh bằng cách này nữa chứ?
***
Hạo Khang bước về nhà trong sự mệt mỏi, anh cảm thấy trống trải, giá như ngày đó anh không đi ra ngoài thì hôm nay sẽ chẳng có cớ sự này. Anh vứt chiếc áo vest lên ghế sofa, cởi bừa hai nút ở cổ. Anh nằm nhoài ra ghế, cứ như thế anh nhớ cô chết mất.
"Cạch" một ly nước lọc để lên bàn, anh chỉ khẽ nhìn qua nhưng không nhìn xem ai là người mang ly nước đó đến. Mai Mai ngồi xuống ghế, rất tự nhiên như cô là chủ nhà.
"Anh bị làm sao vậy? Có phải rất mệt mỏi không? Em sẽ mát xa cho anh!" Cô ta dùng giọng nói nhỏ nhẹ, Hạo Khang thật sự rất chán ghét cô ta. Anh không nghĩ ông Văn Dũng lại có một đứa con gái như Mai Mai.
"Cút ngay!" Anh cầm ly nước lọc ném thẳng xuống đất, cô ta liền tái mặt. Hạo Khang chưa bao giờ tức giận như thế. Anh bỏ đi lên phòng. "Rầm" anh đóng cửa phòng như đó là một cách để anh hả giận. Tại sao Dạ Nguyệt có thể lấy lòng anh nhưng cô thì không. Nếu ban nãy là Dạ Nguyệt, anh sẽ không ném ly nước mà sẽ cưng chiều cô.
Mai Mai nắm tay thành quyền, móng tay bấm sau vào da thịt.
***
"Nguyệt, đi thôi em!" Dạ Phong xách giỏ đồ của cô lên, anh chìa bàn tay mình ra trước cô. Cô ngước mắt nhìn anh, anh vẫn luôn là anh trai tốt nhất của cô, anh không bao giờ bỏ rơi cô cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa.
"Tiểu Nguyệt, cho dù trời có sập xuống thì em nên nhớ rằng anh sẽ chẳng bao giờ buông tay em ra. Anh luôn thương em!" Đó là năm anh mười lăm tuổi, anh đã nắm chặt tay cô và hứa như vậy dưới ánh sáng cuối cùng của mặt trời trên biển. Lúc đó cô chẳng hiểu anh nói gì, cô chỉ biết mình có một người anh thật tuyệt.
"Ngốc Nguyệt, anh mãi là anh của em, cho dù có tên đàn ông nào nói em có khuyết điểm gì đi nữa thì những thứ đó với anh vẫn là ưu điểm! Và em nên nhớ, em chỉ mới mười tuổi thôi đấy!" Anh hai mươi hai tuổi cũng nói với cô như thế.
Cho đến tận ngày hôm nay, anh vẫn luôn ở bên cô, anh vẫn luôn là chỗ dựa tốt nhất cho cô, anh yêu thương cô vô điều kiện, anh luôn dành cho cô những thứ tốt nhất, cô cảm thấy thoải mái khi ở bên anh.
"Nguyệt, mọi thứ rồi sẽ ổn? Em tin anh chứ?" Dạ Phong nắm lấy tay cô, anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, cô chỉ khẽ gật đầu, cô tin anh, cô tin anh vô điều kiện.
***
Chiếc xe dừng lại trước cửa nhà, cô bước xuống xe, cảm giác được quay về nhà thật thoải mái. Cô không hề biết, phía xa kia vẫn luôn có một người âm thầm dõi theo cô - Hạo Khang. Anh vẫn rất lo cho cô dù cô có cự tuyệt anh. Dạ Nguyệt bước đi không hề ngoảnh mặt, có lẽ cô đang rất giận anh, lúc này anh không nên xuẩ hiện sẽ tốt hơn.
Anh khẽ liếc qua bó hoa ly kế bên, cô rất thích hoa ly nhưng bây giờ để anh có thể trao nó cho cô e rằng sẽ khó. Nhìn bóng cô đã khuất, anh mới bước chân xuống xe, cầm bó hoa ly tiến về phía Dạ Phong. Ngay từ đầu anh biết Hạo Khang sẽ đến đây nên sự xuất hiện này anh không ngạc nhiên.
"Anh có thể đưa bó hoa này cho Dạ Nguyệt không?" Hạo Khang chìa bó hoa ra trước, Dạ Phong cầm lấy.
"Thay mặt con bé tôi cảm ơn cậu!" Dạ Phong nói rồi quay lưng đi vào, lúc trước anh và Hạo Khang là bạn nhưng khi anh biết Hạo Khang luôn tổn thương em gái anh thì tình bạn bè dường như đã dần mất đi, anh không bộc lộ ra mặt nhưng con người thông minh như Hạo Khang cũng vài phần đoán được.
Dạ Nguyệt vào nhà thì đi thẳng lên lầu, cô muốn nghỉ ngơi, cô mệt mỏi lắm rồi. Điện thoại cô đã tắt máy khá lâu và cô cũng không có ý định mở máy lại. Cô sợ phải đối diện với Hạo Khang, cô sợ mình sẽ không giữ được bình tĩnh, chỉ cần nhớ đến hôm đó thì cô lại hận anh tận xương tủy.
Thà lúc đi anh nói nên anh đến có phụ nữ thì lúc cô gọi thì cô sẽ chẳng ngạc nhiên đến không thốt nên lời. Sao anh lại nói đi với bạn, thay vì nói thẳng rằng anh ra ngoài tìm phụ nữ có lẽ cô sẽ dễ tha thứ hơn.
Nếu nụ cười là phép ẩn dụ của nổi đau thì khóc là tính chất bắc cầu của nỗi nhớ. Cô hận nhưng cô vẫn yêu, bởi vì quá yêu nên mới sinh hận. Càng hận anh nhiều thì cô lại càng yêu anh hơn. Cô ghét cái cảm giác này, yêu hận mù quáng.
"Cạch" Dạ Phong bước vào, cô nhanh tay lau đi giọt nước mắt chảy trên gò má. Anh tiến lại, lấy tay chùi mi mắt cô, anh để ngón tay đọng nước mắt trước mặt cô như rằng muốn nói "em chẳng thể nào giấu được anh!"
"Bó hoa này..."
"Của Hạo Khang đúng không? Anh đem đi đi!" Dạ Nguyệt ngắt lời Dạ Phong, anh khẽ thở dài rồi quay lưng đi.
"Nếu mệt thì nghỉ đi, chiều mẹ và ba về rồi họ sẽ lên thăm em!" Anh đóng cửa phòng, cô trở lại với cô đơn. Cô mở túi xách ra, lấy ra trong đó hai chiếc giày bằng len bé tí rất đáng yêu, cô khẽ vuốt nhẹ lên từng sợi lên. Đây là chính tay cô đan cho con thế mà nó chưa kịp mang thì nó đã bỏ cô mà đi. Cô không khóc, không khóc không phải vì không đau mà là vì cô không còn đủ nước mắt để khóc.
Cô gục đầu xuống hai đầu gối, mái tóc dài che phủ gương mặt cô, che đi nỗi buồn, che đi những giọt nước mắt chảy ngược.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Thầy Giáo Yêu Nghiệt
DuH578
Thầy Giáo Yêu Nghiệt - DuH578
https://isach.info/story.php?story=thay_giao_yeu_nghiet__duh578