Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Ngọc Tiên Duyên
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Q.2 - Chương 25: Sơ Nhập Giang Hồ
T
rên đỉnh Bích Vân buốt giá, nước tích thành băng, nhưng lửa dục cuồn cuộn căn bản không có cách nào chế ngự. Sau trận mây mưa, qua cơn kích động, hồng quang tán phát quanh thân Hoa Lân dần biến mất, một cơn gió lạnh thổi qua, Hoa Lân bất giác rùng mình, sực tỉnh nói: “Trời ạ! Vẫn còn trên đỉnh Bích Vân sao?”
Hắn vội vàng vận công để chống chọi với cái rét căm căm, nhanh chóng khoác y phục lên người. Thượng Quan Linh vẫn nằm vô lực trên quần sa, thân thể hoàn mỹ lại khiến hắn động lòng. Nàng đang nhìn hắn với ánh mắt u oán, trong mắt nàng hàm chứa từng đợt sóng tình cảm vô cùng phức tạp: hoang mang khó hiểu, phó mặc cho số phận, như có khát vọng lại có một chút gì đó thương cảm cho chính mình…
Hoa Lân nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối đó của nàng, liền dịu dàng ôm lấy eo nàng đầy thương tiếc, đột nhiên hắn nhìn thấy trên quần sa có vài điểm đỏ sẫm, lại càng thêm đau lòng nói: “Xin…Xin lỗi! Ta, ta thật sự không biết…Ta…”
Trong tình huống này còn có thể nói gì được nữa? Hắn chỉ biết cuống quýt giúp nàng mặc y phục.
Thượng Quan Linh cúi thấp đầu, dáng vẻ nhu thuận hoàn toàn phó mặc cho hắn an bài. Hoa Lân thấy người nàng khẽ run rẩy trong cơn hàn phong, hắn liền kéo nàng nép sát vào lòng mình, cúi đầu hôn lên đôi môi hồng kiều diễm của nàng, bối rối nói: “Ta…ta thực sự không cố ý.” Nói xong hắn bỗng cảm thấy mặt mình đỏ bừng…
Trong sự ngượng ngập hắn chỉ có thể lặng lẽ mặc y phục cho nàng, nhưng vài điểm đỏ sẫm trên quần sa khiến hắn càng cảm thấy lúng túng.
Cơn lạnh thấu xương khiến thân thể vốn đã hư nhược của Thượng Quan Linh càng thêm đau đớn, yếu ớt nhắm mặt lại, nàng ngoan ngoãn tựa sát vào lòng Hoa Lân. Hoa Lân động tình ôm chặt lấy nàng, thúc động công lực toàn thân giúp nàng chống lại băng hàn. Cả người hắn tán phát hồng quang như một ngọn lửa ấm áp khiến Thượng Quan Linh rất lâu sau vẫn không muốn rời ra. Thượng Quan Linh vẫn nép vào người hắn rồi dần dần chìm vào giấc nồng, tình cảnh này khiến Hoa Lân mệt lả, hoàn toàn phải dựa vào hồng quang dồi dào liên miên bất tuyệt mới vất vả gắng gượng được cho tới khi trời sáng. Hắn chỉ cảm thấy đêm nay sao mà dài đằng đẵng…
Trời vừa sáng, Thượng Quan Linh đã khôi phục lại thể lực. Đột nhiên nàng bay người lên, đôi môi mấp máy, chằm chằm nhìn Hoa Lân rất lâu rồi mới ngập ngừng nói: “Ngươi…Chuyện hôm qua nếu để người khác biết thì ta sẽ…ta…ta sẽ chết cho ngươi xem!” Nói rồi nàng phiêu thân nhảy xuống núi.
Hai mắt Hoa Lân lộ vẻ hoang mang, hữu thủ ra sức đánh mạnh vào trán, lẩm bẩm nói: “Ta đã làm gì thế này?” Hắn hoài nghi đây chỉ là một giấc mộng, nhưng nội lực trong cơ thể trống rỗng đã chứng minh mọi chuyện.
Khôi phục được chút ít nội lực, Hoa Lân mặc bộ y phục mới mà Thượng Quan Linh đã may cho hắn rồi đi xuống khỏi Bích Vân Phong.
Các đệ tử Thiên Sơn nhìn thấy hắn đều cảm thấy rất kì quái, chẳng phải hôm qua hắn đã xuống núi rồi sao, tại sao vẫn còn ở trên Thiên Sơn?
Hoa Lân chẳng thèm để ý đến ánh mắt kì dị của người khác, hắn lại tới Thúy Trúc Uyển để thăm dò tin tức về Diệp Thanh.
Thế nhưng Hà Úc Hương sư thúc lại lạnh lùng trả lời hắn: “Nó vẫn đang bế quan! Cậu hãy mau mau rời khỏi đây đi, nếu không sẽ bị luận vào tội xâm nhập Thiên Sơn đấy!”
Dưới cái nhìn tò mò của một số sư đệ, Hoa Lân không biết làm sao đành phải rời khỏi Thiên Sơn cốc, sau khi băng qua Đoạn Long Giản, hắn ngây ngốc đứng sững ra tại chỗ. Nhìn sang các cao thủ Thiên Sơn đang bảo vệ cẩn mật phía bên kia vách núi, hắn biết rằng từ nay về sau e rằng sẽ không thể đặt chân lên Thiên Sơn nửa bước, trong lòng không khỏi ảm đạm.
Hắn đứng đó rất lâu, bên ngoài cốc vẫn là một màn tuyết trắng xóa, nhưng Hoa Lân từ nhỏ đã không sợ lạnh, giờ phút này hắn lại càng không để tâm đến. Hắn xuống núi mua giấy bút và nghiên mực viết một lá thư rồi quay lại Thiên Sơn. Hắn đưa thư cho người thủ vệ của Thiên Sơn, nói: “Xin hãy chuyển lá thư này tới tận tay Diêp Thanh! Hoặc giả huynh có thể đưa cho Hà Úc Hương đọc trước, nếu không đây sẽ là tổn thất cho Thiên Sơn các vị.”
Nói xong hắn liền tung mình lững lờ xuống núi…
Hắn ung dung ra đi, tuy vẫn còn vấn vương dung nhan tuyệt thế của Diệp Thanh nhưng suy cho cùng nàng cũng đã trưởng thành. Nàng theo phục thị hắn đã lâu như vậy, ân tình cũng coi như đã báo đáp hết. Hơn nữa, hiện tại Diệp Thanh là đệ tử của Thiên Sơn kiếm phái mà người người đều kính ngưỡng, hắn không thể ích kỷ mà bắt nàng phải theo hắn bằng được. Bây giờ đã đến lúc để nàng được sống tự lập rồi…
Nội dung của lá thư đó đại khái là trả lại tự do cho Diệp Thanh. Thư viết: “Thanh Thanh muội
Mấy năm nay huynh đã nhận được sự quan tâm chăm sóc ân cần của muội, huynh thực sự rất cảm kích. Hôm nay vi huynh hạ sơn ngao ngu thiên hạ, bỗng nhớ đến tình xưa. Sau này, muội hãy tự lập, cố gắng dốc hết sức lực vì Thiên Sơn, giương cao tấm lòng ngay thẳng cương trực, đề cao chính khí. Tặng muội một câu thơ:
Tương tri ân minh dĩ vô khiên, duyên khởi duyên diệt tiếu hồng trần!
Hoa Lân cẩn bút.”
(Dịch nghĩa: Tình thân không liên quan ân huệ - Duyên đến duyên đi cười thế gian)
“Tương tri ân minh dĩ vô khiên, duyên khởi duyên diệt tiếu hồng trần?” Hắn căn bản không biết rằng đoạn ân tình này đối với Diệp Thanh rốt cuộc sâu nặng đến mức nào…
Dưới chân núi Thiên Sơn là thảo nguyên vô biên, từng đàn trâu đàn ngựa đang nhởn nhơ gặm cỏ.
Hoa Lân dùng ngọc bội để đổi lấy một con ngựa tốt rồi nhảy lên vung roi thúc ngựa. Phong cảnh mỹ lệ trên thảo nguyên trải dài tít tắp tới tận Trung Nguyên. Những thiếu niên du mục trên thảo nguyên nhìn đám khói bụi cuộn lên theo vó ngựa, ánh mắt lộ ra vẻ ngưỡng mộ vô cùng, rong ruổi trên lưng ngựa tùy theo ý muốn của bản thân chính là ước mơ cả đời họ.
Băng qua thung lũng, vượt sông suối, núi đồi, Hoa Lân thỏa sức hưởng thụ sự rộng lớn của tự nhiên. Những người dân du mục cũng cảm nhận sâu sắc hào khí bừng bừng của hắn, phong thái hiên ngang đó khiến người ta khó có thể quên được. Có người bất ngờ thốt lên: “Ồ!...Thiên Sơn lại có cao thủ tuyệt thế xuất hiện trên giang hồ!” Nhưng họ lại không biết rằng thiếu niên anh tuấn đó chỉ là người vừa bị trục xuất khỏi sư môn.
Bảy ngày sau, cũng trên lộ tuyến đó, những người dân du mục một lần nữa lại kinh ngạc khi nhìn thấy một bạch y tiên nữ gấp gáp phi ngựa như bay theo dấu vết để lại, phong tư tuyệt thế đó khiến người ta thậm chí còn không dám nhìn lên. Nàng có vẻ còn vội vàng hơn cả nam tử bảy ngày trước đã đi qua đây, cũng lộ rõ ý chí kiên quyết như nam tử đó.
Vô hình trung hai người đã hình thành một cuộc rượt đuổi, những mục dân cảm thấy rất hứng thú, họ xôn xao bàn tán suy đoán duyên cớ bên trong…
Ngọc Môn Quan, tục xưng tiểu phương bàn thành.(*)
Thảo nguyên dài dặc tới đây là chấm dứt, phương viên trăm dặm đều là sa mạc hiểm yếu. Trên con đường tơ lụa không chỗ dừng chân này vẫn có những đội thương lữ không ngớt đi qua, tiếng chuông lạc đà vang lên xa dần. Nếu quan sát kĩ sẽ phát hiện ra mỗi thương đội đều đã tăng thêm một lượng lớn hộ vệ, xem ra sự bình yên trên cổ đạo này gần đây rất có vấn đề.
Tiểu phương bàn thành đã có từ rất lâu đời, kiến trúc trong thành đa số đều có màu vàng đất, đi trên phố sẽ có cảm giác trong này thật quá tiêu điều.
Kỳ thực không phải vậy! Ngọc Môn Quan thật ra là tuyến đường giao thông trọng yếu, khách thương qua lại cực kì đông đúc. Chỉ cần thứ gì có thể nghĩ đến thì đều có thể mua được tại đây.
Lúc này, một thiếu niên cô độc dắt theo một con ngựa trông rất mệt mỏi đang chậm rãi nhập quan, các nhân vật võ lâm trên quan đạo đều liếc mắt nhìn hắn. Phải biết rằng “Tây xuất Dương Quan vô cố nhân”, một mình một ngựa trên con đường này quả là hiếm gặp. Hơn nữa trong tay thiếu niên đó còn cầm một thanh Ngọc Nữ kiếm mạ vàng, hoàn toàn không phù hợp với hắn.
Chỉ thấy thiếu niên đó đột nhiên dừng chân cạnh một tửu lâu bên đường, tay móc vào túi áo tìm kiếm một lúc rồi bối rối gãi đầu, sau đó lại tiếp tục đi về phía trước…
Chú thích: *Tiểu phương bàn thành: tòa thành nhỏ nơi tập trung giao lưu buôn bán.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Ngọc Tiên Duyên
Phiêu Ẩn
Ngọc Tiên Duyên - Phiêu Ẩn
https://isach.info/story.php?story=ngoc_tien_duyen__phieu_an