Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Hồn Hoang Xác Ảo
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 28
D
Ù HỌ CỐ GẮNG ĐẾN ĐÂU, thì cả Suzy lẫn Garland đều không cảm thấy mình đang làm tình thực sự. Mức độ ham muốn không đưa cả hai đạt đến đỉnh điểm. Nhưng chính Suzy là người khơi mào chuyện này. Bọn họ thiếu sự gắn kết. Hay tệ hơn, chuyện đó như thể họ vừa chung chăn gối với cơ thể một người lạ mà linh hồn và nhận thức của Garland đã chọn để cư ngụ.
Với Suzy, tín hiệu báo động đầu tiên là nụ hôn. Nó không hề giống nụ hôn của Garland chút nào. Và rồi tay hắn, những vuốt ve, cảm giác thật xa lạ, sự vuốt ve của một người lạ. Không phải không thoải mái, chỉ là không gây bối rối. Cô có cảm giác mình vừa làm tình với một người vừa quen và uống cà phê chung và rằng Garland đang xem, nhưng xem từ bên trong. Khi mọi chuyện kết thúc và Garland thôi không cố đạt được khoái cảm nữa, Suzy có cảm giác kinh tởm.
Cô bước khỏi giường và chạy vào nhà tắm, vừa kịp lúc nôn vào bồn cầu. Rồi cô cảm thấy tội lỗi. Nếu như toàn bộ chuyện này chỉ là một cuộc thử nghiệm xem cô yêu hắn ta đến mức nào? Để xem cô để mọi chuyện đi đến đâu. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu cô thực sự vừa quan hệ với một người xa lạ? Và giờ đây hắn ta sẽ báo lại cho Garland rằng bạn gái của anh ta vừa quan hệ với một người vừa quen chưa đầy một tiếng đồng hồ. Đầu óc cô quay cuồng. Garland đã làm gì? Cô thấy mình như bị kéo xuống hố của đau đớn và thù hận. Cô thấy mình bị xâm hại. Chính xác thì không phải bị hãm hiếp, nhưng rõ ràng là bị lợi dụng. Cô không thể làm việc này. Cô sẽ không tham gia vào chuyện này nữa. Giờ đây, cô chỉ phải lấy hết can đảm để nói với hắn điều đó.
Cô dội nước bồn cầu, rửa mặt, rồi đánh răng. Hít một hơi thật sâu, cô mở cửa phòng và quay trở vào phòng ngủ.
“Xin chào?”
Căn phòng trống rỗng. Cô nhìn lên giường, ga trải giường và gối quăng lung tung. Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng cô khi cô trầm ngâm về chuyện vừa xảy ra. Rồi cô chui vào giường và kéo chăn trùm kín đầu để tránh ánh nắng sáng chiếu vào qua cửa sổ phòng ngủ.
Đó không phải là một ý tưởng hay, Garland nghĩ, khi hắn dùng cơ thể Paul Freeman để bắt chuyến tàu điện đường Powell chạy xuống đồi tới đường Market. Tạ ơn trời là Suzy cũng không thích chuyện đó. Hắn cũng không biết mình sẽ làm gì nếu cô thực sự hưởng ứng với cơ thể của một ai khác. Việc cô không thấy thoải mái, một lần nữa khẳng định rằng cô vẫn còn yêu hắn. Việc dùng cơ thể người khác làm vũ khí là một chuyện. Dùng cơ thể người khác như một dụng cụ tình dục thực tế ảo là chuyện hoàn toàn khác. Nó thực sự khiến bạn nổi gai ốc, đặc biệt là cảm giác hứng tình về thể xác. Đó thực sự là một chuyến phiêu lưu. Điều đó cộng thêm cảm giác ghen tỵ vì cái cô hưởng ứng không phải là cơ thể thật sự của hắn; mà là của Paul Freeman. Với hắn đó là cái đã giết chết cảm xúc. Hắn cố gắng xua đi trục trặc vừa rồi và tập trung ngay vào nhiệm vụ. Và một lần nữa hắn nhớ cơ thể bất động của chính mình. Có thể khi mọi chuyện kết thúc, hắn có thể nhập trở lại nó.
Xe điện thả hắn xuống đường Market nên hắn đón xe buýt theo đường Market để tới khu nhà hành chính gần tòa thị chính thành phố.
Hắn tới khu nhà bao gồm trụ sở của lực lượng chống ma túy (DEA) vào khoảng giờ ăn trưa và ngồi xuống đợi ở ghế dài gần cửa chính. Khoảng mười lăm phút sau, cửa chính mở và những viên chức nhà nước bắt đầu ào ra bầu trời rực nắng để thưởng thức bữa trưa.
Đặc vụ DEA Floyd Harrison xuất hiện với một nhóm những đặc vụ khác nhưng rồi tách riêng ra và bắt đầu bước tới khu bãi xe kế bên tòa nhà hành chính thành phố.
Ông vừa chạm tay vào chiếc Honda Accord thì một bàn tay với tới vỗ lên vai.
Harrison quay lại đối mặt với một người lạ đang mỉm cười.
“Sao,” Harrison nói. “Tôi có thể giúp gì cho anh?”
“Đặc vụ Harrison, phải không?” Paul/Garland hỏi.
Harrison nhìn xung quanh và gật đầu với vài đồng nghiệp đang đi tới xe của họ. “Còn tùy,” ông nói. “Anh là ai? Chúng ta gặp nhau chưa? Nhìn anh thấy quen quen.”
“Ông thực sự không quen biết tôi, nhưng chúng ta đại loại đã gặp nhau rồi.”
Harrison nhìn kỹ gương mặt Paul Freeman đến khi mắt ông sáng lên vì nhận ra. “Đợi đã. Tôi biết anh là ai rồi. Anh là tên thầy giáo điên rồ ở Kingsville, Texas. Anh giết thằng đại ca, đúng không? Anh làm gì ở đây, đầu thú hay gì, bởi vì nếu anh đúng là hắn...”
“Tôi không đầu thú. Tôi không giết ai hết.”
“... anh kiếm nhầm cơ quan rồi. Anh có lẽ muốn gặp FBI hay...”
Paul/Garland túm lấy cổ áo đặc vụ Harrison và nhấc bổng ông ta lên.
“Này! Anh muốn gì?” Harrison hỏi.
“Tôi lấy thứ tôi muốn,” Paul/Garland nói.
“Chúa ơi! Thả tôi xuống. Cái quái gì thế!”
Paul/Garland hạ người đặc vụ xuống đất, nhưng một tay vẫn nắm cổ ông ta và nói. “Ông để cho chuyện đó xảy ra.”
Harrison vùng vẫy nhưng không thở được. “Cứu tôi với!” Ông gào lên.
Hai đặc vụ sắp lên xe gần đó bước xuống và quay về phía Harrison khi ông đang vùng vẫy với gã đàn ông nắm cổ mình. Họ lập tức rút súng ra và nhắm vào Paul/Garland.
“Để ông ta xuống, ngay lập tức!” viên đặc vụ gần nhất ra lệnh.
Paul/Garland chồm người tới để thì thầm, nói, “Bảo bọn chúng bỏ vũ khí xuống, không thì tôi đâm thủng khí quản ông bây giờ.” Để chắc rằng Harrison hiểu rõ ý mình nói, hắn cọ móng tay sắc ngang cổ Harrison.
“Không sao đâu,” Harrison nói. “Anh ta chỉ là một bạn học cũ thôi.”
Hai đặc vụ nhìn nhau nhưng vẫn chĩa súng vào Paul/Garland.
“Đừng bắn,” Paul/Garland nói với hai đặc vụ. “Chúng tôi chỉ đùa nhau thôi.” Hắn từ từ rút tay khỏi cổ Harrison. “Thấy không? Mọi chuyện đều bình thường mà.”
“Harrison. Ông không sao chứ?” đặc vụ thứ hai hỏi.
Paul/Garland dùng đầu ra hiệu để Harrison cũng có thể nhìn xuống thân mình. Ông ta nhìn xuống và thấy tay Paul/Garland đang trong túi áo khoác cầm một thứ có vẻ là khẩu Glock chín ly nhắm vào ngực Harrison, nhưng những đặc vụ kia không thấy.
“À... ừ,” Harrison nói. “Tôi phản ứng hơi quá thôi. Không nhận ra anh ta từ đầu.”
Miễn cưỡng, hai đặc vụ nhét súng vào bao vừa quay trở lại chuyện của mình, vừa lắc đầu.
“Tốt lắm, đặc vụ Harrison. Ông có thể sống sót qua chuyện này.”
“Chính xác thì ‘chuyện này’ là gì?”
“Ông là đặc vụ chìm đã bắn trúng một thường dân vô tội.”
“Đó là một tai nạn.”
“Một tai nạn không nên xảy ra. Thường dân vô tội đó giờ đây bại liệt cả đời vì ông ngại lộ diện. Và được cái gì? Ông có bắt giữ được ai không? Ông có tống được thằng nào vào tù không? Không. Và giờ đây một kẻ khờ khạo không đáng bị như vậy đã bị cầm tù vĩnh viễn trong thân xác không thể cử động một bắp thịt nào từ cổ trở xuống.”
Harrison nhìn quanh khi vào nhân viên đồng nghiệp đi ngang tới khu đậu xe, dù có vài người dừng lại nghe.
“Anh hiểu sai mọi chuyện rồi,” Harrison nói. “Tôi không hề mong sẽ có bắn nhau. Tôi phải ghi hình được bọn chúng, cùng nhau, giao nhận ma túy, hoặc súng ống. Tôi không hề nghĩ rằng chúng sẽ khởi sự bắn nhau khi có một thường dân ở giữa. Thực sự tôi không biết được. Tôi thậm chí còn nghĩ tới chuyện dừng vụ đó lại.”
“Vậy sao ông không làm vậy?” Paul/Garland khăng khăng. “Đó là nhiệm vụ của ông. Tôi đã điều tra kỹ chuyện này rồi. Ông là đặc vụ chịu trách nhiệm tại hiện trường đó. Người duy nhất biết chuyện gì sắp xảy ra. Ông có hàng đống thời gian để cảnh báo tôi.”
“Cảnh báo anh?” Harrison nói, quay người sang hai đặc vụ đang chần chừ gần đó. “Hai anh không có chuyện gì làm hả?”
Hai người đó bỏ đi về phía xe mình.
Harrison quay lại nhìn kỹ Paul/Garland hơn. “Ý anh là sao khi nói ‘cảnh báo tôi’? Hơn nữa, tôi vô tội trong vụ bắn nhau đó,” ông nói thêm.
“Nhưng với tôi thì không,” Paul/Garland nói. “Còn câu khẩu hiệu ‘Bảo vệ và phục vụ’ thì sao? À, chờ chút. Đó là khẩu hiệu của cảnh sát. Khẩu hiệu của ông chắc phải là ‘Trốn và tránh.’ Đã tới lúc trả nợ, ông Harrison à.”
“Đợi chút đã,” đặc vụ DEA la lên. “Anh thì liên quan gì ở đây? Anh là người thân của Daniels hay sao? Anh liên tục nói tôi phải cảnh báo anh. Anh cũng có mặt ở đó hả?”
“Ông có thể nói vậy.”
“Vậy hả? Vậy anh phải can đảm lắm mới dám tới đây,” Harrison nạt, liếc nhìn xuống khẩu súng trong tay Paul/Garland. “Anh vừa tự đào huyệt chôn mình đó, anh cao bồi ạ. Nếu là anh thì tôi đã xử tôi rồi, bởi vì nếu không làm vậy, tôi sẽ dành cả đời mình để săn lùng anh.”
“Chúng ta lái đi một vòng nào,” Paul/Garland nói.
“Tôi sẽ không đi đâu với anh hết.”
“Đây không phải là chuyện để cãi nhau. Nên chúng ta sẽ phải lấy xe của ông. Tôi để xe của mình ở Kingsville, Texas rồi.”
“Anh có nghe tôi nói gì không? Tôi sẽ không...”
Nhưng trước khi Harrison dứt lời, thì Paul/Garland với tốc độ ánh sáng thúc cườm tay vào ngực Harrison ngay bên trên tim. Cú đánh làm viên đặc vụ tê liệt giây lát. Bằng tay còn lại, hắn tiêm cho Harrison một mũi, khiến ông ta bất tỉnh ngay. Paul/Garland ôm ngang hông ông ta và mang thẳng tới xe ông ta. Hắn lấy chìa khóa trong túi ông, mở cửa thùng xe, và nhét viên đặc vụ vào.
Hai đặc vụ khi nãy chuẩn bị bước vào xe thì nhìn ra xe Harrison đúng lúc thấy hắn sập nắp thùng xe xuống và ngồi vào sau tay lái chiếc xe của đặc vụ DEA.
Một trong những đặc vụ mở máy di động.
“Chúng tôi có một tình huống.”
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Hồn Hoang Xác Ảo
Fred Yager
Hồn Hoang Xác Ảo - Fred Yager
https://isach.info/story.php?story=hon_hoang_xac_ao__fred_yager