Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Đừng Bỏ Lỡ Tình Yêu
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 26
"N
hẹ một chút..." Hà Dĩ Kiệt bị cô đập vào người liền nhíu mày lại, dứt khoát kéo ngược hai bàn tay nhỏ bé của cô về phía sau người. Tương Tư bị anh vặn tay như vậy nên bộ ngực không khỏi nhô cao lên một chút, hai hạt ngọc san hô càng nhô cao hơn, xem ra trong lòng anh đáng tức giận, không nhịn được nữa, anh cúi đầu nhẹ nhàng cắn một cái. Cảm giác hơi đau đớn truyền đến làm cho Tương Tư không chịu nổi, người run lên một cái. ♡diễn‿đàn‿l♡ê‿quý‿đ♡ôn Anh cũng đã ôm lấy eo của cô để cô giạng chân ở trên người, chỉ cách hai lớp nội y hơi mỏng nên cô cảm nhận được rõ ràng chỗ mẫn cảm của anh đang trướng to và nóng bỏng. Tương Tư sợ hãi đến mức nước mắt trào ra, cô giãy dụa chỉ muốn thoát khỏi anh. Nhưng bỗng nhiên anh dùng sức cắn vào đỉnh mềm mại của cô, một màu đỏ thẫm chói mắt giống như một đóa hồng mai vừa tách nở, ngập tràn cảnh kiều diễm phong tình...
"Không được lộn xộn..." Trong giọng nói của anh mơ hồ mang theo âm sắc khàn khàn, dĩ nhiên trong hai tròng mắt có thần của anh chứa đựng ngọn lửa dục nồng đậm. Anh buông tay cô ra, yêu cầu cô khoác lên trên vai của anh, còn mình dùng cánh tay đang rảnh rỗi đỡ trên đỉnh đầu của cô. Cô ngồi ở trên người anh, đỉnh đầu gần như đã chạm đến trần của thùng xe, lúc này mà chuyển động, sẽ không tránh khỏi làm cô bị va chạm vào đầu. ¬
"Hà Dĩ Kiệt, cũng sắp về đến nhà rồi..." Cô mềm giọng cầu khẩn anh, chút lý trí vụn vặt còn lại của cô vừa mới được tác động vào, diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn nhưng rất nhanh, đã gần như đội quân tan rã...
Trương Ái Linh đã từng nói một câu rất kinh điển, đường đến trái tim của người đàn ông phải đi qua dạ dày, muốn đến được trái tim của phụ nữ phải thông qua giọng nói.
Trước kia Tương Tư còn khinh thường không để ý lắm, nhưng hiện tại, cuối cùng cô không thể không thừa nhận.
Nhưng đôi khi, cô cũng không phân định rõ nổi, bởi vì lần đầu tiên của cô là cho Hà Dĩ Kiệt, diiễn~đaàn~leê~quyý~đoôn cho nên dần dần cô đã không thể buông tay với anh nổi, hay là bởi vì ba phen mấy bận anh đã ra tay trợ giúp cô mà dần dần cô đã động tâm, cho nên mới chịu cam tâm tình nguyện hết lần này đến lần khác cùng anh trên giường.
Nhưng cô không thể phủ nhận một sự thực là, giờ phút này trong toàn bộ thế giới của cô, cô luôn chỉ có một mình anh. Cô ỷ lại anh, tin tưởng vào anh, không cách nào rời khỏi anh nổi, đồng thời cô lại bị anh hấp dẫn một cách sâu sắc. Đúng như vậy, một người đàn ông như anh, di◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đôn làm sao có những người phụ nữ không thể bị anh hấp dẫn chứ?
Cô không biết bắt đầu từ bao giờ bản thân cô nếu như một ngày không được nhìn anh gặp dịp thì chơi đùa với một cô gái khác, cô lập tức liền thấy vô cùng khó chịu. Không biết bắt đầu từ khi nào, mỗi lúc nhìn thấy anh và những cô gái khác, cô sẽ luôn bị mất hứng, bày cái vẻ mặt không quan tâm tới anh nữa cho anh xem. Cũng không biết bắt đầu từ khi nào, những lời tâm tình ôn nhu của anh dù chỉ một giây, cũng có thể làm cho cô một mình vụng trộm vui vẻ đến vài ngày. Cô thích được dính lấy anh, cô thích được anh dỗ dành, cô thích anh đối xử tốt với một mình cô. Trong phòng ốc của anh chỉ có một mình cô được phép xuất hiện, trên giường của anh cũng chỉ có một mình cô có thể được phép nằm ở trên đó.
Nhiều khi cô cũng quên phắt mất thân phận của mình, coi mình là người yêu của anh, sau khi được anh nhắc nhở cô lại sinh ra tức giận, lại khổ sở, lại thề không thèm để ý tới anh nữa. Rồi sau đó rồi lại yêu anh như điên tựa như là tình yêu của một cô nữ sinh nhỏ vậy, bị anh nói ba xạo dỗ dành liền vừa mơ mơ màng màng vừa vui vẻ.
Anh là một người lão luyện trong tình trường, mà cô chỉ là một cô gái nhỏ tuổi còn, làm sao cô có thể thắng được anh?
Khi cô và Quý Quảng Nguyên ở cùng một chỗ, tình yêu của bọn họ chỉ là sự yêu đương đơn thuần và sạch sẽ, bọn họ có hôn nhau liên tục thì cũng chỉ là chạm môi của đối phương một cách đơn giản. Nhưng mà khi ở cùng với Hà Dĩ Kiệt chung một chỗ thì từng chút từng chút một, anh đã dạy dỗ cô những chuyện này. Chính cô làm cho anh được thưởng thức hóa ra là khi yêu thương nhau, người ta còn có thể làm những chuyện ngọt ngào như vậy - dĩ nhiên, nếu như tính nết anh chịu nhẫn nại làm những chuyện yêu đương một cách nhẹ nhàng êm dịu một chút, thì có thể nói cô thật sự cảm thấy rất hưởng thụ. Chỉ cần Hà Dĩ Kiệt vui lòng, anh có thể cho cô cảm thấy khoan khoái lên tận trời xanh, nhưng về sau này, phần lớn là anh thường thô bạo đến độ kịch liệt, cho nên đối với chuyện này Tương Tư luôn cảm thấy vừa yêu vừa hận.
Nếu như anh không có nhiều những ham mê kỳ quái như vậy thì tốt biết bao, tỷ dụ như... Anh muốn đổi tư thế, muốn cô chủ động, hoặc là dùng một chút những đồ chơi kì kì quái quái nào đó...
Tương Tư không thích những chuyện này, cô chỉ thích được anh ôm rồi sau đó nhẹ nhàng hôn cô, nhẹ nhàng vuốt ve cô, đến khi cô như bị mất đi thần trí, anh sẽ muốn cô thật dịu dàng.
Chút tâm nguyện nho nhỏ thế này, cũng rất hiếm khi cô được thỏa mãn.
Tựa như giờ phút này, hứng thú của anh đang trào dâng, trừ phi cô khóc ầm ỹ dọa anh làm cho anh phải mềm lòng giống như khi ở trong nhà, nhưng bây giờ đang ở trên xe, mà ngay cả một chút tiếng động cô cũng không chịu để phát ra.
"Hôm nay tôi không thể không bẻ gẫy cái tật xấu này của em!" Hà Dĩ Kiệt cười xấu xa, nâng bờ eo của cô lên, ngón tay khẽ ngoắc một cái, ngay lập tức liền loại bỏ hết chút áo quần đang trói buộc trên người cô. Anh cũng nhanh chóng cởi bỏ quần áo của chính mình. Tương Tư vừa cúi đầu, liền nhìn thấy tình cảnh này, cô cảm thấy xấu hổ muốn chết, sắc mặt đỏ rực, lắc lư thân thể muốn chạy, nhưng lại bị anh hưng phấn kéo lại giữ chặt ở trên đầu gối. Tương Tư hồn bay phách tán vì sợ hãi, người này thật sự muốn thực hiện chuyện này ở ngay trên xe thật chăng?
Hà Dĩ Kiệt thấy trên gò má của cô ánh lên những giọt nước mắt, nhưng nó lại càng làm anh nảy sinh hưng phấn hơn. Anh đưa tay bóp chặt lấy cằm của cô, ép cô tới gần, dĩ nhiên trong giọng nói chứa đừng đậm chất khàn khàn: "Ngoan, vừa rồi chính em đã chủ động, nếu như vậy... Hãy nhanh hơn một chút...."
Tương Tư gắt gao cắn môi, như thế nào cũng không chịu. Hà Dĩ Kiệt nhìn thấy nơi cằm opcoo đã bị anh bóp mạnh đến đỏ rực, cô vẫn cứ khóc nhưng dứt khoát không muốn, anh không khỏi bực bội, đưa tay đẩy cô ra. Thấy cô ngồi ghé vào trên ghế ngồi khóc, thân thể cứ thế run rẩy, anh lại thấy có chút mềm lòng, trầm thấp thở dài. Hà Dĩ Kiệt với tay ôm lấy cô: "Thôi quên đi, em không chịu coi như xong, tôi cũng không nhất thiết cứ phải không ép buộc em thì không được, đừng khóc..."
Tương Tư khóc lóc ngẩng đầu lên, "Dĩ Kiệt anh đừng ép em.... Chờ em nghĩ thông suốt... Em, em lại..."
Hà Dĩ Kiệt cười khổ không biết nói gì, nhưng lại vuốt ve gương mặt của cô, ranh mãnh nói ra: "Em không chịu làm chuyện kia, chung quy việc không đồng ý này cũng bình thường thôi, nhưng em nhìn tôi ở bên này xem, vẫn còn chưa chịu tắt lửa đâu đấy."
Anh nắm lấy tay của cô đặt sang bên đó. Đầu ngón tay vừa chạm vào vật nóng hổi đó thì Tương Tư lại càng hoảng sợ. Tuy rằng là cô không câm tâm tình nguyện, nhưng thấy anh nhượng bộ mình một bước, tóm lại cô vẫn còn có chút khiếp đảm, sợ anh tức giận, liền nhẹ nhàng gật gật đầu, vùi mặt vào trong ngực của anh: "Vậy thì anh hãy nhanh lên..."
Anh cũng không trả lời, chỉ là dùng sức ôm lấy cô đặt ở trên gối. Khi thân thể Tương Tư hạ xuống, cô cảm thấy không có chút trở ngại nào, chỉ thấy vật cứng rắn của anh cùng lửa nóng.
Trong lòng cô trước sau chỉ cảm thấy vẫn còn cực kỳ sợ hãi, hay cũng tại bởi vì cô cảm thấy ngượng ngùng quá mức nên cứ núp ở trong ngực của anh, người lạnh run, nước mắt lăn xuống đổ rào rào xuống bên dưới. Anh dịu dàng đặt chiếc đầu nhỏ của cô đặt ở trên hõm vai, vừa nhẹ nhàng vuốt ve cô vài cái, trong miệng lại nhẹ nhàng dỗ dành cô: "Ngoan, chốc nữa em cũng đừng ngẩng đầu lên, sợ rằng sẽ đụng vào em mất..." Tay kia của anh lại gắng gượng cầm lấy cái của mình, cũng có chút thô lỗ tiến vào trong thân thể của cô, trong khi cô còn chưa được ướt át...
"Đau... Hà Dĩ Kiệt, anh hãy nhẹ một chút..." Cô trầm thấp nghẹn ngào, núp ở trong ngực của anh toàn thân cứ thế run lên không ngừng. Hà Dĩ Kiệt lại dứt khoát thở một hơi dài thoải mái, chỉ là anh vẫn bận tâm đến cô như cũ. Bởi vì anh biết rõ, ở phương diện này cô luôn luôn vô cùng yếu ớt, nên anh tỉ mỉ hôn lên cổ của cô, dịu dàng nói dỗ dành cô: "Buông lỏng người một chút đi bảo bối... Lập tức em sẽ thấy thoải mái ngay thôi, không đau nữa, sẽ không đau đâu..."
Anh dừng lại bất động, hôn cô trong chốc lát, cảm nhận thấy người cô đã dần dần buông lỏng, anh mới thử chuyển động. Tương Tư ôm lấy anh thật chặt, toàn thân run lên cầm cập, hai hàm răng lại cắn chặt vào nhau, không lên tiếng nữa. Tốc độ của Hà Dĩ Kiệt dần dần nhanh hơn, cảm giác thấy hơi thở của cô dần dần nóng lên, anh biết rõ cô đã có cảm giác, liền buông lỏng người, ôm lấy cô, động tác mạnh hơn...
Xe vẫn luôn luôn lướt đi rất êm, nhưng đột nhiên, thật sự hình như lại đang chạy chậm lại rồi thoáng chốc bắt đầu lắc lư, tròng trành. Anh lập tức lợi dụng điều đó liền hung hăng đẩy mạnh một cái đi vào... Từ trong miệng Tương Tư thốt lên một tiếng nức nở nghẹn ngào, cô hung hăng cắn vai của anh, người cứ run rẩy run rẩy không ngừng...
Hơi thở của Hà Dĩ Kiệt dần dần trở nên nặng nề. Anh cắn vào vành tai của cô nhẹ nhàng mút lấy, giọng khàn khàn ám muội, hỏi nhỏ: " Tương Tư bé nhỏ... Có phải là em rất thích không? Hả....."
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Đừng Bỏ Lỡ Tình Yêu
Minh Châu Hoàn
Đừng Bỏ Lỡ Tình Yêu - Minh Châu Hoàn
https://isach.info/story.php?story=dung_bo_lo_tinh_yeu__minh_chau_hoan