Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Tôi Nhớ Cô Rồi, Về Nhà Đi
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chap 28
C
hap 28
Hắn về đến nhà thì đã ngửi thấy mùi đồ ăn thơm lừng rồi. Hắn đi vào bếp thì đã thấy nó đang làm thêm món gì đó, hắn đi tới bàn ăn, nhìn vào thì thấy toàn món lạ:
- Cô nấu đây hả?
- Ớ. Anh về rồi sao? Ngồi đây đi.
- Nhưng tôi chưa thay đồ. – hắn nhăn lên như đứa con nít.
- Khỏi, anh cứ ngồi, mọi chuyện cứ để tôi lo là được.
Hắn vừa ngồi vừa dở cái mặt nghi ngờ lên:
- Sao bữa nay cô tốt với tôi quá vậy?
- Đáp ơn mà cũng bị nghi ngờ?! – Nó ủ dột
- Thôi được rồi. – hắn nhanh chóng xua tay cho qua chuyện.
- Hehe, thế anh cứ ăn thoải mái. Tôi đi lấy quà.
Rồi nó tửng tửng chạy ra khỏi nhà bếp. Hắn cầm đũa nhìn vào những món ăn mà hắn chưa từng thấy, miệng kèm theo câu:
- Không biết có độc không nữa. Mà kệ, đói quá! ăn cái đã.
Hắn ngon lành gắp lấy gắp để, nhồi nhét hết vào miệng. Đầu cứ thầm khen nó giỏi, nó nấu ngon. Không biết là nếu chị nhà mình nghe thế thì sao nhở?! (hahahha)
''Cạch'' – Một tiếng gì đó quen thuộc, nhưng cũng lạ lẫm vang lên ở phía sau lưng hắn. Hắn chắc chắn nó đã lấy quà ra nên cứ miệng đầy ụ quay đầu lại nhìn. Nhưng thật không may, quà đây chị tặng rất tuyệt.
Khẩu súng chĩa thẳng về phía hắn, kèm theo đó là bộ mặt hết sức hình sự của nó, hắn nuốt đống đồ ăn trong miệng một cách khó khăn, rồi phụ họa theo đó là khuôn mặt ngạc nhiên của mình, hắn nói:
- Cô làm gì thế hả?
- Sao anh lại đổi khẩu súng của tôi? - Giọng lạnh lùng
- Không có?! – Hắn trưng ra bộ mặt ngây thơ, nai thơ, heo con vô tội, vân vân và mây mây.
- Cây súng thật của tôi anh để đây rồi? – Nó lại hỏi một lần nữa.
- Thùng rác? – Hắn nói nhưng đặt câu hỏi
- Thế mà anh nói không có à? Ai đưa cho anh khẩu súng sơn?
- Tôi tự mua. – Hắn vênh lên cãi.
- Anh có tin là tôi bắn thẳng anh không?
Nó thét lên điên cuồng, làm hắn giật mình nói ra mọi thứ:
- Là do cái cậu Lâm gì đó.
Nghe tới đây, nó thả tay một cách tuyệt vọng, đúng rồi, chỉ có anh ấy mới làm thế thôi. Nó tiến lại chỗ ghế ngồi đối diện hắn, úp mặt ngay xuống mặt bàn và rống lên một loạt âm thanh không ai hiểu gì ( vì úp mặt vào đó mà). Hắn lay lay nó:
- sao thế? Cây súng đó quan trọng lắm à?
- um um um umumu?!
- Hả? – hắn nhăn mặt lên khi nghe loạt từ vựng mới. Nó ngẩn đầu lên nói với hắn bằng khuôn mặt tuyệt vọng:
- Cây tôi đang cầm cũng là giả. Tại chị Hai tui tặng đó. Tôi định để khi nào tập thì lấy ra dùng. Bây giờ thì hết rồi.
Hắn lập tức đứng lên, đánh nhẹ lên đầu nó, nhưng cũng đủ để làm tóc nó thành bộ headphone để trong túi quần. Nó nhăn lên:
- Sao anh làm thế?
Hắn chống nạnh kiểu bà tám, còn gân cổ lên nói:
- Cô có biết là tôi đã...Mà thôi.
Hắn nói nửa chừng nhưng rồi im bặt, đi ra khỏi phòng ăn một cách tức giận. Nó nhìn theo hắn ra ngoài, nó biết là hắn đã sợ hãi khi thấy nó cầm cây súng giả. Nó nhớ lại bộ mặt lúc nãy của hắn, thật là buồn cười quá mà. Hắn ta sợ ra mặt luôn. Nhưng rồi khi nhìn đống đồ ăn trên bàn, nó cũng thèm chảy dãi.
Hắn quăng ngay cái áo khoác lên giường, chống nạnh tức giận:
- Hazzzzz. Cái con ranh đó.
Rồi hắn nhìn qua Lucky, con chó đang nhìn hắn chằm chằm, hắn tức điên thêm:
- Nhìn cái gì, tại cô chủ của mày đó.
Con chó liếm mép rồi đi ra ngoài, hắn ngồi phịch xuống giường nệm. Đang tức lộn ruột, hắn nghe thấy tiếng thét:
- Lucky, mày làm gì vậy?
Hắn chạy ra xem thì thấy Lucky đang ngậm chiếc khăn trải bàn, còn chén dĩa thì nằm lăn lết trên sàn, lại còn đồ ăn dây cả xuống sàn nhà. Hắn nhìn Lucky, hắn thấy thật biết ơn chú chó này... Nó đã giúp hắn trả thù, biết ngay trước gì nó cũng ở nhà dọn đống đồ. Hắn lấy cớ:
- Cái con Lucky này, mày hư quá, ta sẽ phạt mày.
Rồi hắn quay sang nó, nói một cách rất chi là thân thiện:
- Cô dọn đi, tôi sẽ lo chuyện phạt Lucky.
Nó nhăn mặt gật đầu, nó biết hắn sẽ mạnh tay với Lucky vì từ khi Lucky về đây, hắn dường như chưa lần nào thân với Lucky lần nào cả.
Nên cũng nhỏ nhẹ nói:
- Phạt nhẹ thôi nha, lucky không biết gì đâu.
- Tôi biết mà.
Hắn nói rồi bắt Lucky ra khỏi bếp, hắn đi về phía phòng, đóng cửa lại và chắc rằng nó sẽ không nghe thấy những gì hắn sắp nói. Hắn chạy đến chỗ Lucky và ôm lấy con chó:
- Tao yêu mày quá. Hehehe. Thôi, tao dẫn này đi ăn xúc xích.
Lucky nghe đến từ xúc xích thì ngoe ngẩy đuôi và rống lên ư ử, làm nó ở nhà bếp, cứ tưởng là Lucky chắc chết với hắn rồi.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Tôi Nhớ Cô Rồi, Về Nhà Đi
LyPhng3
Tôi Nhớ Cô Rồi, Về Nhà Đi - LyPhng3
https://isach.info/story.php?story=toi_nho_co_roi_ve_nha_di__lyphng3