Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Tiệc Báo Thù
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 28
N
gày 20 tháng Năm, khoảng 13 giờ 30 phút, tại lô số 5 lầu 36 thôn Ích Dân Tân thành phố Giang Kinh.
Na Lan đã nhập vào di động của mình toàn bộ số điện thoại hoặc địa chỉ của các con tin may mắn sống sót. Có số cô chỉ muốn xóa béng đi cho xong, ví dụ Lương Tiểu Đồng, có những số khác chẳng bao giờ dùng đến nhưng cứ để lại, thừa còn hơn thiếu.
Nhưng Lý Vạn Tường thì nhất định phải liên lạc.
Ngồi trên taxi, Tạ Nhất Bân gọi điện báo cho Đới Thế Vĩnh biết Hồ Kiến Vĩ và Lý Vạn Tường đã mất tích. Kiến Vĩ bị bỏng độ 2 vẫn đang nằm viện để theo dõi, trưa nay các nhân viên y tế bỗng thấy giường anh ta trống trơn. Cảnh sát nghe báo sáng nay anh ta còn nói chuyện với Hoa Thanh nằm ở phòng theo dõi, bèn hỏi Hoa Thanh, nhưng cô trả lời không biết chuyện gì đã xảy ra. Bác sĩ nói, nếu anh ta tự ý bỏ đi mà không đến bệnh viện khác thay thuốc thay băng thì sẽ bị nhiễm trùng nặng nề. Cảnh sát đang đến địa chỉ nhà ở của Hồ Kiến Vĩ nhưng chắc sẽ chưng hửng.
Na Lan hỏi, “Tại sao phải nói cho Đới Thế Vĩnh biết?”
Tạ Nhất Bân không trả lời ngay, anh ta ngoảnh sang nhìn cô một lúc mới đáp, “Khi cô còn hôn mê, thì những người cùng hoạn nạn có giao lưu với nhau, tôi thấy Đới Thế Vĩnh là… là người kinh doanh, rất năng nổ và có khả năng tổ chức, đã đoàn kết mọi người lại.”
“Anh ta nói sao?”
“Anh ta nói: lúc này kết luận thì e hơi sớm, nhất là bác Lý Vạn Tường, rất có thể chỉ là tạm thời chưa liên lạc được, chúng ta đến nhà tìm, nếu không thấy thì sẽ bàn cách… và sớm muộn gì cũng phải thông báo với cảnh sát.”
Taxi đỗ trước lầu 36 thôn Ích Dân Tân. Na Lan và Tạ Nhất Bân xuống xe, đi vào lô số 5, lên tầng ba gõ cửa phòng 301.
Không ai trả lời.
Tạ Nhất Bân áp tai vào cửa lắng nghe một hồi, cau mày nói, “Không người, không tiếng bước chân nhưng hình như có âm thanh gì đó rất lạ.” Anh ta lại áp tai nghe, rồi bỗng ngã sõng soài.
Thì ra là Na Lan đã xoay tay nắm, đẩy cửa mở ra.
Tạ Nhất Bân nhỏm dậy, phát cáu, “Cô cũng phải bảo tôi một tiếng chứ?”
“Tôi chỉ định vặn thử, nào ngờ cửa lại không khóa.”
Cả hai tiến vào nhà, và cùng sửng sốt.
Trong phòng khách nho nhỏ, thấy một người bị trói trên chiếc ghế bành.
Người béo đậm, tuổi ngoài 20, tóc cắt ngắn, mặt, cằm, cổ nung núc những thịt là thịt, mồm bị nhét giẻ, chân tay bị trói bằng thừng nilon. “Âm thanh lạ” mà Tạ Nhất Bân vừa nói chính là tiếng ú ớ phát ra ở họng người này.
Tạ Nhất Bân thận trọng bước lại gần, “Người anh em à! Tôi sẽ rút cái giẻ ra khỏi mồm cậu nhưng cậu không được kêu ầm lên, và phải trả lời câu hỏi của tôi, có bằng lòng không?”
Cậu béo gật đầu. Tạ Nhất Bân rút cái giẻ ra, rồi nói, “Đây là giẻ lau bếp, dính dầu mỡ khiếp quá.”
“Con mẹ lão đầu bếp khốn kiếp! Cởi trói cho tôi đi.” Cậu béo cáu kỉnh.
“Cởi trói à? Tôi mắc nợ cậu hay sao?” Tạ Nhất Bân không cởi trói, trái lại, anh ta ngồi xuống sô pha bên cạnh, ung dung vắt chân chữ ngũ. “Tinh thần cậu rắn thật, bị thế này rồi, đáng ra phải lo sốt vó vì sợ bác Tường đem quay như lợn sữa ấy chứ, ai ngờ vẫn cứng miệng ghê!”
“Em nói thật đấy, anh ơi!” Lúc này cậu béo mới nhận ra mình ở thế yếu, nên dịu giọng hẳn đi, “Cởi hộ đi, em sẽ cho anh hai trăm.”
“Hai trăm? Hai trăm thì mua được gì? Năm cân thịt lợn, bốn cái bắp cải, ba quả cà tím, hai quả cà chua, một chai rượu quê pha loãng. Cậu định cho ăn mày chắc?”
“Thôi đừng nói nhảm nữa.” Na Lan can thiệp, rồi hỏi cậu béo, “Cậu là ai? Tại sao lại ngồi đây?”
“Chị không định lấy tôi, hỏi tôi là ai làm gì, hả?” Cậu ta rít lên, chắc là vì xấu hổ.
Tạ Nhất Bân lại cầm mảnh giẻ lau lên, “Thái độ gì vậy? Sao chóng quên thế? Vừa nãy tao nói gì? Mau trả lời đi! Nếu không tao lại nhét giẻ vào mồm ngay lập tức.”
“Đừng, đừng… em nói xong, anh phải thả em ra, được chứ?”
“Cứ nói đi đã. Thả hay không tùy thuộc vào chính cậu!”
“Được, tôi nói. Tôi bị thằng cha ấy, tức lão già ở trong căn hộ này, trói. Tôi chỉ đi qua cửa nhà lão, bỗng dưng bị lão đập cho một phát vào đầu, khi tỉnh lại thì đã bị trói như thế này.”
Na Lan cười nhạt, “Chúc mừng! Cậu cũng bị chấn thương sọ não như tôi!”
Tạ Nhất Bân cũng phì cười, “Cậu đi ngang qua cửa? Cậu không có lỗi chứ gì? Tầng ba này có hai căn hộ, cậu nói là ‘đi qua’ thì cậu định đi đâu?”
“Cậu tôi ở trên tầng năm.” Cậu béo cố cãi đến cùng.
Tạ Nhất Bân nói, “Tầng năm có hai hộ, một hộ gồm bà mẹ đơn thân nuôi đứa con 8 tuổi, hộ kia cho đôi vợ chồng trẻ thuê. Thì ai là cậu của cậu?”
Na Lan lại can thiệp, “Không cần phí lời với anh chàng này nữa, chúng ta báo cảnh sát đi!”
“Đừng! Em xin anh chị đừng báo cảnh sát.” Cậu béo sắp đầu hàng.
Tạ Nhất Bân nói, “Mau nói đi! Tôi đang căng tai đây, nghe xong sẽ thả người luôn. Thật ra, dù cậu không khai thì chúng tôi cũng đoán ra, nhưng vẫn muốn cậu tự khai thì hơn.”
Hết đường quanh co, cậu béo đành nói, “Anh chị đoán ra rồi chứ gì? Thế thì tôi xin nói: anh chị đã đoán đúng!”
Ngày 18 tháng Năm, tại đại sảnh của lầu chính Tiêu Tương, hiện trường vụ cướp.
Hồ Kiến Vĩ bấm điện thoại, giọng run run nói với điện thoại viên, “Tôi… tôi là nhân viên phục vụ ở lầu chính hội quán Tiêu Tương, tôi… chúng tôi bị cướp!”
Lời vừa dứt, tên cướp C liền đá cho Đới Thế Vĩnh một phát vào cánh tay đã trật khớp, làm anh ta đau quá kêu thét lên.
Rồi một tiếng súng nổ.
Bắn chỉ thiên, không ai bị thương.
Tên C nói, “Trong vòng năm phút nữa cảnh sát sẽ đến, sau đó thế nào là tùy thuộc vào các người. Đây là chìa khóa vạn năng có thể mở tất cả các còng tay.” Hắn vứt chiếc chìa khóa xuống sàn, rồi cùng tên B chạy ra khỏi đại sảnh.
Đới Hướng Dương quát, “Hai tên khốn kia, chúng mày cứ thế này mà đi được à? Có nhầm không đấy?”
Các con tin đều đang ngồi quay mặt vào tường, chỉ có hai anh phụ bếp nhìn thấy chiếc chìa khóa đó vừa khéo rơi ngay trước mặt Lý Vạn Tường.
Hai tên cướp chưa ra đến cửa thì Lý Vạn Tường đã nhặt chìa khóa lên, đứng dậy tự mở còng cho mình. Rồi lắc lắc cổ tay, nhìn khắp lượt mọi người. Ai nấy ngoảnh nhìn ông bằng ánh mắt hy vọng, đợi ông mở còng giải phóng cho họ.
Không ngờ Lý Vạn Tường lại bước đến cái bàn đặt ấm chén kê tạm ở góc phòng, mở ngăn kéo, rồi lấy ra một con dao lọc thịt - dao chuyên dùng của nhà bếp, cực sắc nhọn.
Lý Vạn Tường nói, “Đến lúc tôi ra tay rồi!”
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Tiệc Báo Thù
Quỷ Cổ Nữ
Tiệc Báo Thù - Quỷ Cổ Nữ
https://isach.info/story.php?story=tiec_bao_thu__quy_co_nu