Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Đại Đường Tửu Đồ
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 28: Nhà Cũ Tiêu Gia
N
hân lúc người của Lưu phủ đến cầu rượu đứng ở cửa, Tiêu Duệ liền chuồn ra ngoài, đi đến nhà cũ Tiêu gia chỉ cách phủ Thừa tướng ở thành đông có mấy bức tường. Tôn Công Nhượng sớm đã mang theo mấy tùy tùng đứng trước cửa Tiêu gia, trang nghiêm chờ đợi.
Thấy thiếu niên áo xanh đi tới, vẻ mặt rất bình tĩnh, trên người lộ ra vẻ trầm ổn dày dặn kinh nghiệm không phù hợp với tuổi của hắn, Tôn Công Nhượng hơi rùng mình, tiến lên chắp tay cười nói:
- Tử Trường.
- Công Nhượng huynh, các vị huynh đệ. Nhà của của tại hạ có thể thay đổi bộ mặt mới, Tử Trường thật sự rất cảm kích.
Tiêu Duệ nhìn nhà Tiêu gia đã được tu sửa lại hoàn toàn, cảm ơn tận đáy lòng, thi lễ với tất cả mọi người.
Mấy tùy tùng của Tôn Công Nhượng vội vàng tránh ra, nói không dám.
Sư tử đá cũ nát trước cổng đã được Tôn Công Nhượng sai người dọn đi. Bởi vì hiện nay Tiêu Duệ là người áo vải, trước cửa mà đặt hai con sư tử đá canh giữ thật sự không hợp thể thống. Nghe Tôn Công Nhượng nhỏ giọng giải thích, Tiêu Duệ cười cười:
- Như vậy Tử Trường cũng tránh được rắc rối. Cảm ơn Công Nhượng huynh đã lo lắng. Tử Trường gần đây cũng tích góp được một chút, tại hạ đương nhiên sẽ trả lại Công Nhượng huynh chi phí tu sửa nhà cũ.
Tiêu Duệ nói chính là thật. Hắn bây giờ cũng được coi như một ông chủ nhỏ ở thành Lạc Dương này. Không nói lợi nhuận từ Thanh Hương Ngọc Dịch, chỉ cần hắn đến các tửu phường phẩm rượu, ông chủ các tửu phường tặng cảm ơn, ít nhất cũng trăm quan.
Tôn Công Nhượng liên tục lắc đầu:
- Tử Trường lão đệ khinh thường vi huynh sao? Chỉ là mấy quan tiền, đừng nhắc đến? Chẳng lẽ giao tình của chúng ta không giá trị bằng mấy thứ đó sao?
Tiêu Duệ cười cười, không nhắc đến nữa. Hắn biết Tôn Công Nhượng cố ý quan hệ tốt với mình, đơn giản là vì một chữ “Rượu”, xem trọng tiềm lực làm rượu của mình. Tương lai mình nếu như muốn làm lớn hợp tác với hắn cũng không sao. Trong lòng có suy nghĩ này, Tiêu Duệ liền chắp tay cảm ơn một tiếng:
- Ân tình của Công Nhượng huynh, tại hạ khắc sâu trong lòng.
Tường viện cao lớn được quét vôi màu hồng nhạt mà các tòa nhà lớn trong thành Lạc Dương thường dùng. Cửa lớn cũng được thay bằng hai cánh cửa sắt, nước sơn màu đen nổi bật. Trên cánh cửa còn khảm một vòng sắt rất lớn. Hai người dắt tay đang định đi vào cửa quan sát, lại nghe tiếng tiễn khách từ phủ Thừa tướng cách đó không xa truyền tới.
Lưu U Cầu dáng người trung bình đang tự mình đưa một nam một nữ ra cửa lớn. Một chiếc xe ngựa xa hoa đang đứng ở cửa Lưu phủ. Bên cạnh xe ngựa có hơn mười thị vệ cầm đao. Thấy khách của Lưu phủ không ngờ là thiếu niên tửu khách ra vẻ lão thành hôm trước, Tiêu Duệ không khỏi nhìn lại một chút. Có thể làm Lưu U Cầu tự mình đưa ra khỏi cửa, thân phận của hai người này có thể đoán được.
Chỉ một ánh mắt nhìn thản nhiên lại khiếu thiếu niên cảm thấy sự tồn tại của hắn. Lý Kỳ đang định lên xe rời đi đột nhiên quay đầu lại, tay chỉ vào Tiêu Duệ, lớn tiếng gọi:
- Ồ, Tiêu Duệ?
Lý Kỳ hạ tay xuống, xoay người bước nhanh về phía Tiêu Duệ. Lưu U Cầu và Lý Nghi cũng mang theo mấy hộ vệ đi tới.
Lý Kỳ cười ha hả:
- Tiêu Duệ, còn nhớ bản công tử không?
Tiêu Duệ ngẩn ra, khẽ cười nói:
- Nhớ, ra mắt công tử.
Hắn quay đầu nhìn lại, thấy Tôn Công Nhượng bảo mấy tùy tùng lui ra xa, cung kính cúi đầu đứng ở một bên, không dám thở mạnh. Tiêu Duệ không khỏi nhíu mày.
- Cháu, đây là Thịnh Vương điện hạ và Hàm Nghi công chúa điện hạ, còn không dùng đại lễ bái kiến.
Lưu U Cầu cùng đi lớn tiếng quát. Tiêu Duệ nhìn lão già quyền cao chức trọng này thật sâu, đây vốn là cha vợ của mình, lại nghĩ tới sự ghẻ lạnh và khinh thường đã gặp ở Lưu phủ, mặc dù biết rõ không quan hệ với mình nhưng vẫn cảm thấy tức giận. Dù Tiêu lão đệ ăn chơi trác táng không chịu nổi đến thế nào cũng là cô gia (con rể) tương lai của Lưu phủ. Không ngờ Lưu phủ lại dung túng hạ nhân và công khai cười nhạo hắn, quả thực quá nực cười. Nhất định là cố ý làm như vậy. Mặc dù không biết có phải là ngại nghèo yêu giầu hay không, nhưng rõ ràng đã sớm có ý đuổi hắn đi.
Phía sau lập tức truyền đến tiếng người quỳ. Tôn Công Nhượng và mấy tùy tùng đều quỳ rạp xuống đất. Tôn Công Nhượng là thương nhân, mặc dù có tiền nhưng thân phận cực thấp, nghe nói vương tử và công chúa đương triều giá lâm, sao dám không quỳ? Mặc dù không phải bái lạy, cũng không dám tiếp tục đứng giả ngu ở đó.
Tiêu Duệ thu hồi ánh mắt sắc bén linh hoạt khỏi người Lưu U Cầu, do dự một chút, triều đại này có cấp bậc lễ phép nên chỉ có thể từ từ quỳ xuống, nhỏ giọng kêu:
- Thảo dân Tiêu Duệ bái kiến vương gia, công chúa điện hạ.
Lý Kỳ vội vàng vẫy tay:
- Đứng lên đi, đây là ngoài cung. Tiêu Duệ ngươi không cần đa lễ.
- Ồ, thảo dân đã biết.
Tiêu Duệ thừa cơ đứng lên, vẻ mặt lạnh nhạt đứng ở đó, từ đó về sau không nhìn Lưu U Cầu một cái.
Lưu U Cầu thấy hắn không bái kiến mình, không khỏi tức giận nói:
- Tiêu Duệ, lão phu tốt xấu gì cũng là trưởng bối của ngươi. Thấy lão phu sao lại không chào hỏi?
Tiêu Duệ ngửa mặt lên trời cười ha hả, đột nhiên cười lạnh nói:
- Tại hạ từ hôm rời khỏi Lưu phủ đã nói từ nay về sau Tiêu gia và Lưu thừa tướng phủ không có bất cứ quan hệ gì. Lưu thừa tướng là đại thần đương triều, vô cùng vinh quang. Tiêu Duệ chỉ là một thảo dân bình thường, lại nổi tiếng là tay ăn chơi trong thành Lạc Dương, đâu dám trèo cao có quan hệ với Thừa tướng đại nhân chứ?
Lưu U Cầu tức giận, chỉ vào Tiêu Duệ, run rẩy đứng lên:
- Ngươi dám châm chọc lão phu, chẳng lẽ không sợ lão phu trị tội ngươi.
Tôn Công Nhượng đang quỳ bên cạnh sợ đến toát mồ hôi lạnh.
Lưu U Cầu là Thừa tướng đương triều, ở trong thành Lạc Dương này, ông ta nếu như nói một câu, Tiêu Duệ dù cho danh chấn Trường An cũng chìm nghỉm, nhẹ thì ăn một chút khổ sở ở cửa quan, nặng thì kiếp này không thể nào thò mặt ra được.
Tiêu Duệ nghĩ rằng Lưu U Cầu sẽ không làm gì mình. Người này rất coi trọng thanh danh và nhớ tình bạn cũ. Tiêu Duệ từng là con rể của hắn, bây giờ hủy hôn đã là yêu giàu ngại nghèo. Dù Tiêu Duệ có quá quắt như thế nào, ông ta đều cảm thấy có một tia áy náy. Tiêu Duệ biết rõ mình không nên phát tiết với lão già Lưu gia là quan lớn, nhưng buồn bực đè nén trong lòng rất lâu đã không thể khống chế được, lập tức phun ra.
- Ồ? Tiêu mỗ bây giờ chẳng qua chỉ là một thảo dân. Tiêu Duệ bị rơi xuống đến mức này, nhà không một nô, đất không một mảnh, nhà cũ vô cùng thê thảm. Đâu có được như phủ Thừa tướng, quan lớn quý nhân ra vào như trẩy hội? Thừa tướng đại nhân còn muốn trị tội mỗ nữa sao?
Tiêu Duệ cười lớn vài tiếng:
- Mỗ một thân một mình, Thừa tướng đại nhân muốn xử lý thế nào cũng được.
Lưu U Cầu ngẩn người, không kìm lòng được mà liếc nhìn nhà cũ Tiêu gia. Nhớ đến tình cảm của cố nhân, trong lòng lão dâng lên một tia buồn bã, vẻ mặt lập tức trở nên hoàn hoãn, thở dài một tiếng quay lưng đi.
- Lưu môn nhất xuất thâm tự hải, tòng thử Tiêu mỗ thị lộ nhân (Cửa lớn Lưu gia sâu tựa biển, từ đây Tiêu mỗ chỉ người dưng).
Tiêu gia lạnh nhạt ngâm, khom người thi lễ với Lý Kỳ và Lý Nghi:
- Hai vị điện hạ, thảo dân có việc, cáo từ trước.
o O o
Nhìn Lưu U Cầu cô độc đi về phủ, Lý Nghi và Lý Kỳ lên xe đi thẳng đến cựu cung Lạc Dương.
- Lưu môn nhất xuất thâm tự hải, tòng thử Tiêu mỗ thị lộ nhân.
Lý Nghi lặng lẽ thở dài:
- Xem ra, Tiêu Duệ này oán giận Lưu gia quá sâu, lời này quá lạnh nhạt làm cho người ta cảm thán.
Quyển 1: Lạc Dương du
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Đại Đường Tửu Đồ
Cách Ngư
Đại Đường Tửu Đồ - Cách Ngư
https://isach.info/story.php?story=dai_duong_tuu_do__cach_ngu