Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Vẫn Mãi Yêu Anh
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 26
C
orrie rất thích đi mua sắm mỗi khi có chương trình giảm giá sau Giáng sinh. Sau đợt giảm giá nhân dịp Lễ Tạ ơn, đây là thời điểm mua sắm yêu thích của chị. Chị mừng là Peggy Beldon đồng ý đi cùng. Họ quen nhau năm ngoái khi Roy đang giải quyết vụ án mạng xảy ra tại nhà nghi Thyme và Tide do Bob và Peggy làm chủ.
"Tôi thích vì mua được giấy gói quà Giáng sinh mà giá giảm tới bảy lăm phần trăm", Peggy nói khi chị chất đầy những cuộn giấy màu lên xe đẩy của mình. "Dĩ nhiên là Bob cứ kêu ca suốt. Anh ấy nói tớ không thể dành dụm tiền bằng cách chi tiêu như vậy".
Corrie gật đầu. "Roy cũng nói hệt như thế". Đó là lời than vãn thường thấy - câu chuyện diễn ra đúng như vậy khi họ đi mua sắm lần trước.
"Đàn ông đúng là vô lý", Peggy lấy thêm dây đèn trang trí Giáng sinh ngoài trời. "Nhìn này", chị nói và giơ một chiếc hộp ra cho Corrie xem. "Năm tới khi Bob lắp đèn trang trí ngoài trời thì anh ấy sẽ thấy cả đống đèn đã cháy hết rồi cho xem. Đèn ngoài trời được chế tạo để không bền hơn một năm đâu. Tớ đang giúp anh ấy không phải lao tới cửa hàng mua đèn thay thế vào phút chót. Nhưng liệu anh ấy có cảm ơn tớ không nhỉ?".
"Cậu đùa à?", Corrie lẩm bẩm.
"Dĩ nhiên là không rồi".
"Bọn mình bị coi thường quá".
Họ bật cười. Corrie thấy dễ chịu vì có một người bạn đi cùng vui vẻ thế này, cùng chia sẻ những điều thú vị nho nhỏ trong cuộc sống thường nhật. Chị nhớ khi mới chuyển đến vịnh Cedar, chị không dễ dàng kết bạn với mọi người. Linnette cũng vậy và Corrie mừng vì con gái mình đã gặp Gloria. Việc chuyển từ Seattle về sống tại một thị trấn nhỏ diễn ra thuận lợi hơn cho Linnette nhờ có hàng xóm láng giềng của cô.
Khi xe đã đầy, Corrie đẩy về phía quầy thanh toán phía trước cửa hàng, Peggy theo ngay phía sau.
Sau khi chất đống đồ lên xe, Peggy rủ Corrie đi ăn trưa. "Bọn mình nên tiêu bớt số tiền vừa tiết kiệm đi", cô nói.
"Chắc chắn rồi", Corrie sung sướng đồng ý.
"Nhiều tháng rồi tớ chưa đến quán D. D. Cậu thấy thế nào?". "Tớ thì thế nào cũng được".
Mười lăm phút sau, họ ngồi trong một ngăn nhìn ra bến du thuyền. Những đồ trang trí Giáng sinh vẫn còn nhưng sẽ được dỡ xuống sau mồng một tháng Một. Khi ấy, cả thị trấn trông sẽ thật ảm đạm và buồn tẻ. Mùa đông, mùa mưa của khu vực tây bắc Thái Bình Dương là thời gian chị chán ghét nhất trong năm.
Cả hai người đều gọi trà nóng và bánh xăng- guých thịt cua. Khi họ được phục vụ trà và đang chờ đợi bữa trưa, Peggy làm chị ngạc nhiên bằng câu hỏi, "Cậu có nhận được tấm thiệp Giáng sinh nào không?"
Nhà Beldon đã ở cùng Roy và Corrie vào cái đêm giỏ hoa quả được chuyển tới. Peggy cũng biết về những tấm bưu thiêp bí ẩn. Linnette cũng biết, nhưng chỉ là do cô tình cờ phát hiện một tấm. Theo Corrie hiểu thì không còn ai khác trong thị trấn biết việc này.
"Có một tấm thiệp Giáng sinh nặc danh chuyển tới vào ngày hai mươi bốn", Corrie miễn cưỡng đáp. Đó là vấn đề chị không muốn nói tới nhất nhưng nhu cầu cần giãi bày với ai đó vẫn cháy bỏng trong lồng ngực chị.
"Cậu có nghĩ ra ai gửi chúng chưa?". Peggy hỏi. Corrie không trả lời ngay. Chị nuốt nước bọt. "Tớ đã nghĩ tới một khả năng", chị cố gắng thì thầm. Đó là tất cả những gì chị nghĩ tới kể từ lúc chị nói chuyện về đứa con không biết mặt của họ với Roy. Nhưng anh sắt đá; họ đã từng thề không nói về nó nữa và anh buộc chị phải làm vậy.
Peggy, vốn là một phụ nữ nhạy cảm, nhìn chị với ánh mắt quan tâm. "Nếu cậu không muốn nói gì.
"Tớ...không thể. Tớ đã nói với Roy về việc đó, nhưng anh ấy không chịu nghe. Điều tớ đang nghĩ đã xảy ra lâu lắm rồi và anh ấy thấy tốt nhất là để nó chìm vào quá khứ". Corrie chợt nhận ra mình đã nói hơi nhiều. "Có lẽ anh ấy nói đúng".
"Thôi đừng nói chuyện đó nữa nhé".
Corrie với lấy tách trà để chuyển đề tài. "Có lẽ như thế là tốt nhất".
"Cậu có thể trả lời tớ câu này không?", giọng Peggy nghe có chút lúng túng. "Tớ không nên hỏi nhưng tò mò không chịu được. Có lời nào ghi trên tấm thiệp Giáng sinh không?".
Một nụ cười vô tình xuất hiện trên gương mặt Corrie. "Không có gì bí ẩn cả, nếu ý cậu muốn hỏi vậy. Chỉ có câu Giáng sinh vui vẻ thôi".
"Không có lời nhắn nào đe doạ đấy chứ?".
Vừa hỏi xong Peggy vội tay lên. "Đừng trả lời câu đó. Chúng ta chuyển đề tài thôi".
Cô phục vụ mang bữa trưa đến cho họ, nước sốt cua và bơ nóng tràn ra cả hai nửa chiếc bánh xốp nướng kiểu Anh. Đó là món ăn ưa thích của Corrie, một đặc sản của nhà hàng D.D. Chị băn khoăn tự hỏi tại sao mình lâu rồi không đến đây.
Chị xác định chủ yếu là do lịch làm việc của con gái mình. Họ thích gặp nhau cùng đi ăn trưa nhưng ca làm việc của Linnette thay đổi hàng tuần và... Ý nghĩ của Corrie ngưng hẳn lại khi trông thấy hàng xóm của Linnette đang ngồi trong một ngăn phía bên kia nhà hàng. Gloria đang ngồi với Chad Timmons.
"Ôi, không", chị thì thầm và đặt cái dĩa xuống.
"Gì thế?". Peggy hỏi và nhìn quanh xem điều gì khiến Corrie cảnh giác.
"Đằng kia kìa", chị cúi người về phía bạn mình và thì thầm. "Cậu có thấy cái đôi ngồi bên kia phòng không?".
Mắt Peggy nheo lại. "Đó không phải là bác sĩ Timmons hay sao? Bob và tớ gặp anh ta khi khai trương phòng khám tư".
"Phòng khám duy nhất", Corrie lẩm bẩm. "Người phụ nữ ngồi cùng anh ta là hàng xóm của con gái tớ. Gloria gì đó. Tớ không nhớ họ cô ta". Tim Corrie đập mạnh lo lắng. "Linnette thích cô ta và tớ mừng vì điều đó. Một người bạn chính là điều nó cần để cảm thấy thoải mái dễ chịu tại vịnh Cedar".
"Tớ đồng ý".
"Vấn đề là Linnette phải lòng tay bác sĩ này và chẳng còn trông thấy bất cứ ai khác nữa".
"Ý cậu muốn ám chỉ Cal Washburn chứ gì".
"Đúng rồi", Corrie nói to hơn ý muốn. Nhiều cái đầu quay lại nhìn. Thật không may là một trong những sự chú ý lại đến từ phía bên kia căn phòng. Chị bối rối quay trở lại với bữa trưa của mình, đầu cúi thấp và không ngước nhìn lên.
"Cô ta thấy cậu rồi", Peggy nói. "Ôi…".
"Cậu muốn làm gì bây giờ?".
"Chẳng làm gì cả", Corrie lẩm bẩm. "Trông không có vẻ là cô bé đang cố giấu việc mình đi ăn trưa cùng bác sĩ Timmons. Hơn nữa, Linnette có liên quan đến anh chàng này đâu. Theo tớ thì nó hết sức ngốc nghếch". Điều Corrie ngại nhất là tình bạn giữa Linnette và Gloria có thể bị chuyện này đe doạ. Corrie chắc chắn sẽ không đề cập đến việc này với con gái.
"Thế có chuyện gì giữa Linnette và anh chàng huấn luyện ngựa?", Peggy hỏi.
Corrie bặm môi bực tức lắc đầu. "Nó bảo anh ta rằng nó thích người khác".
"Tệ quá", ngay cả Peggy cũng thất vọng.
"Dĩ nhiên đó là quyết định của nó. Tớ chỉ ước mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Tớ thích anh chàng Cal".
"Tớ cũng thế".
Họ mải nói chuyện đến mức Corrie không nhận thấy Gloria đang bước ngang qua phòng. Phải đến khi hàng xóm của con gái chị bước tới bàn và cất lời thì Corrie mới ngước lên nhìn.
"Chào cô McAfee".
"Xin chào, ồ, Gloria", chị giật mình đáp. Chị cười tươi bù lại dáng vẻ kỳ cục của mình. "Cháu đã gặp cô Peggy Beldon chưa nhỉ?".
"Dạ chưa ạ".
Ba người nói chuyện phiếm một lát. Corrie nhận thấy bác sĩ Timmons đã đi khỏi.
"Cháu không muốn các cô hiểu nhầm", Gloria nói sau một khoảng yên lặng ngắn ngủi. "Bác sĩ và cháu không có hẹn hò gì đâu".
"Chuyện đó thì có sao đâu nào?". Corrie nói vô tình. Đây thực sự không phải là việc của chị.
"Anh ấy muốn hỏi cháu một chuyện, về vấn đề cảnh sát ấy, và muốn mời cháu đi ăn trưa. Lẽ ra cháu không đi nhưng anh ấy cứ nài nỉ. Cháu biết Linnette có tình cảm với anh ấy".
Nửa thị trấn biết Linnette có tình cảm với anh chàng bác sĩ vì cô không hề che giấu việc mình bị thu hút. Nhưng Corrie nghĩ rằng nếu Chad Timmons thích con gái cô thì anh sẽ không mời cô này đi ăn trưa. Rõ ràng là anh ta đã để mắt tới Gloria chứ không phải Linnette.
"Linnette là một người bạn tốt", Gloria tiếp tục giải thích, "và cháu không muốn làm bất cứ chuyện gì ảnh hưởng tới tình bạn của bọn cháu đâu".
"Cháu suy nghĩ thấu đáo quá nhưng cô nghĩ cháu không cần lo lắng về việc đó đâu".
"Có lẽ là không, nhưng bạn bè với cháu rất quan trọng, và cháu rất quý Linnette".
Corrie chỉ hy vọng con gái cô sẽ hiểu được mình đã có một người hàng xóm tốt như thế nào.
Gloria rời đi sau một vài câu chào tạm biệt.
"Cô bé rất dễ thương đấy chứ?". Peggy nói khi Gloria đã đi xa.
"Đúng thế". Corrie gật đầu.
"Cậu có thấy cái cách họ nhìn nhau không?", Peggy hỏi. "Tớ có thể cảm thấy điện bắn tứ tung từ cách xa cỡ đó".
Corrie cau mày trước lời nhận xét của bạn. Việc này còn tệ hơn chị nghĩ nhiều. Tất cả mọi việc chị có thể làm là hy vọng Linnette tỉnh táo và nhận thức được rằng mình đang ở trong tình thế nào.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Vẫn Mãi Yêu Anh
Debbie Macomber
Vẫn Mãi Yêu Anh - Debbie Macomber
https://isach.info/story.php?story=van_mai_yeu_anh__debbie_macomber