Tóc Mơ Nghìn Sợi epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6  
Chương 26
rường không bao giờ trở lại, từ đêm đó. Tôi đã đợi chờ chàng suốt cả những đêm sau nữa nhưng chàng vẫn bặt tin vắng bóng. Tôi nghe tự ái bừng dậy. Chàng đã thực sự bỏ rơi tôi rồi. Nỗi giận hờn chỉ là cái cớ cho chàng bỏ đi mà không ân hận mà thôi. Trường coi thường tình yêu quá. Tôi buồn và giận Trường, không thể chối cãi là tôi vẫn yêu chàng. Một tuần liền tôi nằm vùi ở nhà, bỏ cả đi hát để nuôi hy vọng chàng nghĩ đến tôi, đến con, bỏ tất cả những giận hờn để về với tôi. Tôi nhủ lòng sẽ nói với chàng rằng đó chỉ là một tai nạn. Nếu chàng muốn tôi sẽ nghỉ hát. Tôi cần chàng hơn cần tiền—Tôi sẽ bỏ tất cả cho chàng yên tâm nhìn tôi bằng đôi mắt ngọt ngào như ngày nào chàng nhìn con bé Diễm trong xóm nhỏ.
Tôi mong mỏi chàng như thế đó, tôi đợi chờ chàng như thế đó. Nhưng thêm những ngày dài thất vọng nữa, tôi biết chàng không về. Một mình, tôi đi hỏi dò tin tức của chàng. Những người bạn của Trườn đã nói:
- Hắn về nhà rồi.
- Anh ấy đã nói gì về tôi?
- Chuyện thường thôi.
Tôi cười nhẹ:
- Quan trọng lắm chứ sao lại tầm thường?
Người bạn nói mà không nhìn tôi:
- Tôi có khuyên hắn nên trở về với Diễm, biết đâu sẽ giải quyết được nỗi khổ của hai người hơn nhưng hắn không về.
Tôi nói nhỏ, giọng như nghẹn lại:
- Và anh ấy nhất định bỏ tôi.
- Trường còn yêu Diễm lắm, nó nói thà nó xa Diễm trước còn hơn là chờ Diễm bỏ nó.
Tôi cười gằn:
- Khi hết yêu nhau rồi, người ta luôn luôn biện luận giỏi như thế. Nếu không còn nghĩ đến tôi, anh ấy phải nghĩ đến đứa con chứ.
- Diễm hiểu lầm Trường rồi.
Tôi nói như hét lên:
- Tôi lầm Trường thì đúng hơn. Bây giờ người ta về với gia đình, rũ sạch những liên hệ của những ngày đã qua. Thật ra, tôi mới là kẻ bị lừa đau đớn.
Người bạn Trường im lặng và tôi cũng lặng lẽ ra về, thế là hết. Ba năm tình nghĩa ngọt đầy. Tôi đã mất chàng đau đớn. Nỗi băn khoăn lo sợ ngày nào của tôi đã đến. Tình yêu đã chia xa. Không còn lại gì. Tôi ôm nỗi buồn tủi xót xa, đem con về với mẹ. Tôi không kể lể dài dòng. Nhìn tôi thất thểu với đứa con ngơ ngác trên tay, mắt Mẹ tối lại. Tôi chỉ nói:
- Con đã bỏ Trường.
Mẹ câm nín không nói nửa lời. Tôi nhìn Nhã để thấy nỗi buồn đọng trong mắt nó.
- Em đã nhìn thấy tan vỡ của chị từ ngày đầu chị đi hát.
Tôi cười xót xa:
- Số tao với Trường chỉ có bấy nhiêu thôi. Ba năm tình yêu đầm ấm cũng đủ lắm rồi, Nhã ạ.
Tôi lại trở về Vũ Trường với từng đêm đi hát. Nhưng bây giờ tôi thảnh thơi hơn. Không còn ràng buộc với lo âu và bổn phận nữa. Tôi bắt đầu tập nói, tập cười, tập đùa giỡn lẳng lơ với những người đàn ông giầu có ham vui. Tôi đã đi sớm về trễ và tôi đã kiếm ra tiền nhiều hơn. Tôi tự do khai thác nhan sắc tôi để có thật nhiều tiền thế. Tiền đầy trong hai bàn tay tôi. Tiền đắp lên thân thể con tôi. Tiền rải rác khắp trong nhà. Tôi mua cho các em cái Tivi để xem. Tôi mua cho Mẹ cái tủ lạnh, mua cho Nhã cái máy giặt để đỡ phải giặt quần áo hư tay. Tôi mua nhiều thứ quá như thế mà vẫn không thấy sung sướng, hài lòng, vẫn thấy mình thiếu thốn bâng khuâng.
Để tránh phiền cho Mẹ, tránh nỗi buồn tủi cho Nhã. Tôi về ở chung với Bích. Nó cũng như tôi, cũng cần tiền như tôi, nên hai đứa dễ dàng nhìn nhau thông cảm. Nên hai đứa vùi đầu vào những cuộc vui, quên thân xác để kiếm tiền thật nhiều. Bích thường nói:
- Tao chán tình yêu.
Tôi thì nói:
- Tao sợ tình yêu.
- Tại mày còn yêu Trường.
Tôi ngậm ngùi:
- Làm sao quên được.
- Nhưng tình yêu của hắn ích kỷ quá.
Tôi chớp mắt:
- Cũng tại duyên số cả.
Bích an ủi tôi:
- Biết thế thì cố mà quên đi, cố kiếm cho thật nhiều tiền để giúp đỡ gia đình và lo cho con mày đầy đủ.
Tôi nói:
- Tao đã làm thế.
Bích quay đi, đôi mắt ướt những chán chường. Tôi ngồi im lặng, gậm nhấm những lời Bích nói và chợt thấy đời mình quả đã vô nghĩa từ ngày Trường bỏ ra đi.
Tiếng gõ cửa dồn dập làm tôi giật mình. Phải mất vài giây tôi mới ra khỏi giấc hồi tưởng đau buồn. Tôi uể oải ngồi dậy, bước xuống giường. Bích đã đi xa, buổi tối đã xuống. Cơn mưa không đến và trời đầy ngột ngạt. Tôi thấy lòng buồn nản quá sức. Tiếng gõ cửa lại thôi thúc. Tôi đẩy chốt cửa và mở rộng hai cánh. Một khuôn mặt đàn ông quen thuộc đứng sững trước tôi:
- Anh đến phòng trà, họ nói em không hát.
Tôi gật đầu:
- Em mệt.
Người đàn ông hỏi:
- Bích đâu em?
- Đi xa mấy hôm mới về.
Ánh mắt người đàn ông sáng lên rực rỡ. Hắn bước hẳn vào phòng trao gói quà lớn cho tôi:
- Anh ở lại với em... cho vui nhé.
Tôi không nói gì. Cuộc đời có nhiều lúc vui, có lắm khi buồn. Tôi đang buồn quá thể, thêm một người bên cạnh dù không vui thì cũng không thể buồn hơn được nữa.
Tôi quay vào. Cánh cửa khép lại sau lưng tôi.
Dung Sàigòn
Nguồn: https://vietmessenger.com/
Tóc Mơ Nghìn Sợi Tóc Mơ Nghìn Sợi - Dung Saigon Tóc Mơ Nghìn Sợi