Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Song Quy Nhạn
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 26: Khiêu Khích
Đ
êm hôm trước Phong Lưu xã giao về muộn, thời tiết nóng nực lại uống rượu, trong phòng oi bức nên hắn sai Cần Họa ngâm trà vào nước mát đến Giá Tuyết Trai ngồi nghỉ.
Nhìn mặt trăng, Phong Lưu lại nghĩ đến lúc Thanh Hề đứng trước dàn dây leo, nhớ đến lúc Thanh Hề nhảy dây xiêm y tung bay, xinh đẹp mê người.
Phong Lưu nhắm mắt ngửa đầu nằm hẳn xuống ghế xếp, sau dàn dây leo xuất hiện một khách không mời, là con dâu một quản sự của hoa viên tên Hoa Cô.
“Sao Gia lại nghỉ ngơi ở đây một mình, không có người nào hầu hạ ngài sao.” Hoa Cô không được mời mặt dày đi đến rót trà cho Phong Lưu. Theo lý thì người hầu hạ đẳng như cô ta không được làm việc này, nhưng cô ta mặt dày, đã mong có thể bấu víu lấy Quốc công gia rồi một bước lên trời từ lâu.
Phong Lưu nghe có tiếng người, mở mắt nhìn thấy Hoa Cô. Áo cổ rộng màu đỏ để lộ lớp áo lót, hở ra một bộ ngực lớn, nẩy lên theo từng bước đi, thân hình uốn éo như rắn nước, khiến người khác phải ngứa ngáy. Không biết tại sao, Phong Lưu lại nhớ đến bộ ngực phập phồng vì vận động của Thanh Hề buổi trưa, nhất thời thất thần, khiến Hoa Cô tưởng mình quyến rũ được hắn rồi.
Hoa Cô vừa rót trà vừa dí bộ ngực đến, thiếu chút nữa thì “nửa trái dưa hấu” đó đập vào mặt Phong Lưu. Phong Lưu thẳng tay đẩy cô ta, lớn tiếng gọi Thính Tuyền. Chuyện thế này hắn không tiện xuống tay, để Thính Tuyền xử lý.
Nhưng Phong Lưu không biết chuyện này đã lọt vào mắt của một người khác. Cần Họa mang trà bắt gặp Phong Lưu đang kéo cổ áo, biết là trà kia không giải được nhiệt cho hắn, liền quay lại giếng lấy một quả dưa hấu đã ngâm nước mát, nào ngờ quay lại lại thấy Hoa Cô kia không biết xấu hổ quyến rũ Phong Lưu.
Cần Họa đang định trách mắng, đã thấy Phong Lưu thất thần nhìn thẳng vào ngực Hoa Cô, tưởng Phong Lưu dao động nên không dám tiến lên, đang do dự đã thấy Phong Lưu đẩy Hoa Cô, Cần Họa thở phào nhẹ nhõm.
Hoa Cô này rất nổi tai tiếng, không biết đã ngủ với bao nhiêu quản sự trong phủ, trừ bỏ Tề Quốc công Phong Lưu, giường Nhị gia, Tam gia, Tứ gia cô ta đều lên rồi. Những người hầu có thân phận trong phủ đều khinh thường sự trơ trẽn vô sỉ của cô ta, chuyện cô ta ngủ với những quản sự trong phủ, chồng cô ta còn không ý kiến, vậy người khác ý kiến như thế nào.
Phong Lưu vào phòng, sai Cần Thư, Cần Họa chuẩn bị nước tắm rửa, hắn dội gáo nước lạnh, nhưng vẫn vô dụng, lòng vẫn khó chịu không yên.
Phong Lưu ngửa đầu ngâm mình trong thùng nước, nhắm mắt tĩnh tâm, lại nghe có tiếng bước chân. Xưa nay hắn không cần ai hầu hạ khi tắm rửa, cũng không thích được hầu hạ khi tắm, Cần Thư, Cần Họa chưa bao giờ dám vi phạm, không biết lần này là kẻ nào chán sống.
Phong Lưu vừa quay đầu liền thấy Cần Họa đỏ mặt đứng cạnh thùng nước. Cần Họa chỉ mặc quần đùi, cổ áo lót đã mở ra, để lộ yếm màu đỏ tươi thêu hoa cúc.
“Đi ra ngoài.” Phong Lưu lạnh lùng nói.
Nào biết Cần Họa không lùi mà càng tiến tới, kiên quyết dứt khoát, “Để nô tỳ hầu hạ Quốc công gia đi.” Cần Họa đã hạ quyết tâm, giờ có lui ra cũng mất mặt, chỉ có thể cứng rắn tiến tới. Huống chi cô ấy đã suy nghĩ kĩ rồi, cũng đã dự liệu rằng Phong Lưu sẽ phản ứng thế này.
Nhưng Cần Họa rất tin tưởng vào bản thân. Thứ nhất cô ấy là đại nha đầu hầu hạ Phong Lưu đã mấy năm, thứ hai cô ấy cũng có sắc vóc, ngoại hình ưa nhìn, còn biết chữ. Huống chi Cần Họa cảm thấy cô ấy làm thế là vì muốn tốt cho Phong Lưu. Phong Lưu “ăn chay” hàng năm trường, bất cứ người đàn ông nào cũng khó lòng chịu đựng, hôm nay lại suýt để Hoa Cô đắc thủ, đối với Phong Lưu hay Cần Họa đều là sự sỉ nhục.
Cần Họa cảm thấy bản thân tuyệt đối không thể để Phong Lưu bị người vô sỉ như Hoa Cô quyến rũ, không bằng cô ấy hiến thân còn hơn. Cần Họa cũng không phải trẻ con, cô ấy biết dục vọng của đàn ông như thế nào. Khi cô ấy mười hai tuổi đã bị biểu ca trong gánh hát sàm sỡ.
Cần Họa là người quyết đoán, nếu hạ quyết tâm sẽ không run sợ, vừa bước vào thùng nước, đã cảm nhận được một vật cứng rắn như sắt, cô ấy buông lỏng, đỏ mặt nhìn Phong Lưu.
Phong Lưu không ngờ Cần Họa lớn mật như thế, nhất thời không dự đoán được cô ấy sẽ làm gì tiếp theo. Gương mặt tuấn tú âm u như trời bão. Hắn có phản ứng sinh lý không phải vì rung động với Cần Họa, mà là vì bị Hoa Cô khiêu khích, trong đầu bỗng nhiên hiện lên tình cảnh trong xe ngựa hôm ấy, nước ấm tựa như da thịt trắng mịn của nàng, nay bị Cần Họa nắm chặt, giống như thể hắn là đồ sắc quỷ chuyên thèm muốn bọn hầu gái, vì Cần Họa khiêu khích mà…
Điều đó sao có thể không khiến Phong Lưu nổi giận.
Phong Lưu đẩy mạnh Cần Họa, Cần Họa đứng không vững ngã nhào xuống đất, Phong Lưu mặc quần áo, “Cút đi cho khuất mắt ta. Hoặc là gọi mẹ ngươi đến đón ngươi, hoặc là ta sẽ giao ngươi cho Thái phu nhân quản giáo.”
Làm thế thật là chặn hết đường của Cần Họa. Nhưng Phong Lưu làm thế cũng là tình nghĩa lắm rồi, cô ấy có thể nghĩ lý do xin đi, Quốc công phủ xưa nay đối xử với người hầu tử tế, vẫn đỡ hơn là bị đuổi đi mất hết danh dự.
“Quốc công gia, nô tỳ nghĩ cho ngài.” Cần Họa nhào tới ôm chân Phong Lưu.
Phong Lưu đá văng Cần Họa đi, đi ra ngoài sai Cần Thư gọi Thính Tuyền lôi Cần Họa đi giam lỏng, tránh để Cần Họa tự tử ảnh hưởng thanh danh Phong Lưu. Hy vọng qua một đêm cô ta sẽ thôi nghĩ quẩn.
Quay về chuyện chính, trong một tối Phong Lưu lần lượt bị hai người khiêu khích, dù bình thường có ý chí mạnh mẽ đến đâu, gặp Thanh Hề cũng khó tránh việc mất khống chế.
Phong Lưu không nỡ xa, âu yếm vuốt ve da thịt Thanh Hề, đang muốn đứng dậy mặc quần áo, lại phát hiện chỗ riêng tư của Thanh Hề ẩm ướt.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Song Quy Nhạn
Minh Nguyệt Đang
Song Quy Nhạn - Minh Nguyệt Đang
https://isach.info/story.php?story=song_quy_nhan__minh_nguyet_dang