Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Án Mạng Đêm Động Phòng
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 27
C
huyển ngữ: Hắc
Liễu Hà An cũng không ngờ mình vẫn chậm một bước, cứ ngây người đứng đó. Tiểu Chúc lại không tin vào mặt mình, nhìn thấy Liễu Hà An đứng đó, thoạt nhìn có chút vui vẻ, lại có phần kinh ngạc, song lại thêm một phần hoài nghi: “Sao huynh không nói lời nào? Này, Liễu Hà An, không phải huynh không nhận ra ta đấy chứ? Ta, ta là Lâm Tiểu Chúc…”
Liễu Hà An nhìn nàng, giờ phút này thật sự không biết nên trả lời thế nào, hay là giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, cứ thế đi thẳng lên xe ngựa.
Hắn biết mình phải ra vẻ như không nhìn thấy nàng, trực tiếp rời đi nhưng đã hơn hai năm nay hắn không được đối mặt với nàng thế này, Tiểu Chúc đã cao hơn, khuôn mặt đã không còn bụ bẫm như trước, đôi mắt có vẻ to hơn.
Mà giờ đây đôi mắt ấy cứ chớp chớp nhìn mình chằm chằm, khiến hắn không thể nào rời bước.
“Lâm cô nương, có phải cô nhận nhầm người rồi không?” Bạch Mai vất vả lắm mới đuổi kịp tới nơi, chỉ thấy Liễu Hà An và Tiểu Chúc đối mặt như thế, trong lòng nàng nghĩ làm gì có chuyện Tiểu Chúc có thể quen biết với thái y trong cung, nhìn Liễu Hà An có vẻ xấu hổ, cho là Liễu Hà An tốt tính ngại nói Tiểu Chúc nhận lầm người, liền nảy sinh tâm lý muốn báo ân, vội vã đi tới nói: “Vị này chính là Liễu thái y trong cung, làm sao cô cố thể quen ngài ấy được?”
Liễu Hà An: “…”
Hắn liếc nhìn Bạch Mai, rõ ràng rất khó chịu nhưng Bạch Mai lại nghĩ đấy là ánh mắt cảm kích, lại càng thêm vững dạ: “Lâm cô nương, cô nhìn kỹ mà xem. Liễu thái y không phải là người cô muốn tìm đâu.”
Tiểu Chúc liếc nhìn Bạch Mai, sau đó nhìn chằm chằm Liễu Hà An, quan sát kỹ càng lại nói: “Chính là huynh ấy! Liễu Hà An, huynh mau nói gì đi, vì sao huynh lại im lặng?”
Bạch Mai mỉm cười: “Lâm cô nương, cô thật sự đã nhận nhầm người rồi, Liễu thái y tên là Liễu An, không phải là Liễu Hà An, tuy chỉ thiếu một chữ, nhưng có thể sai lệch rất nhiều.”
Liễu Hà An nhìn Lâm Tiểu Chúc, khẽ thở dài, nói: “Vị cô nương này…”
“Vị cô nương này..” Tiểu Chúc cắt ngang lời hắn: “Được rồi, huynh không cần phải nói nữa, ta biết huynh không phải là Liễu Hà An, là ta nhận nhầm người! Liễu Hà An mà ta quen sẽ không im lặng không quan tâm đến ta như thế, sẽ không gọi ta là ‘vị cô nương này’!”
Đôi mắt nàng ngập nước, nhưng nước mắt không hề rơi, nàng xoay người bỏ chạy. Liễu Hà An sửng sốt, theo bản năng muốn đuổi theo nàng, lại bị Bạch Mai kéo lại nói: “Liễu thái y, thật ngại quá, ngài đặc biệt tới khám bệnh cho em gái tôi, giờ lại còn bị người ta nhận nhầm người… Không phải ngài phải về cung gấp hay sao? Mau đi đi, đừng để nhị hoàng tử phải sốt ruột chờ lâu.”
Liễu Hà An: “..” Hắn gạt tay Bạch Mai ra, nói: “Hầu cô nương, cô quá nhiều chuyện rồi đấy!”
Dứt lời, lại nhìn về phía Tiểu Chúc rời đi, tim đau nhói nhưng vẫn đi về phía xe ngựa của mình.
Bạch Mai không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa… nàng, nàng đã làm sai gì chứ? Mà Tiêu Ngân Đông chứng kiến cảnh Tiểu Chúc chạy đi cũng xoay người đuổi theo. Vóc người Tiểu Chúc nhỏ bé, chân cũng tương đối ngắn nên nhanh chóng bị Ngân Đông đuổi kịp, hắn thở hồng hộc nói: “Lâm cô nương.”
Tiểu Chúc vốn đang chạy như điên, muốn bộc phát hết ức chế trong lòng, ai ngờ chưa chạy được vài bước đã bị con gấu này đuổi theo, Tiểu Chúc nghĩ mình cũng chả chạy nhanh bằng hắn, đành dừng bước, thở hổn hển nói: “Huynh làm gì thế?”
Ngân Đông nghĩ nghĩ, rồi thắc mắc: “Tiểu Chúc, sao nàng lại chạy thế?”
Tiểu Chúc: “…”
Thấy sắc mặt nàng rất khó coi, Ngân Đông cũng đoán được mình đã động tới vấn đề không nên hỏi, vì thế vội nói: “À… Vừa rồi, vị Liễu thái y kia có phải là người nàng cần tìm không?”
Tiểu Chúc trợn mắt, không ngờ Ngân Đông dám hỏi nàng chuyện đó.
Ngân Đông: “…?”
Tiểu Chúc gầm lên giận dữ: “Không phải! Không phải vừa rồi ta đã nói không phải hay sao?”
Ngân Đông càng thêm thắc mắc: “Nếu không phải, thì từ từ tìm là được, sao nàng lại vừa khóc vừa chạy đi, như thế cũng sẽ khiến Liễu thái y xấu hổ.”
Tiểu Chúc: “…”
Nàng sắp bị con gấu này làm cho tức chết rồi, mãi một lúc lâu sau mới run rẩy nói: “Huynh là đồ ngốc à? Hắn rõ ràng là người ta muốn tìm, nhưng hắn không muốn nhận ta, không muốn quen biết ta!!!”
Ngân Đông vẫn ngạc nhiên: “Hả, vậy có khi hắn có nỗi khổ tâm riêng thì sao?”
Tiểu Chúc oán hận nói: “Còn có nỗi khổ gì?”
Ngân Đông tốt tính dự đoán: “Biết đâu cũng giống trường hợp của ta thì sao?”
Tiểu Chúc: “…”
Nàng im lặng không nói gì, cứ nhìn hắn chằm chằm khiến hắn cũng không biết phải nói gì cho phải.
Nhìn thấy ven đường có một quán trà nhỏ, Tiểu Chúc buồn bã đi vào, Tiêu Ngân Đông lo lắng cho nàng nên cũng vào theo. Hai người ngồi xuống, Tiểu Chúc gọi hai chén trà và một ít đồ ăn, sau đó lại ngẩn người. Tiêu Ngân Đông ngồi đối diện, cũng không lên tiếng quấy rầy, lặng lẽ ở bên nàng.
“Vì sao hắn lại tỏ ra như không quen biết ta…” Tiểu Chúc hốt hoảng nói: “Lúc hắn nhìn thấy ta, có lặng người đi một lát, hiển nhiên là vẫn nhận rat a, nhưng sau đó lại né tránh ánh mắt ta, còn gọi ta là ‘vị cô nương này’, bực quá …”
Tiêu Ngân Đông vẫn lặp lại câu nói khô khan kia. “Có lẽ hắn có nỗi khổ trong lòng.”
“Hắn có nỗi khổ ư?” Tiểu Chúc thở dài. “Lúc ấy ở nơi đó cũng không có người ngoài, hắn chỉ cần gọi khẽ ta một câu, hoặc nói cho ta biết chuyện của hắn cũng được kia mà? Ta không thể nào hiểu nổi, lại còn cái cô Bạch Mai kia…”
Tiểu Chúc nghiến răng nghiến lợi đập bàn: “Ta còn chưa kịp nói gì, lại nghe thấy cô ta lải nhải gì đó, điên cả đầu, ai cần cô ta nhảy vào?”
Tiêu Ngân Đông: “Đúng thế.”
“Hừ, lần sau để ta gặp cô ta, ta sẽ… ta sẽ mắng cho cô ta một trận.” Tiểu Chúc yếu ớt nói.
Một lát sau, đồ ăn và trà được mang lên, Tiểu Chúc nhấp một ngụm trà, lại nheo mắt nhìn người kể chuyện trong quán.
Tiêu Ngân Đông nói: “Đúng rồi, Tiểu Chúc, nàng không về Lan Cao Minh Chúc à?”
Nàng lắc đầu: “Về cái gì mà về, ta không còn tâm trạng nữa, mà Tương Tương…” Nàng chán nản nói: “Không biết cô ấy thế nào?”
Mặc dù biết có thể Tô Tương Tương là người mà Liễu Hà An sắp đặt ở bên mình, nhưng khoảng thời gian hai người sống chung, Tiểu Chúc vẫn rất thích Tương Tương, giờ lại nhớ tới cô ấy, trong lòng thêm lo lắng.
Gã nhị hoàng tử kia nhìn có vẻ không phải là người tốt, mặc dù chỉ là một người bệnh nhưng ánh mắt lại sắc bén, khí thế hừng hực, nghe qua có vẻ như giữa hai người có chuyện gì đó, mà không hiểu vì sao Tương Tương lại lựa chọn chạy trốn, giờ bị bắt về, không biết…
Tiểu Chúc đứng dậy định đi ra ngoài, Ngân Đông nghĩ nàng muốn về Lan Cao Minh Chúc, vọi giữ tay nàng nói: “Nàng muốn về à? Xe ngựa khi nãy cô và A Vũ về vẫn còn dừng trước cửa Tiêu phủ đấy.”
Tiểu Chúc vội vã xoay người chạy về Tiêu phủ, Ngân Đông cũng đi theo, hai người đi xe ngựa về Lan Cao Minh Chúc nhưng cửa hàng vẫn giống y hệt như khi nàng khóa cửa rời đi, không có dấu vết có người trở lại, Tiểu Chúc lại quay trở về căn nhà nhỏ, vẫn không thấy ai.
Lại ra chỗ đầu đường bị chặn xe khi nãy, cũng không trông thấy người nào. Tiểu Chúc ghé vào một hàng rong ven đường, hỏi về chiếc xe ngựa kia xem đối phương có biết gì không, hỏi liên tục mấy người, mới có người nói rằng xe ngựa đi về phía phố Chu Tước.
Phố Chu Tước ư? Vậy là muốn hồi cung à?
Tiểu Chúc bất đắc dĩ ôm đàu. Được rồi, vậy là tạm thời Tương Tương sẽ không thể quay lại, cầu mong giống như lời Tương Tương đã nói, gã nhị hoàng tử kia sẽ không làm hại cô ấy…
Tiểu Chúc không còn tâm trạng đi mở cửa hàng, định quay về nhà nghỉ ngơi, lại thấy Ngân Đông vẫn còn đi theo mình, đột nhiên lại thấy buồn cười, lại vừa lo lắng, nói: “Này, sao huynh cứ đi theo ta vậy? Hử?”
Tiêu Ngân Đông: “Nhìn nàng như thế, ta không an tâm.”
Tiểu Chúc khoát tay: “Được rồi, ta không sao, huynh mau về đi. Ta cũng cần phải nghỉ ngơi.. Hôm nay là cái ngày xui xẻo gì không biết.”
Tiêu Ngân Đông: “Tô cô nương bị sao thế?”
“… Bị kẻ xấu bắt đi.” Tiểu Chúc bĩu môi. “Thái độ của huynh là thế nào thế? Ta nói đùa thôi, cô ấy, ừm, cô ấy có việc phải đi ra ngoài, chắc sẽ sớm về thôi.”
Tiêu Ngân Đông mỉm cười: "Tiểu Chúc, nàng thích nói đùa thật đấy.”
Tiểu Chúc: “…”
***
Tiêu Ngân Đông về tới nhà, cũng nói với Trịnh Thấm và Tiêu Minh Duệ ý của Tiểu Chúc là không muốn gả cho hắn, mà hắn cũng không muốn ép người ta, cho nên chuyện này cho qua đi, nhưng Trịnh Thấm cảm giác như mình đang bị chơi xỏ vậy.
Tuy bà đã tốt tình cho phép Tiểu Chúc gả vào Tiêu gia, nhưng gả thì sao, thật lòng bà cũng không có ý muốn đi mời bà mối tới tác thành cho hai người. Cho nên sau khi Tiêu Ngân Đông nói như thế, liền tương đương với việc hắn không muốn nhắc đến chuyện thành thân một thời gian, vì thế bà lại chuyển hướng tới Tiêu Thần Tức.
Bà nghi ngờ Thần Tức thích Bạch Mai, cũng luôn luôn ở bên cạnh lặng lẽ quan sát, nhưng bà lại phát hiện ra Thần Tức không hề thân thiện với Bạch Mai, mà Bạch Mai khi nhìn thấy Thần Tức lại có vẻ xấu hổ, giữa hai người đều rất bình thường, hoàn toàn không có hành vi nào đi quá giới hạn.
Nhưng Trịnh Thấm vẫn lo lắng, vì trước kia Thần Tức từng nói có thích người nào đó, bất kể thế nào bà vẫn thấy Bạch Mai là người khả nghi nhất.
Có vẻ như hai người này cố tình diễn trò trước mặt bà, sau đó lén lút…
Sau khi Liễu thái y đến đây, nhìn thấy sức khỏe Hầu Mạn có chuyển biến tốt, Trịnh Thấm bắt đầu tìm nơi ở mới cho Hầu Mai… Bà không biết Hầu Mai có một căn nhà nhỏ, nếu không đã suy nghĩ tới việc mời nàng chuyển ra ngoài ở…
Nhưng, vẫn còn một vấn đề nữa, không biết nên để Hầu Mai làm gì đây… Chắc Hầu Mai không thể tới tú phường làm thuê nhưng cũng không thể không làm gì, dù sao nàng cũng chưa lập gia đình, không có nguồn thu nào cả… Vì thế, Trịnh Thấm liền giúp Hầu Mai xem xét những công việc phù hợp ở những gia đình phú quý, nhưng lại băn khoăn thân phận trước kia của Hầu Mai ở Thúy Phương viên….
Chuyện Hầu Mai cũng rất khó thu xếp, Trịnh Thấm tính toán có lẽ nên xử lý Tiêu Thần Tức trước thì tốt hơn, vì thế bà lại nghĩ tới Thường Như Tinh..
Thường Như Tinh có tình cảm với Tiêu Thần Tức, chuyện lần trước đã bộc lộ rất rõ, nếu như Thường Như Tinh không có tình ý với Ngân Đông, mà Ngân Đông cũng không thích Thường Như Tinh, vậy thì thà cứ thử làm mối cho Tiêu Thần Tức xem sao?
Trịnh Thấm nhàn rỗi không có việc gì làm, liền sai người mời Mạnh Yến đến nhà chơi, tuy Mạnh Yến hoài nghi không biết Trịnh Thấm muốn làm gì, nhưng vẫn đến, nghe thấy ý tứ của Trịnh Thấm thì gật đầu liên tục.
Dù sao con gái nhà mình cũng thích Tiêu Thần Tức, bà cũng thấy rõ ràng, mà ý Trịnh Thấm cũng muốn giúp Thần Tức tìm vợ, đương nhiên mối lương duyên này không thể nào tốt đẹp hơn được nữa.
Mạnh Yến đồng ý rồi, hai người liền hẹn nhau sẽ đi khuyên nhủ con nhà mình.
Trên thực tế, Mạnh Yến chẳng cần mất công khuyên nhủ, vừa mới nói muốn Như Tinh đi gặp mặt Tiêu Thần Tức thì nàng đã vui vẻ đồng ý, nhưng sau đó lại nghi hoặc hỏi: “Nhưng… không phải trong lòng Tiêu Thần Tức đã có đối tượng rồi hay sao? Lần trước con thấy Bạch Mai cô nương…”
“Bạch Mai gì chứ…” Mạnh Yến nhíu mày: “Nói không dễ nghe một chút thì chỉ là một cô gái phong trần chốn thanh lâu mà thôi, lại còn muốn gả vào nhà họ Tiêu sao? Hừ, không có cửa đâu. Huống chi, giờ cô ta đang ở Tiêu phủ, hoàn toàn vì nhà họ Tiêu tốt bụng muốn giúp đỡ cô ta, chứ Tiêu phu nhân cũng đâu có muốn cô ta làm con dâu bà ấy.”
Ngừng một lát, Mạnh Yến lại khinh thường nói tiếp: “Không nhắc tới thân phận hiện tại, cho dù là trước kia, cô ta cũng chỉ là con gái của một huyện lệnh nho nhỏ, sao so nổi với nhà chúng ta?”
Thường Như Tinh thấy mẹ nói vậy cũng không có ý kiến, nàng cũng chẳng muốn nói nhiều, chỉ nói ngắn gọn: “Nếu Tiêu đại công tử đồng ý… thì con cũng đồng ý.”
Mạnh Yến cười nói: “Con yên tâm, Tiêu phu nhân đã nói chuyện với hắn rồi, chắc không có vấn đề gì đâu.”
Mặc dù Trịnh Thấm đã cam đoan với Mạnh Yến nhưng thực ra bà cũng không nắm chắc lắm, Tiêu Thần Tức không phải là người dễ dàng làm theo ý muốn của người khác, cho nên bà đợi đến khi cả nhà ăn tối xong, mới ra vẻ bất chợt nhớ ra nói: “Thần Tức à, con ở lại, ta có chuyện muốn nói với con.”
Thần Tức cho rằng chỉ là chuyện quản lý tài vụ trong Tiêu phủ, không nghĩ ngợi nhiều liền ở lại, không ngờ Trịnh Thấm vừa mở miệng đã nói: “Thần Tức à, nhắc mới nhớ, tuổi con cũng không còn nhỏ nữa, đến lúc nên thành thân rồi chứ nhỉ?”
Thần Tức: “…”
Người sửng sốt không chỉ có Tiêu Thần Tức mà cả Bạch Mai đúng lúc đó bê trà tới cho hai người.
Sau khi Bạch Mai bước chân vào Tiêu phủ, dù mọi người đối xử với nàng rất tốt, nhưng nàng biết mình không thể cứ ở mãi trong nhà họ, hiện giờ là vì Mạn Nhi đang ốm, nhưng đến khi Mạn Nhi khỏe lại rồi thì phải làm sao?
Cho nên Bạch Mai rất chăm chỉ làm việc, không quản chuyện nặng nhọc mệt mỏi, chẳng hạn như bê trà cho người nhà họ Tiêu, nói chuyện phiếm chắc cũng có thể chứ?
Dù thế nào đi nữa, cũng phải khiến mối quan hệ giữa nàng và Tiêu phu nhân càng thêm gắn bó.
Nàng có cảm giác, mặc dù Trịnh Thấm đối xử với nàng rất tốt, nhưng cũng không phải rất ưa thích nàng, mà nhìn thái độ của Trịnh Thấm với Lâm Tiểu Chúc cũng có thể đoán được yêu cầu của bà với con dâu rất cao.
Ít nhất cũng phải, môn đăng hộ đối.
Bốn chữ này thật sự khiến Bạch Mai phải hít hơi lạnh.
Nhưng ngoài vấn đề này ra, Tiêu Thần Tức cũng là một vấn đề.
Từ sau khi hai người lớn tiếng trong xe ngựa, Tiêu Thần Tức đối xử với nàng rất lạnh nhạt, hai người hiếm khi nói chuyện, chưa được ba câu sẽ chuyển sang hỏi han bệnh tình của Mạn Nhi, hỏi xong liền rời đi, bỏ mặc nàng đứng đó không biết phải làm sao.
Chỉ e, cho dù Trịnh Thấm có đồng ý để Thần Tức cưới nàng, thì chính Thần Tức lại không hề có ý nghĩ ấy…
Lần này nàng định nhân cơ hội hai người nói chuyện, vội tới bưng trà cho họ, nghĩ phải lấy lòng hai người quan trọng này..
Việc bưng trà này vốn là việc của người hầu, nhưng thấy Bạch Mai cố chấp muốn tự mình bưng trà lên, nên cũng đành phải nhường cho Bạch Mai.
Không ngờ Bạch Mai vừa đi tới, còn chưa kịp gõ cửa đã nghe thấy câu hỏi của Tiêu phu nhân. Bạch Mai căng thẳng dừng bước, lắng nghe động tĩnh bên trong.
Mà ở trong phòng, Thần Tức cười cười: “Vâng.”
Trịnh Thấm vừa nhìn, thầm nghĩ có hi vọng, nếu là trước kia, Thần Tức chắc chắn sẽ không gật đầu. Vì thế, bà vội nói: “Trước kia ta hỏi con, con nói đã người trong lòng, nhưng mãi chẳng thấy đâu, ta nghĩ chắc chắn con không muốn lấy vợ, cho nên giờ sắp xếp cho con gặp mặt.”
Thần Tức từng nói thế ư? Bạch Mai trợn mắt, càng thêm chú ý lắng nghe.
Nhưng Tiêu Thần Tức cũng không giải thích thêm, chỉ nói: “Xem ra mẹ đã tìm được người vừa ý.”
Trịnh Thấm mỉm cười: “Ừm, cũng không có gì đặc biệt, chủ yếu xem con có thích không… Ta thấy, Thường…”
Trịnh Thấm định đề cập thẳng tới Thường Như Tinh, lại cảm thấy như thế có vẻ đường đột quá, vì thế nói: “Con thấy con gái của Quách ngự sử Quách Khiết Oánh thế nào?”
Địa vị của Quách ngự sử Quách Đính cũng không kém Tiêu Minh Duệ, nhưng quan hệ giữa hai nhà cũng không thân thiết. Giữa Tiêu Minh Duệ và Quách Đính cũng không có mâu thuẫn gì lớn, nhưng ở trên triều, suy nghĩ của hai người không giống nhau, bên ngoài thì có vẻ hòa thuận nhưng bên trong hai bên coi như người không quen biết, hơn nữa Quách Đính âm mưu kết bè kết đảng, Tiêu Minh Duệ lại chọn đứng ở vị trí trung lập, vì thế giữa hai người coi như nước giếng không xâm phạm nước song. Nhưng rõ ràng Tiêu Minh Duệ không thích người nhà mình qua lại với người nhà họ Quách.
Cũng chính vì thế, bình thường nhóm Trịnh Thấm Mạnh Yến tụ tập, rất ít khi mời Quách phu nhân tới. Muốn Tiêu Thần Tức và Quách Khiết Oánh thành thân, rõ ràng là không thể.
Quả nhiên, Thần Tức vừa nghe đã mỉm cười nói: “Nhưng…”
Trịnh Thấm nhìn hắn.
Thần Tức nói tiếp: “Có lẽ mẹ không biết rồi, Quách tiểu thư đã có hôn ước với Liễu thái y, mới hôm qua Quách ngự sử mới nói ọi người biết, một tháng nữa hai người kia sẽ thành thân.”
Trịnh Thấm: “…” Bà lung túng nói: “Sao không có ai nói cho ta biết?”
“Con quên mất.” Thần Tức cười cười. “Con và cha cho rằng chuyện đó không quan trọng, nên cũng không quá để tâm.”
Trịnh Thấm: “…”
“Bạch Mai cô nương, sao cô lại ở ngoài này?” Đúng lúc nó, giọng nói của Tiêu Ngân Đông vang lên ngoài cửa, Bạch Mai giật mình, chỉ thấy Ngân Đông ngạc nhiên đứng bên cạnh mình.
Giọng của Ngân Đông rất lớn, đương nhiên Trịnh Thấm và Thần Tức ngồi trong phòng cũng nghe thấy, hai người đứng dậy mở cửa, chỉ nhìn thấy sắc mặt hoảng hốt của Bạch Mai và vẻ khó hiểu của Ngân Đông.
Bạch Mai vôi nói: “À, chuyện là… tôi mang trà tới.”
Nàng cười cười, nâng chiếc khay trong tay.
Tiêu Ngân Đông lại càng thêm khó hiểu: “Nhưng mà từ xa ta đã thấy cô đứng ở ngoài này, đứng rất lâu.”
Bạch Mai: “…”
Trịnh Thấm và Tiêu Thần Tức: “…”
Bạch Mai: “Ừm, chuyện…”
Tiêu Ngân Đông: “Ủa, mà anh cả, mẹ, hai người ở trong này làm gì? Hai người đang nói gì thế?”
Tiêu Thần Tức đang định mở miệng nói chuyện, Trịnh Thấm lại đột nhiên nhớ ra chính mình từng để Ngân Đông và Thường Như Tinh gặp qua, vì thế nhanh chóng nói: “À, chúng ta đang nói tới chuyện… thiên kim nhà Quách ngự sử sắp thành thân với Liễu thái y.”
“… Hả?” Tiêu Ngân Đông sửng sốt hỏi lại.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Án Mạng Đêm Động Phòng
Tựu Mộ
Án Mạng Đêm Động Phòng - Tựu Mộ
https://isach.info/story.php?story=an_mang_dem_dong_phong__tuu_mo