Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Thẩm Tiên Sinh, Cố Phu Nhân
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 25
T
hẩm Châm là người hiếm khi ngã bệnh, hai mươi mấy năm qua đau ốm bệnh tật chỉ đếm trên đầu ngón tay. Về phần tại sao lần này ngã bệnh, à, có lẽ là biết bên cạnh sẽ có người chăm sóc cô? Cố Tích Hoa tắm rửa xong đi ra thì thấy Thẩm Châm vùi trong chăn, anh dễ dàng vén chăn lên, phát hiện người trên giường sắc mặt ửng hồng, dấu hiệu ngã bệnh rất rõ rệt. Anh sờ trán cô, chân mày cau lại.
“Còn nói sẽ không bị cảm.” Anh véo mũi cô, “Lại hồ đồ rồi…” Thẩm Châm hừ một tiếng, hất tay anh ra.
“Thuốc cảm ở đâu?”
Thẩm Châm mở mí mắt nhìn anh một cái, rồi kéo chăn lên lần nữa.
Cố Tích Hoa thở dài một hơi, lôi người ra khỏi chăn, âm thanh hạ thấp lại nhẹ: “Bảo bối, nói cho anh biết thuốc ở đâu.”
Thẩm Châm lẩm bẩm, nhưng không nói.
Cố Tích Hoa hết cách đành phải tự mình lục lọi, ngay cả đồ dùng của bà dì cũng lục ra nhưng vẫn không tìm thấy hộp thuốc. Thẩm Châm nằm nghiêng, tròng mắt chuyển theo người nọ, đầu óc choáng váng, chậm chạp, giống như ngừng hoạt động.
Cố Tích Hoa vừa quay đầu thì trông thấy cô cười ngây ngốc, anh bất đắc dĩ đi qua, kéo người ra đặt trên người mình, hai cặp mắt đối nhau —— “Thuốc ở đâu?”
Thẩm Châm hôn chụt một cái: “Anh đoán xem?”
Cố Tích Hoa: “…”
Anh chưa từng nghĩ tới Thẩm Châm ngã bệnh lại thành thế này —— giống một cô khờ.
Tình trạng bị ốm của Thẩm Châm rất ít, trong nhà đương nhiên không có thuốc.
Cố Tích Hoa cầm ô chuẩn bị đi ra ngoài mua, anh đang thay giày ở cửa thì người trong phòng ngủ đi ra, cùng anh thay giày.
Cố Tích Hoa ôm người trở về giường, hôn một cái: “Anh đi ra ngoài mua thuốc, sẽ trở về ngay.”
Thẩm Châm thì thào: “…Em không muốn chữa bệnh.”
Cố Tích Hoa: “…”
Đợi Cố Tích Hoa vừa ra khỏi phòng ngủ, người trên giường lại bước xuống, đi theo phía sau anh, nhắm mắt theo đuôi.
Cố Tích Hoa đành chịu: “Thẩm Châm…”
Thẩm Châm dính qua bên anh, ôm người không buông tay, chẳng nói năng gì, khuôn mặt nhỏ nhắn cọ cọ ngực anh, giống như một con mèo dính người.
Cố Tích Hoa hết cách, đành phải ôm người về lần nữa, Thẩm Châm nắm tay anh không buông, cô nằm trên giường lẩm bẩm. Cố Tích Hoa đau lòng lại buồn cười, đành phải vén chăn lên giường, bao bọc cô gái trong lòng vỗ về khẽ khàng. Thẩm Châm mơ mơ màng màng, theo bản năng chui vào ngực anh, tìm một tư thế thoải mái, hơi thở chầm chậm.
Cố Tích Hoa cầm điện thoại ở đầu giường, gởi tin nhắn cho trợ lý.
Sau khi bên kia trả lời anh đặt di động sang một bên.
Gương mặt Thẩm Châm dán trên ngực anh, nhiệt độ cao hơn bình thường, trên mặt là sắc đỏ không tự nhiên, trên trán đổ mồ hôi thấm ướt mái tóc, cô hơi nhíu mày vểnh môi, giống như con nít mấy phần.
Cố Tích Hoa cúi đầu hôn lên trán cô, lòng dạ mềm mại. Giống như một bộ phận nào đó thiếu mất trong trái tim đã tìm được đặt về chỗ cũ, một trái tim đong đầy trọn vẹn, không còn tiếc nuối nữa.
Nửa giờ sau có người gõ cửa, Cố Tích Hoa buông người xuống giường, mặt mày Thẩm Châm nhăn lại. Anh cười cười, hôn lên cái mũi trắng nõn xinh xắn của người nào đó, rồi lại hôn lên khoé miệng, lúc này anh mới đứng dậy đi mở cửa.
Trợ lý đứng ngoài cửa xách một cái túi thật to, thuốc cảm cúm, thuốc hạ sốt, thuốc kháng sinh, sirô, thuốc nước, viên con nhộng… Thật là cần gì có đó. Cố Tích Hoa gật đầu, nhận lấy cái túi, trợ lý nói đơn giản về cách dùng số lượng thích hợp, không hề tò mò cũng chẳng hỏi nhiều, rất thức thời rời khỏi.
Có thể làm được trợ lý của Cố Tích Hoa, tố chất chuyên nghiệp đương nhiên là rất xuất sắc.
Cố Tích Hoa đo nhiệt độ cơ thể cho Thẩm Châm, sốt nhẹ, không tính là nghiêm trọng, anh nhìn qua các loại thuốc, chọn cái thích hợp rồi rót nước, sau đó đỡ Thẩm Châm ngồi dậy, Thẩm Châm mơ màng uống nước xong, khi một viên thuốc được đút vào trong miệng cô liền nhả ra ngay lập tức, mặt mày nhăn thành một nhúm: “Đắng quá! Sao lại đắng thế…” Đôi mắt nhỏ ai oán dừng trên người Cố Tích Hoa.
Cố Tích Hoa: “…” Thuốc không đắng chẳng lẽ ngọt sao?
Nói thế nào Thẩm Châm cũng không chịu uống, cô rụt người vào chăn không ngồi dậy, Cố Tích Hoa muốn kéo người ra, Thẩm Châm lại cuộn trái cuộn phải không hợp tác, vừa náo loạn vừa lẩm bẩm, giống như bị uất ức lớn lắm, cả nước mắt cũng chảy ra. Cố Tích Hoa không lay chuyển được, đành phải đổi thành viên con nhộng có lớp vỏ ngọt bên ngoài, tiện thể đút thêm hai ngụm sirô. Tuy rằng đổi thành thuốc không đắng, vị đắng trước đó vẫn còn trong miệng Thẩm Châm, cô nhăn mặt bày ra vẻ ai oán uỷ khuất, làm ổ trong chăn lại bắt đầu lẩm bẩm. Buổi tối ăn kẹo không tốt cho hàm răng, Cố Tích Hoa chỉ đành cho cô uống nước, Thẩm Châm nhấp một chút rồi không uống nữa, sau đó tiếp tục lẩm bẩm.
Cố Tích Hoa chưa bao giờ biết chăm sóc người bệnh lại mệt vậy, càng không biết Thẩm Châm bị ốm lại cố tình gây sự như thế, quả thực còn hao tâm tổn sức hơn khi đánh một trận cạnh tranh trong kinh doanh, cuối cùng anh chỉ có thể bao bọc cô vào trong lòng, cúi đầu ngậm lấy đôi môi cô dịu dàng liếm mút, đầu lưỡi nóng ướt luồn vào, càn quét tường tận, liếm mút tỉ mỉ, mút mỗi một nơi, cuốn lấy tất cả vị đắng.
Thẩm Châm híp mắt hưởng thụ, dần dần không lộn xộn nữa, chỉ ỷ lại dính sát người anh, ôm cổ không buông.
Cố Tích Hoa bị giày vò hơn nửa đêm, toàn thân đổ mồ hôi, vốn định hầu hạ tổ tông bị ốm xong thì đi xối nước lạnh, nhưng bị Thẩm Châm ôm như bạch tuộc không thể nào thoát khỏi, anh đành phải thôi, nhìn người trong lòng yên tĩnh lại, anh thở một hơi thật dài, mang theo tình yêu vô hạn mà hôn cô, điều chỉnh tư thế của cô rồi ôm cô dần dần ngủ thiếp đi.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Thẩm Tiên Sinh, Cố Phu Nhân
Ôn Sưởng
Thẩm Tiên Sinh, Cố Phu Nhân - Ôn Sưởng
https://isach.info/story.php?story=tham_tien_sinh_co_phu_nhan__on_suong