Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Mị Tướng Quân
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 26: Thẩm Vấn (1)
M
ời vừa đổi áo mỏng nên giữa đầu gối quỳ trên sàn cũng không được êm, gập gềnh khiến ta đau vô cùng, ta không dám di dời, để tránh y lại nhìn ra gì, cúi đầu suy tư làm sao mới có thể nói ra chuyện giáp bạc tương đối thành công không để y thẹn quá thành giận: tự mình ra tay bay vào đám cháy kia cứu giáp bạc, suýt nữa thì quần áo cháy xém, dung nhan bị hủy, kết quả là giáp bạc không có trong đó khiến y lo lắng một phen vô ích. Thật giống như lòng ta ngắm trăng sáng, nhưng trăng sáng lại soi kênh rạch, với tính tình của y… tuyệt đối sẽ thẹn quá thành giận.
Giọng nói Ninh vương trở nên lạnh lùng: “Sự việc lần này tuyệt đối sẽ không xảy ra lần nữa.”
Tới phủ đã nhiều ngày, ta cũng nhìn ra từ sau khi trở về kinh Ninh vương đã giấu bớt tài năng khi còn ở Tây Cương, chỉ chọn lựa thủ thế với sự tấn công không ngừng của thái tử. Ta không biết hắm làm gì, vì sao, là nản lòng thoái chí hay là cái khác. Hay là vì Quân Triển Ngọc đã chết trên đoạn đầu đài?
Nhưng ta biết, với tình cách của y thì đây chỉ chẳng qua là tạm thời. Lúc y giục ngựa ở Tây Cương cuối cùng rút lưỡi dao sắc lạnh ra khỏi vỏ. Chỉ cần y muốn thì không có bất cứ ai có thể ngăn cản. Cũng giống hệt như khi ở Tây Cương.
“Thiếp xin thỉnh tội với vương gia…” Ta thừa cơ di chuyển đầu gối, phủ phục về phía y.
Y không nhịn được: “Xin tội gì? Lần cháy này bổn vương biết không liên quan đến nàng.”
“Vương gia, lời của thiếp không phải là chuyện này, mà là…” Ta nói ấp úng: “Thiếp và Lâm tỷ tỷ ở cùng chỗ, lúc sáng sớm ra cửa cãi vã với Lâm tỷ tỷ hai câu, nàng nói với thiếp, nhân mạng trong phủ vốn không dài, Lâm tỷ tỷ biết võ công, ánh mắt nham hiểm, thiếp hơi sợ, cho nên thiếp suy nghĩ trước sau liền lớn mật chủ trương mặc tấm giáp bạc hàn tằm kia ở trong áo, trở về viện quả thật bị Lâm tỷ tỷ đâm hai kiếm.”
Phút chốc y đứng dậy: “Cái gì? Khôi giáp kia không có gì chứ?”
“Nguyên vẹn không sứt mẻ.”
Mị Nguyệt đã sớm cầm giáp bạc và luôn cả y phục bị đâm thủng vài lỗ đi ra khỏi phòng dâng lên cho Ninh vương.
Thế nhưng y lại không nhận, tay trái đập nhẹ lên bàn gỗ lim, nhìn ta với ánh mắt suy nghĩ sâu xa: “Bổn vương không ngốc.”
Mùi hương đốt trong phòng từ từ bay lên, khoảng không hoa văn thêu trên bình phong được ánh đèn trong phòng chiếu xuống sàn nhà, tối tối sáng sáng khiến người ta nghĩ đến vô số bóng người bước nhanh trong đêm tối, bóng dáng nhanh chóng di động được ánh trăng chiếu hắt lên lều, không phát ra âm thanh, mang đến cảm giác sát khí.
Ta vội phủ phục: “Vương gia ngài đang trách thiếp tự chủ trương sao?”
Ta biết trong lòng y đã nghi ngờ, trên đời nào có chuyện đúng dịp chứ? Nhưng chỉ cần đúng dịp hợp tình hợp lý, nói vậy cũng có thể cho qua thôi.
Y ngồi trên ghế bành gỗ lê hoa, chiếc nhẫn bạch ngọc tròn trịa trên ngón tay nhẹ gõ vào tay vịn, nói thản nhiên: “Vốn muốn đợi sau khi chuyện này qua mới đến hỏi nàng…”
Hai tay y vỗ vào nhau, ngoài cửa có tiếng bước chân lộn xộn, hai gã thị vệ kéo một người vào cửa, ném xuống đất, lụa đỏ mềm mại che nghiêng thân thể, mái tóc dài đen nhánh che mặt liền bay lướt lên hai gò má, lộ ra mặt mũi người đó hơi có chút tái nhợt, nhưng chính là Mị Nhụy.
“Chủ tử…” Nàng ngẩng đầu cười khổ với ta, dùng cùi chỏ nâng người lên, trói buộc dưới thân không được cởi ra, “Chủ tử muốn giết nô tì.”
Phút chốc ta hiểu ra, Ninh vương che giấu tài năng cũng không nói lên được y không hành động. Y mặc cho các điều vụn vặt hiện rõ ra mồn một, thờ ơ lạnh nhạt nhìn tình đời đổi thay, chọn lựa giữ lại người hữu dụng nhất với y trong đám người có dụng ý khác. Tất cả hành động của y đều bởi vì tận đáy lòng y đã chẳng còn gì ấm áp. Ấm áp duy nhất lại chỉ đến từ Quân Triển Ngọc.
Y giữ ta lại chỉ vì ta đến từ Tây Cương, có duyên phận vài lần với Quân Triển Ngọc, hơn nữa vì ta biết dệt may khôi giáp. Y đã sớm biết tất cả bản lĩnh của ta có lẽ được huấn luyện từ thái tử điện hạ. Nhưng y vẫn giữ ta lại. Chỉ cần có tin tức người đó, thậm chí y không ngại ngần là mật thám quân địch phái đến điều tra tin tức.
Bỗng ta nghĩ thái tử điện hạ có biết điều nay hay không? Lại có lẽ y lờ mờ phát giác ra điều này nên mới trăm phương ngàn kế tìm người từ Tây Cương đến. Thái tử điện hạ và y đấu với nhau cũng chỉ là trái tim của Ninh vương mà thôi.
Ta bỗng cảm thấy tên mật thám như ta trong mắt y hóa ra đã sớm bị biết là tên mật thám rồi. Đáng thương là ta giả dạng lâu như vậy, giống như ở trên sân khấu tuy có mão vua mũ quan, thắt dây đai vàng ngọc, nhưng thật ra ai ai cũng biết ta không phải là vương hầu gì cả, chẳng qua là một con hát nhưng không có ai vạch trần, người ở dưới đài uống trà cắn hạt dưa, bình luận vở kịch, thưởng thức thú vui.
Ta quỳ gối tiến lên hai bước muốn kéo áo bào của Ninh Vương, nhưng với thân thủ của y dĩ nhiên là lai áo ta cũng không mò đến được.
“Vương gia, thiếp không có làm chuyện gì bất lợi cho vương gia, tất cả những điều thiếp làm đều chỉ vì vương gia.”
Y khẽ cười một tiếng, lấy tay chống trán, chiếc nhẫn bạch ngọc chạm nhẹ vào trán càng tôn lên dung nhan như ngọc của y. Ánh mắt y không nhìn về ta, nhưng nhìn xuyên qua song cửa, trông về nơi hư không xa xăm: “Nàng cũng nói vì muốn tốt cho bổn vương à?”
Ta vội chuyển suy nghĩ quay ngược lại, không biết là Mị Nhụy đã nói với y cái gì, nhưng nếu Mị Nhụy đã bị y đuổi bắt, thế thì tư ấn riêng đưa cho Thổ Đôn đã không còn là bí mật, chỉ có thể viện cớ để che giấu nó đi.
Ta đã dùng vài thân phận để che giấu thân phận thật của ta, dù sao cũng không thể lộ chân tướng vào lúc này.
Ta ngẩng đầu lên: “Vương gia không tin thiếp sao? Thiếp nghĩ hết cách để giam cầm Mị Nhụy chỉ là vì không để nàng phá hoại…”
Ta dừng miệng, bởi vì ta nhìn thấy rõ ngón tay thon dài của y vừa di chuyển, lướt dọc theo ống tay áo thêu chỉ vàng, liền lấy ra tư ấn màu mặc ngọc nho nhỏ trong ống tay, ánh mắt dừng tại trên tư ấn, đôi mắt như vừa phủ một lớp sương sớm, lại vừa mang theo màu nước nhạt: “Cái này thì giải thích như thế nào?”
Tư ấn này sao lại ở chỗ y? Lần đó tư ấn được đặt trên mặt gò đất, về sau ta đã cẩn thận cất giữ, sao trong tay của y còn có một miếng?
Trong lòng đột ngột hoảng hốt, y phái người lục soát qua phòng ta ư? Vật phẩm trên người ta, ngoại trừ một vài thứ thì toàn bộ đã không còn dấu vết thường ngày, tư ấn riêng này sau khi được khắc vốn là để điều động quân lệnh, dùng để ấn vào trong thư tín qua lại với triều đình. Sau đó vì triều đình thống nhất dùng một ấn riêng, nên tư ấn này đã được vứt đi, chỉ có một vài tên binh lính thân thiết mới biết được tư ấn riêng này là của ta. Y có lục soát ra đi nữa cũng không chứng minh được cái gì.
Bởi vì nếu ta muốn điều động Thổ Đôn thì tư ấn này dùng xong sẽ không còn hiệu lực. Cho nên ta cất giữ cũng không có gì bí mật, chỉ có bình sứ đặt trong gối mà thôi. Với sự tỉ mỉ của y thì sẽ lục soát ra, có điều ta không nghĩ đến y đã nhanh chóng ra tay lục soát rồi.
Y tìm ra cái tư ấn này chỉ càng khiến y xác định ta chỉ là Hoa Ngưng Tích.
Có điều là ta không rõ từ lúc nào y đã bắt đầu hoài nghi đây?
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Mị Tướng Quân
Vân Ngoại Thiên Đô
Mị Tướng Quân - Vân Ngoại Thiên Đô
https://isach.info/story.php?story=mi_tuong_quan__van_ngoai_thien_do