Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Hàng Xóm Bá Đạo
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương Ngoại Truyện 3 – Nguyễn Minh Thư: ” Cậu Bạn Nhà Bên
C
hương 25: Ngoại truyện 3 – Nguyễn Minh Thư: ” Cậu bạn nhà bên.
Năm tôi tám tuổi, đó là lần đầu tiên tôi gặp Phong. Tôi nhớ ngày đó tôi vẫn thường tò mò ngó sang ngôi nhà lớn được xây dựng khang trang ngay kế bên. Mẹ tôi bảo nhà đó xây cho con một người bạn của ba tôi, người bạn đó là đồng đội cùng với ba thời chiến. Con bác ấy cũng bằng tuổi tôi, nhưng phải ở riêng và nhờ vào sự giúp đỡ của gia đình tôi vì bố mẹ không cư trú ở nơi chốn cố định nào.
Phong chuyển đến vào ngày đông cuối tháng mười hai, vào đúng ngày “đại hàn” được coi là rét nhất trong năm. Tôi lúc ấy ăn mặc cũn cỡn, ngồi quấn chăn quanh người và như một con sâu rom cuộn mình trên giường.
Nghe thấy tiếng động cơ xe, tôi ngó từ ban công xuống. Thấy một chiếc ô tô đen bóng loáng đang tiến lại gần nhà tôi rồi đứng hẳn trước cửa ngôi nhà kia. Sự tò mò trong lòng tôi trỗi dậy, tôi vớ đại cái áo trên móc treo mặc vào, cứ thế quần đùi áo khoác mà lon ton chạy ra ngoài.
Người trong xe bước ra ngoài, vòng qua đầu xe sang mở cửa bên kia, giống như ra hiệu cho người trong xe bước xuống.
Khoảnh khắc khi tôi nhìn thấy Phong, tôi chỉ muốn thở dài ngao ngán.
Cứ nghĩ là một cô bạn dễ mến làm tôi cứ mường tượng hoài, nào ngờ là một tên con trai!
Phong lúc đó mặc mộ vest màu tro lạnh, một tay kéo vali lớn, tay kia tháo kính râm xuống, một bộ dáng ông cụ non y kiểu bắt trước người lớn.
Phong dường như đã phát hiện cái đầu tôi thò ra từ phía sau cánh cổng. Cậu ngừng bước, nhường mày đăm chiêu nhìn tôi rồi ngoắc ngoắc tay gọi tôi đúng tiêu chuẩn gọi chó!
Tôi bấy giờ vẫn còn ngu ngơ khờ dại, thấy người ta gọi thì chân trước chân sau đạ phi tới nơi. Nhưng cứ tưởng gọi tôi làm cáh gì cơ, hóa ra là chỉ để cười khẩy một tiếng rồi giơ tay đập vào giữa thóp ngay trên đầu tôi, kèm theo giọng điệu cợt nhả:
- Lần đầu thấy trai đẹp đất Việt hay sao mà thộn thộn cái mặt ra kia?….Êu, ở đâu ra mà có con nhóc ăn mặc bệnh hoạn thế này?!
Tôi quả đó ôm đầu ngồi xổm mà tự kỉ hồi lâu. Gì chứ mặt Phong thì trông rõ con nhà lành tử tế thế mà hành động thì thô bỉ đến khó chấp nhận như vậy!
Cậu đã thế còn chẳng coi ai ra gì, chào một tiếng với tài xế rồi khảng khái xách vali mà bước vào nhà.
Một loạt hành động đó đó giết chết ấn tượng tốt duy nhất còn sót lại của tôi về Phong!
Sau ngày đó, tôi đã ôm niềm quyết tâm trả thù trong lòng bằng một vài trò trẻ con. Đại loại như tôi trèo lên nóc nhà tôi, đáp cục gạch lên nóc nhà Phong, hay đáp sỏi qua tất cả các ccửa sổ, hoặc xả nước vào trong quả bóng và sau đó đáp mạnh vào cửa sổ phòng ngủ cậu,… Tất nhiên kết quả là tôi đã bị Phong bắt được, bị cậu cầm sỏi chọi lại vô đầu! May sao mấy vụ này ba mẹ tôi không có biết!
Cho đến một ngày, Phong tự nhiên mò sang nhà tôi chơi và cứ thế ra vẻ như thân thiết, quý mến tôi lắm. Tuy nhiên, cậu là một con người giả tạo. Trước mặt bố mẹ tôi thì lễ phép ngoan ngoãn, sau lưng họ thì mặt thật cứ lồ lộ ra…giống y chang như tôi!
Thực ra thì tôi không kém tắm so với Phong là bao, luôn giả vờ con ngoan trò giỏi, cháu ngoan bác Hồ nhưng sự thực thì người bé nhưng chứa lắm thú vui đồi bại.
Những tường rằng tôi giấu kĩ lắm, không ai biết đến điều đó, không ngờ thế mà lại bị Phong lật tẩy trong vài đường cơ bản.
Đó là một ngày như bao ngày khác, khi ấy tôi còn hí hửng ôm bát ô tô đựng mấy cái bắp ngô, vừa gặm bắp vừa tung tăng về phòng. Nhưng ngay lúc mở cửa ra, nụ cười trên môi tôi tắt lịm. Tôi thấy Phong ngồi vắt chân chữ ngũ bên cạnh máy tính, bật xem từng clip hentai cất trong thư mục khóa của tôi.
Tôi gặm bắp, nhìn một màn này mà suýt nhét cả trái bắp vào trong cổ họng vì chột dạ.
Vội vàng xông tới, tôi quay ngoéo màn hình đi, hoảng hốt hỏi:
- Oé?! Cậu…cậu kiếm đâu ra mấy cái này?
Phong nhún nhún vai, như một điều hiển nhiên mà đáp lại:
- Không cần giả ngu, tớ là tớ tình cờ thấy được trong máy tính cậu!
Tình cờ - đấy là một lý do rất hợp lý, nhưng mà đặt trong trường hợp này thì thật hoang đường!
Tôi đập mạnh lên bàn:
- Nhưng thư mục náy cài mật khẩu, tình cờ là tình cờ thế nào!?
Cậu cười ha hả, gác hai chân lên bàn, khoan khoái thoải mái nói:
- Pass là Nguyễn Minh Thư, đệm thêm ngày sinh phía sau. Loại mật khẩu ngu thí mồ này có đỉnh cao bại não cũng đoán ra được!
Tôi rốt cuộc căm phẫn nhưng không biết nói gì hơn, đành uất ức leo lên giường trùm chăn kín đầu.
Chỉ nghe thấy tiếng gặm ngô sồn sột bên tai, cùng với tiếng thở dài trêu tức:
” Haiz! Ái chà, thật là ngu quá so với quy định! “
*
* *
Những trò lố của tôi, tất cả dần dà đều bị Phong nắm thóp. Tuy vậy, nhưng cậu chưa từng hé một lời với ba mẹ tôi.
Dĩ nhiên tôi rất biết điều xu nịnh Phong, mỗi lần Phong mò sang nhà tôi, trầm tư nhìn ra ngoài cửa sổ bảo: ” Trời hôm nay đẹp quá! “ là y rằng tôi đoán ra ngay vế sau và đệm thêm vào: ” Hihi, trời đẹp thì nên mở rộng lòng mình, đừng nên nghĩ về những chuyện không tốt lành! “. Cụ thể những chuyện không tốt lành ở đây chính là mách ba mẹ tôi!
Và kế tiếp là Phong chớp mắt nhìn tôi, tôi lại phải tự tay đi mua đồ mà cậu muốn ăn về nấu cho cậu.
Tôi vốn là một đứa bê tha, lại hay ăn qua vặt, thành ra phòng bừa bãi rác thải.
Có lần, mẹ mua xoài về, tôi có trộm lấy một quả, len lén cầm dao và bột canh iốt lên gác ngồi gọt xoài ăn mảnh. Kết quả sau đó thì lười mang xuống mà tiện tay quăng đâu đó luôn!
Rồi thì tiếp đến tìm loạn lên không thấy, tôi vừa lo bị mẹ mắng, vừa lo chẳng may một ngày đẹp trời nào đó mà giẫm phải thì…!!!
Không còn cách nào khác, tôi lại kéo Phong sang lục tìm giùm. Cả hai lộn tung phòng lên không thấy. Sau cùn thì Phong sức trâu kéo giường lớn ra thì thấy ngay con dao kẹp ở khe giường sát tường.
Tôi bị Phong cốc đầu và quá ột trận với câu “ngu nó vừa thôi” được nhắc đi nhắc lại liên hồi.
Tôi bất mãn lắm, nhưng là mình sai nên im re.
Cũng có vài lần như vậy nữa, cái tật của tôi đánh chết không chừa. Ví dụ như lần ăn mì tôm xong để sau máy tính, khi Phong phát hiện ra thì nó đã mốc xanh mốc vàng. Từ đó cậu cấm tôi ăn mì gói, có ăn thì phải ăn mì cốc.
Ôi tuổi thơ dữ dội của tôi!
…
Trong ngõ hay ở trường tôi cũng đều có ít bạn mặc dù tôi rất cố để mà thân thiện.
Con gái thì hiếm đứa có mấy sở thích giống tôi, con trai thì gần như đứa nào đứa nấy cũng thua tôi một bậc thành ra không đứa nào chơi với tôi.
Ngày trước tôi cũng có chơi đá bóng với mấy thằng trong xóm. Nhưng tôi mà chơi thì lưới không thủng nhưng thế nào cũng có thằng chấn thương bởi tôi thường lỡ chân sút bóng vào người một vài đứa khi chơi. Mà cú sút của tôi đủ mạnh để nó đau điếng, tím tái mặt mày. Do đó, gây gổ nhiều thì chẳng ai rủ tôi đi chơi nữa!
Rốt cuộc thì chỉ có Phong làm bạn và cũng là người bạn thân nhất, dù tôi đã từng sút bóng ngay giữa mặt cậu.
Tôi vì thế mà cứ việc gì cũng đi tìm Phong, ăn vặt lén lút cũng sang nhà cậu, mẹ mắng cũng sang thút thít kể lể, đòi đi chơi cũng sang bảo phong xin phép giùm, tóm lại là vân vân đủ các loại!
Chúng tôi cứ thế duy trì tình trạng này gần chục năm trời. Bản thân tôi thích Phong và ngày càng nhiều hơn nhưng dứt khoát không hé răng một lời.
Làm sao tôi dám nói chứ? Mọi tật xấu của tôi Phong đều biết hết. Vả lại, tôi chưa làm lên trò trống gì tốt đẹp cả. Nhìn tuốt từ trên xuống dưới không có thấy ưu điểm nào hết trơn, bảo tôi làm sao có gan đi thổ lộ chứ?!
Chương trước
Mục lục
Hàng Xóm Bá Đạo
Gấu động kinh
Hàng Xóm Bá Đạo - Gấu động kinh
https://isach.info/story.php?story=hang_xom_ba_dao__gau_dong_kinh