Chị Em Gái epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6  
Chương 24
hông ai trong số các cô nói chuyện với bố họ trong suốt cả tuần ấy. Họ nghỉ việc nên có nhiều thì giờ nói về chuyện của ông. Dù họ nghĩ sao về chuyện này, thì tất cả đều ghét Leslie, ghét thay cho mẹ họ và giận bố.
Không ai nghĩ đến chuyện đi đâu để đón năm mới, nên họ đều ở nhà. Sabrina không thích đi chơi vào đêm giao thừa. Còn Tammy thì không có ai. Candy nói rằng cô có người bạn ở L.A. sẽ đến chơi và họ sẽ cùng nhau ăn tết ở nhà. Annie thì sau lễ Giáng sinh hai hôm, Brad gọi cho cô, mời cô đi chơi vào đêm giao thừa, nhưng cô mời ông đến ăn ở nhà mình. Cô nói thay vì đi chơi vào tối giao thừa, ở nhà có lẽ vui hơn.
Vào tối giao thừa, Chris và mấy chị em cùng làm bữa tối. Brad mang đến mấy chai sâm banh, anh và Chris trò chuyện vui vẻ suốt buổi tối. Điều khiến mọi người kinh ngạc nhất tối hôm đó là bạn của Candy từ L.A. đến. Có lẽ anh ta là diễn viên trẻ nổi tiếng nhất lúc ấy, hóa ra anh ta và Candy đã quen nhau trước đó ba năm trong một chuyến chụp hình quảng cáo, và họ đã thành bạn bè thân thiết của nhau. Mỗi lần anh ta từ L.A. đến đây, anh đều đi chơi với cô, và giữa họ không dính dáng gì đến chuyện tình cảm, anh chỉ đến cho có bạn vui chơi. Anh ta đã làm cho họ cười suốt cả buổi tối, và Brad rất ngạc nhiên là một người tài hoa như anh ta đã đến chơi cùng họ. Annie nói rằng cô không biết em gái đã quen biết anh ta.
- Phải, đúng thế. Ai đến chơi thế nhỉ? Brad Pitt và Angelia Jolie ư. - Brad nói.
- Đừng ngốc, - cô cười Brad. - Tôi xin thề là hầu như lúc nào trong nhà này cũng chỉ có chúng tôi với chó và Chris.
- Tốt, này nhé, em gái cô là người mẫu nổi tiếng nhất nước, có lẽ cả thế giới. Người chị cô là đạo diễn nổi tiếng nhất L.A. và bây giờ là đạo diễn của chương trình bết nhất New York. Chúng ta đang ăn tối với người diễn viên nổi tiếng khiến cho phụ nữ từ 14 đến 90 đều say mê, như vậy làm sao tôi tin các cô ở đây là người tầm thường được?
- Ờ, có lẽ họ không tầm thường. Nhưng tôi tầm thường. Trước đây sáu tháng, tôi chỉ là một họa sĩ chết đói ở Florence. Bây giờ tôi không được như thế nữa.
- Được, sẽ được. - Brad dịu dàng đáp. - Cô sẽ tìm ra con đường khác trong nghệ thuật. Nghệ thuật không biến mất trong cô. Cô hãy đợi một thời gian rồi sẽ tìm ra con đường ấy. - Brad có vẻ tin tưởng cô sẽ tìm được lối thoát.
- Có lẽ, - cô đáp, nhưng không tin anh. Đến nửa đêm, họ nâng ly chúc mừng nhau và ôm ghì nhau. Brad ở lại nói chuyện với họ cho đến ba giờ sáng, người bạn diễn viên của Candy nằm ngủ ở ghế nệm dài, sau khi uống quá nhiều sâm banh. Còn Sabrina và Chris lẻn đi từ khi còn sớm, mới sau nửa đêm một lát là anh ra hiệu bảo cô lên lầu, những người khác không thấy họ lại.
Khi Chris đóng cửa phòng của Sabrina, anh liền hôn cô. Trong ngôi nhà này được ở riêng với nhau quả là một thắng lợi lớn. Anh đã mang theo hai chai sâm banh và hai cái ly. Bao nhiêu chuyện đã xảy ra, nhưng bất cứ khi nào cô cần, Chris luôn luôn có mặt. Chuyện đáng buồn về bố họ như gia tăng thêm nỗi buồn cho gia đình cô, nhưng cô vẫn luôn luôn tin tưởng nơi Chris.
Hôn xong, anh lấy trong túi cái hộp nhỏ, ôm chị vào lòng, dùng một tay mở hộp, lấy chiếc nhẫn đeo vào ngón tay cô. Mới đầu Sabrina không biết anh làm gì, nhưng sau đó cô thấy chiếc nhẫn trên ngón tay. Chiếc nhẫn đính hôn rất đẹp đựng trong hộp Tiffany. Anh đã định làm thế này từ nhiều tháng nay.
Sabrina hoảng hốt lên tiếng:
- Ôi lạy Chúa, Chris, anh làm gì thế này?
Anh quỳ xuống một chân, nhìn cô đăm đăm và đáp:
- Anh cầu hôn em, Sabrina à. Anh yêu em! Em có bằng lòng làm vợ anh không? Mắt cô giàn giụa nước khi nghe anh nói. Cô không nghĩ đến chuyện hôn nhân, nên nghe anh hỏi, cô càng thêm bối rối. Cô đã gặp quá nhiều chuyện đau buồn dồn dập đến trong thời gian ngắn. Từ cái chết của mẹ đến việc mù lòa của Annie, Candy bị tấn công rồi bố sắp lấy vợ lại. Sabrina chưa muốn lấy chồng hay đúng hơn là chưa sẵn sàng. Sabrina muốn dành một năm để ở bên cạnh Annie. Sau đó có lẽ cô và Chris sẽ trở lại cuộc sống như trước, nhưng không kết hôn. Cô chưa muốn hay không muốn lấy chồng. Cô yêu Chris nhưng không muốn lấy anh. Sống như thế này quá đủ cho cô rồi.
Cô tháo chiếc nhẫn đưa cho anh, nước mắt đầm đìa chảy xuống má, lòng đau như cắt.
- Chris, em không thể kết hôn được. Hiện giờ em không có lòng dạ nào để lấy chồng. Trong năm qua đã xảy ra quá nhiều chuyện đau buồn. Tại sao chúng ta phải kết hôn?
- Vì anh đã 37, và em đã 35. Anh muốn có con với em. Chúng ta đã yêu nhau bốn năm rồi, anh nghĩ chúng ta không thể đợi lâu hơn nữa.
- Có lẽ em đợi được, - Sabrina đáp, giọng buồn rầu. - Em yêu anh, nhưng em không muốn kết hôn. Em thích cuộc sống như trước, chúng ta cứ sống tại nhà riêng, rồi khi nào muốn chúng ta lại gần gũi nhau. Em nghĩ cuộc sống với các cô em gái rất thú vị, cứ sống với chúng, đồng thời yêu anh. Em không muốn kết hôn để sống suốt đời với chồng. Nếu hôn nhân tan vỡ thì sao? Hàng ngày em đã thấy nhiều cặp vợ chồng ly dị nhau rồi. Họ cũng đã nghĩ như chúng ta, lấy nhau để có con, rồi cuộc sống trở nên tồi tệ và dẫn nhau ra tòa.
- Chúng ta cứ nhắm mắt đưa chân thôi. Ai biết cuộc đời ra sao mà nói? Chắc em biết như thế rồi. Em cứ hít một hơi, nhảy xuống hồ nước, cứ bơi là được
- Nếu chúng ta chìm nghỉm thì sao? - Sabrina hỏi, giọng khổ sở.
- Nếu không thì sao? Có một điều anh biết chắc là anh không muốn sống như thế này nữa. Cuộc đời sẽ trôi qua nhanh chóng. Nếu chờ lâu, chúng ta sẽ già, không có con, và sẽ không có cuộc sống đích thực. Anh muốn sống với em. - Mắt anh thể hiện sự cầu xin và khi cô lắc đầu, lòng anh nặng trĩu buồn rầu.
- Em không thể kết hôn được, không muốn làm thế.
- Sabrina hoảng hốt đáp. - Nếu em nói được tức là em nói dối.
- Do em lo sợ quá thôi. Chúng ta yêu nhau là đủ, Sabrina à.
- Với em thì không đủ.
- Vậy em muốn gì? - Anh hỏi, vẻ giận dữ
- Em muốn có sự bảo đảm rằng chuyện hôn nhân là đúng.
- Không có cái gì tuyệt đối hết.
- Em quá lo sợ nên không dám mạo hiểm. Em đã quyết định như vậy. - Anh đang nắm chiếc nhẫn trong tay, bèn bỏ lại vào hộp và đóng nắp.
- Em yêu anh, nhưng không biết có nên kết hôn hay không, - Sabrina thật tình nói, cô không muốn nói dối Chris.
- Anh nói thật lòng đấy. Anh nghĩ bố em đã làm một việc điên khùng, nhất là sau khi mẹ em vừa mới mất, và lấy vợ còn trẻ hơn em. Nhưng dù chúng ta coi đó là chuyện ngu ngốc, thì ít ra chúng ta cũng phải kính trọng về việc ông đã mạnh dạn nắm lấy cơ hội.
Sabrina gật đầu. Cô không nghĩ chuyện này như thế, mà chỉ tức giận ông. Chris đã nói đúng. Bố cô đã biết lựa đúng lúc để nắm bắt cơ hội. - Em nghĩ quả vấn đề đúng thế, nhưng em không dám làm vậy.
- Đúng, em không dám, - anh nói xong bèn bước ra khỏi phòng, đóng cửa, bước xuống cầu thang và đi ra ngoài. Anh đã hy vọng họ đính hôn, nhưng ngược lại tình duyên của họ tan vỡ. Đây là đêm giao thừa không diễn ra như mong muốn của anh. Anh đã mơ đến giây phút này từ lâu, thế mà Sabrina lại phản đối, phá tan điều anh mơ ước. Sabrina còn lại trong phòng, cô ngồi xuống giường và khóc nức nở.
Những người khác không hay biết gì cho đến sáng mai khi Sabrina mới nói cho họ biết. Mọi người đều kinh ngạc vô cùng. Tammy sửng sốt nói với chị:
- Em cứ tưởng hai người ở trên lầu quấn quýt như cặp chim bồ câu chứ.
- Không, anh ấy về trước một giờ. Chị trả chiếc nhẫn lại cho anh ấy và anh ấy đã bỏ về. - Chị ngồi nơi bàn ăn với các em, lòng đau như cắt, nhưng vẫn nghĩ mình đã làm đúng. Cô không muốn lấy chồng, dù đó là Chris. Đối với cô, sống như hiện nay là đủ, vượt quá giới hạn sẽ không tốt.
Họ rất buồn khi nghe chuyện này, nhưng người buồn nhất vẫn là Sabrina vì cô rất yêu anh, nhưng sợ không dám kết hôn với một người tuyệt vời như anh.
Tháng giêng thật buồn đối với những người sống trong ngôi nhà ở phố Đông 84 vì hai việc: chuyện tan vỡ giữa Sabrina và Chris và chuyện bố họ lấy vợ lại. Chris không gọi cho Sabrina và cô cũng không gọi cho anh. Không có gì để nói thì gọi làm gì. Cô không biết nói gì, còn anh thì quá buồn không thể gọi. Việc cô từ chối kết hôn khiến cho anh tan nát cõi lòng, anh không muốn tiếp tục mối tình mà họ đã kéo dài trong mấy năm nay. Anh muốn lập gia đình, còn cô thì không. Chuyện tình cảm của họ bỗng tan vỡ, họ không có gì để nói, không biết phải như thế nào nữa.
Mấy tuần đầu của tháng giêng, không khí trong gia đình rất buồn, rồi mọi việc từ từ trở lại nhịp sống cũ. Annie đi ăn tối với Brad nhiều lần. Họ rất vui vẻ với nhau, Brad khuyên cô nên theo học lớp điêu khắc và cô rất thích bộ môn này. Và dù không thấy, nhưng tác phẩm điêu khắc của cô rất đẹp. Anh nói với cô rằng sẽ tổ chức nhiều buổi thuyết trình về văn hóa, kịch, âm nhạc và hội họa. Anh mời cô thuyết trình về nhà triển lãm Uffizi, và cô rất phấn khích về việc này. Cô đánh máy bản thảo bằng chữ nổi và thuyết trình lần đầu vào cuối tháng giêng. Buổi nói chuyện thành công rực rỡ.
Candy đi Paris trong tuần thứ ba của tháng giêng để trình diễn thời trang cho cửa hàng Channel. Họ trả tiền cho cô rất hậu hĩnh để giữ độc quyền việc trình diễn này, và cô ở tại khách sạn Ritz, có buổi dạ vũ ở đấy. Khi rời Paris về nhà, cô gặp một thanh niên trên máy bay. Anh làm phụ tá cho một nhiếp ảnh gia, phần thực hành trong chương trình tốt nghiệp đại học ở Brown. Anh 24 tuổi và cười suốt từ Paris về New York. Anh ta tên là Paul Smith, sẽ lấy bằng thạc sĩ nhiếp ảnh vào tháng sáu. Anh dự kiến sau khi tốt nghiệp sẽ mở phòng nhiếp ảnh riêng. Trước đây hai năm, anh đã chụp ảnh quảng cáo với cô tại Rome, nhưng vì anh còn là sinh viên nội trú nên họ không gặp được nhau.
Cô nói cho anh nghe về Annie, về việc mẹ cô chết vì tai nạn trong tháng bảy, cả chuyện bố cô sẽ lấy vợ khác trong vòng hai tuần nữa.
- Trời, thế thì quá đáng thật! - Anh ta đáp, giọng thương cảm. Bố mẹ anh ly dị nhau khi anh 10 tuổi, và cả hai đều lập gia đình khác. Nhưng anh nói những người bố mẹ kế này rất tuyệt. - Cô nghĩ sao về chuyện này? - Anh ta hỏi về việc bố cô lấy vợ lại.
- Theo tôi thì quá bậy, - cô đáp.
- Cô đã gặp cô ta chưa?
- Chưa. Các chị tôi gọi cô ta là “đồ lẳng lơ”. Khi cô ta mới 15 tuổi đã tìm cách chiếm mất bạn trai của chị tôi.
- Có lẽ cô nên để cho cô ta có cơ hội sửa chữa.
- Có lẽ. Chỉ có điều là bố tôi lấy vợ lại sớm quá.
- Khi người ta yêu nhau, họ thường làm những việc ngu ngốc, - anh đáp với vẻ thông hiểu, rồi chuyển sang nói chuyện khác. Anh ở Maine, thích lái thuyền buồm, anh kể cho cô nghe những cuộc đua thuyền ngoạn mục của mình.
Họ cùng nhau đi taxi vào thành phố, và khi để cô xuống tại nhà cô, anh nói lần sau đến thành phố sẽ gọi cho cô. Hôm sau, anh sẽ trở lại trường Brown ở Rhode Island. Anh sẽ ở đấy cho đến khi tốt nghiệp vào tháng sáu. Candy rất vui khi được tâm sự với người cùng trang lứa, đang theo đuổi sự nghiệp mình ưa thích.
Khi Candy vào nhà, mọi người đều đi khỏi. Sabrina bây giờ làm việc nhiều hơn, vì không gặp Chris nữa. Tammy làm việc quần quật với chương trình truyền hình như mọi khi. Còn Annie học nhiều hơn trước và cuối tuần cô thường gặp Brad. Hai tuần sau, Candy rất vui mừng khi Paul mời cô đến Brown chơi. Anh đang trưng bày tác phẩm nhiếp ảnh của mình ở đấy. Thật là một ngày cuối tuần tuyệt vời cho cả hai người, và cô thích gặp bạn bè của anh. Họ đều ngạc nhiên khi có nhiều người nhận ra cô là ai, nhưng mọi người đều cảm thấy cô rất hòa đồng. Cô thấy vui và tuyệt vời hơn đi dự tiệc ở New York rất nhiều.
Tammy dự cuộc họp với ban lãnh đạo đài truyền hình, và cô gặp lại người đàn ông đã tiếp xúc trước khi nghỉ lễ. Anh ta đi St.Bart’s nghỉ lễ với gia đình và khi trở về, anh đã không gọi cho cô. Cô không mong gì việc anh ta gọi, nên không buồn. Sau khi họp xong, anh ta lại tự giới thiệu mình với cô. Tên ông ta là John Sperry, ông nói rất xin lỗi vì đã không gọi cho cô.
- Tôi bị mắc bệnh cúm gần hai tuần, - anh ta nói. Đây là lý do quá quen thuộc, nhưng cũng tạm được. Tammy nhìn anh ta và cười. - Chắc cô nghĩ tôi nói dối phải không? Xin thề là tôi bị bệnh thật, tôi suýt bị sưng phổi.
Trước đây, cô đã nghe nhiều người nói như thế nên nói:
- Tôi đã để mất số điện thoại của ông cho nên không làm sao gọi cho ông được. - Nhưng ông ta có thể gọi cho cô tại nơi làm việc.
- Tôi không có số điện thoại của cô, - anh ta nói, vẻ bối rối. - Nhưng này, tại sao bây giờ cô không cho tôi số điện thoại nhỉ? - Cô đưa cho anh ta nhưng cảm thấy mình ngốc, vì sẽ không có thời giờ để đi chơi với anh ta. Bây giờ, họ có hàng loạt những chuyện rắc rối tại chương trình. Hợp đồng của người giới thiệu chương trình đã hết hạn và anh ta muốn tăng lương gấp đôi. Anh ta bị bắn một lần, bị tấn công hai lần. Anh ta nghĩ mình đáng được trả tiền khi làm việc cho chương trình. Việc này trở nên rắc rối vì khán giả thích anh ta, cho nên anh ta có quyền làm mưa làm gió. Cô đã thảo luận chuyện này với Irving Salomon và những nhân vật trong ban lãnh đạo cả buổi sáng. Họ khuyên Tammy loại anh ta, nhưng cô sợ việc đánh giá xếp loại sẽ xuống thấp và những nhà tài trợ không thích như thế.
Khi trở về văn phòng cô liền quên mất John Sperry. Trên bàn làm việc của cô có giấy nhắc cô làm chương trình đặc biệt về ngày Valentine. Nhìn đến tin nhắn này, bỗng cô nhớ đến bố. Ông sẽ cưới vợ lại vào ngày Valentine, và từ Giáng sinh đến giờ, sau khi nghe ông nói chuyện này, họ không gặp lại ông. Cô không biết phải làm gì. Họ không thể lờ ông mãi, nhưng cô chưa sẵn sàng gặp Leslie và dự đám cưới của bố. Không ai trong nhà chấp nhận việc này.
Khi ăn tối, cô nêu vấn đề này với mọi người.
- Chúng ta sẽ làm gì về chuyện của bố?
Ông cũng không gọi cho họ. Rõ ràng phản ứng của họ đã làm cho ông đau đớn, và họ bàng hoàng trước việc ông sắp làm. Họ cho rằng ông đã phản bội mẹ họ. Đã năm tuần rồi không ai nói chuyện với ông, đây là điều không hề xảy ra trước kia.
- Có lẽ một người trong chúng ta nên gọi cho bố, - Sabrina đề nghị, nhưng không ai tình nguyện cả.
- Em không muốn đi dự đám cưới, - Candy vội nói.
- Không ai trong chúng ta muốn, - Tammy thở dài đáp. - Làm sao chúng ta đi được? Việc này quá kinh khủng.
- Nhưng ông ấy là bố chúng ta, - Candy e dè đáp.
- Tại sao chúng ta không mời bố ăn trưa rồi nói chuyện? Hay là mời bố đến đây? - Annie nói nhỏ. Cô đã nghĩ đến chuyện này mấy tuần nay. Và sự thật họ rất nhớ ông. Họ chỉ không muốn Leslie có mặt trong đời họ thôi, ít ra là chưa muốn, và có lẽ không bao giờ muốn, chuyện này còn tùy thuộc vào cách cư xử của cô ta. Không ai trong số họ sẵn sàng muốn cô ta gia nhập vào gia đình họ. Đây là tình thế tiến thoái lưỡng nan, nhưng họ không muốn mất bố.
- Các em có nghi họ sắp có con không? - Sabrina hỏi. Tammy nghe hỏi, bèn càu nhàu rên rĩ một cách khổ sở.
- Thôi, đừng nói đến chuyện ấy, em nhức đầu quá! Cuối cùng, sau nhiều giờ bàn thảo, họ quyết định mời ông đến nhà uống rượu. Làm thế ít căng thẳng hơn ngồi ăn tại nhà hàng, có nhiều người lạ xung quanh. Họ chỉ định Sabrina gọi cho bố, vì cô là con đầu trong nhà. Khi cô gọi cho ông, cô cảm thấy e dè, lo lắng. Nếu Leslie trả lời điện thoại thì sao?
Chuông điện thoại reo sang hồi thứ hai thì ông trả lời. Ông có vẻ sung sướng khi nghe Sabrina gọi. Điều này khiến cho cô cảm thấy thương xót ông. Rõ ràng ông cũng không muốn mất họ. Ông bằng lòng ngày hôm sau sẽ đến thành phố. Ông không nhắc đến Leslie. Bỗng Sabrina hy vọng ông đã đổi ý. Nhưng cô nghĩ nếu ông đổi ý, chắc ông đã báo cho họ biết rồi.
Họ làm việc về sớm để gặp ông. Họ nhận thấy ông có vẻ lo lắng khi đến nhà. Tất cả vào ngồi trong phòng khách.
- Chúng con nghĩ rằng bố sẽ làm đám cưới vào ngày Valentine, - Tammy nói với ánh mắt hy vọng chuyện này sẽ không xảy ra.
- Phải. Bố và Leslie sẽ bay đi Las Vegas để làm đám cưới. Chuyện này có vẻ ngốc thật, nhưng bố nghĩ các con không ai muốn đến dự đám cưới.
- Bố lấy vợ lại như thế quá sớm, - Tammy nói. Bố cô nhìn thẳng vào mắt cô.
- Nếu con mời bố đến đây để nói chuyện này, thì bố nói thẳng rằng con nói mấy cũng không làm bố rút lui đâu. Bố biết các con cho thế là sớm, nhưng với tuổi bố, bố không có nhiều thời gian. Chúng tôi không có lý do gì để đợi nữa.
- Bố có thể đợi vì chúng con và vì mẹ, - Sabrina nói.
- Đợi thêm sáu tháng nữa thì có khác gì không? - Ông hỏi. - Liệu các con có thương yêu Leslie không? Bố nghĩ chắc các con sẽ không thương yêu cô ấy. Đây là cuộc sống của bố, chứ không phải của các con. Bố không xen vào công việc của các con. Bố không nói với Sabrina rằng con nên lấy chồng, rằng Chris là người tốt, nếu Sabrina muốn có con thì nên kết hôn với anh ấy. Bố không nói với Tammy rằng hãy chấm dứt làm việc cho các chương trình điên loạn ấy đi và kiếm một ông chồng đứng đắn. Bố cũng không nói với Candy cần phải đi học đại học, hay Annie nên kiếm việc làm dù bị mù. Mẹ các con và bố tôn trọng các con, có những việc các con làm, bố mẹ không bằng lòng, nhưng vẫn để cho các con tự do hành động, đôi khi mắc sai lầm. Bây giờ các con hãy để cho bố quyền tự do ấy. Có thể việc bố làm là điên, có the Leslie sẽ bỏ bố trong vòng sáu tháng để theo người khác trẻ hơn, hay có thể chúng tôi sẽ hạnh phúc suốt đời và cô ấy sẽ cư xử tốt với bố. Bố cần phải làm đám cưới mới biết được điều này và bố muốn làm như thế. Các con không thích việc bố làm, nhưng bố lại thích việc này. Cô ấy là người phụ nữ tốt. Dù bố làm gì đi nữa thì mẹ các con cũng không thể sống lại. Bà ấy là tình yêu của đời bố, nhưng bà đã chết rồi và sự thật là bố không muốn cô đơn. Bố không thể sống một mình được. Sống một mình, bố rất khổ và Leslie là người bạn đời rất tốt. Chúng tôi yêu nhau, mặc dù tình yêu đó rất khác với tình yêu của bố và mẹ các con. Nhưng tại sao bố không thử vận may lần nữa? - Họ nghe ông nói mà không ngắt lời ông và những điều ông nói ra nghe có vẻ chí lý. Họ cùng nín thở lắng nghe, không nói năng gì, và sau cùng Candy quàng tay ôm ghì lấy ông. Cô nghĩ đến lời Paul đã nói với cô trên máy bay về việc nên để cho Leslie có cơ hội thử thách. Thời gian sẽ trả lời cho họ. Vì số phận của bố, cô mong sao Leslie là người tốt, dù họ có thích cô ta hay không. Còn quá sớm để cho họ đánh giá tình hình.
- Bố à, chúng con yêu bố, - Tammy nói. - Chúng con không muốn bố mắc phải sai lầm, hay bị đau khổ.
- Tại sao không? Các con đều mắc phải sai lầm. Tất cả chúng ta đều mắc. Ở đời ai cũng có lúc mắc phải sai lầm. Nếu sai lầm quá lớn, bố sẽ gọi cho Sabrina để giải quyết vấn đề này. - Ông và cô gái đầu trao đổi nhau nụ cười.
- Con hy vọng việc này sẽ diễn tiến tốt đẹp, - Sabrina nói. Gặp lại bố, chị thấy vui mừng. Họ đều rất nhớ ông.
- Bố cũng vậy. Bố chỉ biết cố gắng mà thôi. Bố rất lo các con buồn, bố biết chuyện này làm cho các con đau khổ. Đây cũng là chuyện đổi thay lớn cho bố. - Chuyện này đối với họ còn mới mẻ.
- Chúng con có cần gặp Leslie không bố? - Annie cất tiếng hỏi. Không ai muốn gặp cô ta, nhưng họ nghĩ ông muốn các cô gặp. Họ nghĩ ông vẫn là người bố mà họ rất mực yêu thương và thấy những lời ông nói rất hợp lý.
- Hãy để một thời gian đã rồi hay, - ông đáp. - Trước hết, chúng ta hòa thuận nhau, trở lại với nhau đã. Bố cứ tưởng sẽ không còn gặp lại các con. - Ông đã khổ sở suốt một tháng nay.
- Chúng con rất nhớ bố, - Candy nói.
- Bố cũng nhớ các con, - ông đáp. Sabrina mở chai vang để uống với ông và bố con họ ôm ghì nhau. Một lát sau, ông ra về. Buổi hội ngộ diễn ra tốt đẹp ngoài sức tưởng tượng của họ. Ông sẽ cưới Leslie, nhưng ít ra ông và các con đã nói chuyện lại với nhau. Ông không mong các con sẽ rộng lòng với Leslie, hay thậm chí họ sẽ không gặp mặt cô ta trong một thời gian. Ông hy vọng với thời gian họ sẽ quen với ý nghĩ Leslie là vợ ông. Ông nói với họ rằng năm nay sẽ không có buổi tiệc mừng lễ 4 tháng 7. Buổi tiệc này sẽ rất buồn cho họ. Bây giờ, ngày này là ngày giỗ mẹ họ, chứ không phải ngày vui để ăn tiệc.
Ông nói rằng ông và Leslie sẽ đi châu Âu vào tháng bảy, họ sẽ tự do thực hiện những kế hoạch khác. Đấy là sự giải thoát cho tất cả mọi người khỏi phải đối diện với buổi tiệc ấy.
- Chúng ta sẽ làm gì vào ngày 4 tháng 7? - Candy hỏi.
- Bây giờ đừng lo đến chuyện ấy, - Sabrina đáp. Ít ra, ho cũng đã nói chuyện lại với bố. Họ đều đồng ý sẽ gửi hoa và rượu sâm banh đến tặng hai người tại Las Vegas vào ngày Valentine. Hành động này thể hiện lòng hiếu thảo của họ. Họ tin rằng việc này sẽ làm cho bố vui. Nhưng rõ ràng họ vẫn cho đây là việc rất kỳ cục, vì họ có bà mẹ kế nhỏ tuổi hơn cả chị đầu của họ. Họ không tin việc này sẽ xảy ra khi mẹ họ chết. Chính bố họ cũng không tin như vậy. Leslie ghé thăm và mọi việc đều thay đổi.
Họ đang nói về chuyện này thì điện thoại di động của Tammy reo. Cô không biết giờ này ai gọi cho cô. Khi nghe, cô mới biết người gọi là John Sperry. Anh ta gọi để mời cô trưa mai đi ăn.
- Tôi rất ngạc nhiên khi thấy ông gọi.
- Tôi đã nói tôi sẽ gọi cho cô rồi mà. Tại sao cô ngạc nhiên? - Cô muốn đáp: “Vì người bình thường không ai gọi cho tôi, mà chỉ có người điên, người lập dị mới gọi thôi”. Có thể ông ta là người điên nhưng bề ngoài có vẻ bình thường. Ai biết được? Cô không biết ông ta là người như thế nào cả.
- Tôi không hiểu tại sao tôi ngạc nhiên. Tôi nghĩ vì hầu hết mọi người đều không làm đúng như lời hứa. St.Barts như thế nào?
- Vui lắm. Giáng sinh nào tôi cũng cùng đi với gia đình đến đó. Tôi có ba anh em trai, họ đem theo vợ con đến nghỉ ở đấy.
- Tôi có ba chị em gái, - cô cười đáp. Bức tranh gia đình John rất thú vị, giống như cảnh gia đình cô, chỉ khác một điều là các chị em cô chưa ai có chồng, có con.
- Tôi biết. Cô đã nói cô bỏ việc để về đây chăm sóc cô em. Tôi rất kính phục cô về việc ấy. Có chuyện gì lạ xảy ra cho cô ấy không? - Tammy cầm điện thoại ra khỏi phòng khách để nói chuyện.
- Chuyện dài dòng lắm, nhưng cô ấy khỏe. - Vừa nói đến đây, bỗng cô nhận ra hợp đồng thuê nhà đã hết một nửa thời gian, cô cảm thấy buồn. Cô thích sống với các chị em. Có lẽ khi hợp đồng thuê hết hạn, họ sẽ tìm thuê cái nhà khác. Không ai có vẻ muốn ra ở riêng, họ muốn cùng sống với nhau dưới một mái nhà. Bốn cô gái không chồng dưới một mái nhà. Người duy nhất trong gia đình cô tìm được tình yêu mới là bố cô. Còn Annie có vẻ đang hạnh phúc cùng Brad. Cô cũng thích anh chàng mà Candy đã gặp trên máy bay. Còn cuộc sống tình ái của cô và Sabrina đang lâm vào cảnh bế tắc. Cô đã quen với chuyện đó, nhưng may thay cô còn có chương trình thời sự.
- Cô nói em cô bị tai nạn. Chuyện xảy ra như thế nào? - anh ta hỏi với vẻ muốn biết sự thật. Có lẽ anh ta chỉ hiếu kỳ thôi, nhưng nói chuyện với anh ta rất thú vị. John có vẻ là người tốt, thông minh, đẹp trai và có công việc tương đối ổn.
- Cô ấy mất thị giác. Đây là chuyện rất bi đát cho cô ấy. Trước khi xảy ra tai nạn cô ấy là họa sĩ. Hiện cô ấy đang theo lớp học đặc biệt tại trường mù Parker.
- Thật kỳ lạ, - John nói, vẻ trầm tư. - Một trong số các anh em trai của tôi bị điếc bẩm sinh nên tất cả chúng tôi phải lo cho cậu ấy. Cô ấy chắc sẽ rất khó khăn mới hòa nhập được với cuộc sống.
- Đúng vậy. Cô ấy rất can đảm và giàu nghị lực.
- Cô ấy có dùng chó dẫn đường không? - John hỏi.
- Không. - Tammy cười. - Nó rất ghét chó. Ở đây chúng tôi có ba con chó, mỗi người một con, trừ cô ấy. Hai con là chó nhỏ. Chó của chị tôi là giống chó Baxê, tên là Benlah. Chị ấy đang thất tình. - Nghe nói, anh ta cười.
- Có lẽ chị gái cô cần bác sĩ tâm lý, - John đùa.
- Chúng tôi có nhiều rồi.
- Nói đến chuyện bác sĩ tâm thần tôi mới nhớ ra. Xin cô nói cho tôi biết về Désirée Lafayette đi. Có phải bà ta thường mặc áo quần như đàn ông không? - Tammy cười to.
- Tôi cũng thường tự hỏi như thế.
- Bà ta có vẻ như người thoát y.
- Có lẽ bà ta thích thế. Bà ta muốn tôi sắm cho bà ta một tủ áo quần, đặc biệt do Oscar de la Renta thiết kế. Tôi chưa muốn yêu cầu ông ta làm.
- Tôi nghĩ việc này có thể thu xếp được.
- Tôi không hy vọng được.
Họ cười về chương trình trong ít phút, rồi anh ta lặp lại lời mời ăn trưa. Anh đề nghị nhà hàng cô thích. Nhà hàng có vẻ hấp dẫn, đi khỏi văn phòng để thay đổi không khí có lẽ sẽ vui và thú vị hơn. Cô thường không làm thế, do công việc đầu tắt mặt tối không có thì giờ để đi ra ngoài ăn uống. Họ hẹn lúc một giờ ngày hôm sau.
Khi cô tắt máy và vào lại trong phòng, mọi người hỏi ai gọi cho cô.
- Người ở đài truyền hình, tôi gặp anh ta trong các buổi họp của ban lãnh đạo. Anh ta mời tôi đi ăn trưa. - Cô đáp với vẻ thờ ơ.
- Thế thì vui quá, - Sabrina nói rồi cười buồn. Từ ngày cô và Chris chia tay, cô không đi đâu hết. Cô chỉ lo làm việc, làm xong về ngay nhà vì cô không có lòng dạ nào để làm việc khác. Từ ngày anh bỏ đi, cô rất nhớ anh, không nghĩ đến chuyện khác. Cô luôn nhớ lúc anh đeo chiếc nhẫn vào tay cô và không nghe tin tức gì của anh cả. Lời đề nghị đã làm cho cô khiếp sợ. Cô không can đảm như bố. Sabrina luôn nghĩ cuộc hôn nhân giữa bố và Leslie sẽ không đi đến đâu. Nhưng cô ước sao họ được hạnh phúc, mặc dù cuộc hôn nhân của họ thật bất công đối với mẹ cô. Tuy nhiên, cô thương bố, cảm thấy vui vì họ đã nói chuyện lại với nhau. Tuy vậy, các chị em họ đều lo sợ cuộc hôn nhân của bố sẽ làm cho mối quan hệ cha con giảm sút.
Hôm sau, Tammy đi ăn trưa với John Sperry. Anh ta thật thông minh, hấp dẫn. Cô cảm thấy thích anh ta. Anh có rất nhiều chương trình làm việc, quan tâm đến nhiều việc, chơi nhiều môn thể thao, thích kịch, có tham vọng trong công việc. Anh gần gũi với gia đình, năm nay đã 34 tuổi. Ăn xong, cô thấy hai người có nhiều điểm giống nhau.
Khi ra khỏi nhà hàng, anh hỏi:
- Tiếp theo ta làm gì? Ăn tối hay ăn trưa nữa? - Rồi bỗng anh có ý kiến khác: - Sáng thứ bảy ta chơi Tennis tại câu lạc bộ của tôi, được không?
- Tôi chơi tennis tệ lắm, - cô đáp. Nhưng cô thấy có vẻ vui.
- Tôi cũng vậy, - anh đáp. - Nhưng tôi thích quần vợt. Sau khi chơi xong, nếu cô có thì giờ, ta ăn trưa ở câu lạc bộ hay ở đâu đó cũng được. - Anh bắt đầu rất chậm rãi, cô thích thế. Cô không thích những người đàn ông mới đưa cô đi ăn tối một lần đã đòi ngủ với cô. Nếu họ trở thành bạn bè thì chắc cô hài lòng hơn. Ở New York cô không có nhiều bạn bè. Bạn của cô đều ở L.A. nhưng cô không có thì giờ để gặp họ.
Tinh thần cô rất phấn khởi khi về lại văn phòng, và ngày hôm sau John gọi lại cho cô. Anh gửi cho cô bản ghi nhớ với lời nói đùa kèm trong đó, khiến cô thấy thoải mái. Anh đã thêm niềm vui vào đời cô. Anh không phải là tiếng sét ái tình, cô cũng không muốn thế. Cô chỉ muốn anh đi vào đời cô vững vàng, chậm rãi như người ta từ từ bước vào nhà. Cô cảm thấy sự hiện diện của anh không làm cho cô run sợ, bồn chồn lo lắng, trái lại nó làm cho cô thoải mái, hân hoan. Anh xuất hiện trước mắt cô một cách tự nhiên, không cầu kỳ, không nghi lễ phiền phức. Sự kỳ diệu của cuộc đời là ở điểm này.
Cô nói rất ít về anh cho các chị em cô nghe. Việc hai người đi chơi với nhau chưa có gì rõ ràng. Vào thứ bảy, cô về nhà vui vẻ, sung sướng, nhưng mệt sau khi chơi tennis với John. Anh thắng cô một cách dễ dàng vì chơi hay, chứ không phải như lời anh nói, nhưng cô đã gắng hết sức để đánh. Sau đó, họ đi ăn trưa và đi dạo một vòng trong công viên. Trời vẫn còn lạnh, nhưng đi bộ rất thú vị. Khi họ ra khỏi công viên để về nhà, cô gặp Brad và Annie. Brad đưa Annie đi xem trưng bày hội họa bằng cảm nhận xúc giác. Họ nói chuyện rất vui với nhau và Brad tin rằng Annie rất thích buổi trưng bày này. Anh muốn cô thuyết trình lần nữa ở trường. Anh nghĩ Annie nên thuyết trình về viện bảo tàng, hay là về hội họa tại mỗi thành phố ở Ý mà cô đã đến thăm. Ký ức của cô rất tốt, và cô có thể chia sẻ nó cùng với các học viên trong trường.
- Chị đi đâu về thế? - Annie hỏi. Cô có vẻ sung sướng khi đi với Brad. Tammy rất mừng trước việc này. Candy lại đi Brown để nghỉ cuối tuần với Paul. Đây là lần thứ hai Candy đến Brown.
- Chị chơi tennis với người bạn, - Tammy vui vẻ đáp.
- Có Sabrina ở nhà không?
- Chị ấy ở trên lầu. Em nghĩ chị ấy bị bệnh thì phải. Tammy gật đầu. Sabrina có vẻ bị bệnh từ đêm giao thừa.
- Chúc hai người vui vẻ. Hẹn gặp lại.
- Chúng tôi về trễ. Xem trưng bày xong, chúng tôi còn đi ăn tối.
- Tốt. Chúc vui vẻ. - Tammy về nhà, cười thầm trong bụng. Annie có vẻ rất đẹp đôi với Brad, hai người có vẻ thoải mái, sung sướng. Cô mừng vì Sabrina đã thắng cá cược.
Cô lên lầu để xem Sabrina ra sao. Tammy thấy chị nằm trên giường, trong bóng tối. Cô nghĩ chị không bệnh, mà buồn. Tammy ghét cảnh Chris và Sabrina chia tay nhau. Chris là người tốt. Anh đã đối xử rất tốt với Sabrina trong một thời gian dài. Việc cô không thích hôn nhân thật vớ vẩn. Nếu Sabrina muốn lấy chồng thì Chris là người lý tưởng nhất. Nhưng khổ thay cô lại không muốn, cô thà để mất anh hơn là thành hôn với anh.
- Chị khỏe không? - Tammy hỏi Sabrina, giọng rất dịu dàng. Sabrina nhún vai. Cô xanh xao, mệt mỏi, bơ phờ, mắt thâm quầng. Việc chia tay nhau không thoải mái như nhiều cuộc tình tan vỡ khác, mà là một sự mất mát lớn. Cô thấy buồn phiền cả tháng nay.
- Không khỏe lắm, - Sabrina đáp, rồi nằm ngửa, ngước mắt nhìn trần nhà. - Có lẽ bố đúng. Có lẽ mình phải liều, thử vận may mới được. Nhưng cô không thích lấy chồng, không muốn có con. Việc này sẽ trút lên vai mình quá nhiều trách nhiệm, thật đáng sợ.
- Chị có thể chăm sóc tất cả bọn em mà, - Tammy nhắc nhở. - Chị làm mẹ cả ba chúng em, nhất là Candy và Annie. Giữa em gái và con, có gì khác nhau không? - Sabrina cười buồn và đáp:
- Chị có thể yêu cầu các em làm một việc khó khăn, nhưng không thể yêu cầu con mình làm thế. Chị đã biết quá rõ điều ấy.
- Chị nên làm người tổ chức đám cưới thay vì làm luật sư ly dị. Làm thế chị mới có tương lai. - Sabrina cười để đáp lại lời em.
- Phải. Có lẽ nên như thế. Chắc Chris rất ghét chị. Tối hôm đó, anh ấy đeo nhẫn vào tay chị rất dịu dàng, nhưng chị đã trả lại, mặc dù chị rất thương yêu anh ấy. Chị sẵn sàng chung sống với anh ấy, nhưng không muốn kết hôn với anh. Tờ hôn thú như sợi dây vô hình ràng buộc lấy mình. Cho nên muốn thoát khỏi sợi dây ấy, tốt hơn là nên giã từ hôn nhân. Mình không cần phải dùng cưa máy để tách cuộc sống của nhau ra.
- Chị là chiếc cưa máy phải không? - Tammy hỏi.
- Công việc của chị là như thế, - Sabrina đáp. Chị thấy nhiều cặp vợ chồng phải cần đến cưa máy để giải thoát nhau. - Chị cưa hết mọi thứ người ta có, cưa đầu, cưa tim, cưa ví, cưa con. Cưa tất cả thành hai phần để chia cho mỗi người, công bằng, ngay thẳng. Lạy Chúa, ai muốn như thế đâu?
- Khối người muốn làm thế. - Tammy không lo vấn đề ấy như Sabrina, nhưng cô cũng quan tâm đến. - Nói đến chuyện này em mới sực nhớ. Em lo cho bố gặp điều không hay khi lấy vợ lại, nhưng em không nói gì với bố hết.
- Bố không dại gì đâu, - Sabrina đáp rồi ngồi dậy. Cô nằm đã mấy giờ rồi và chỉ nghĩ đến Chris. - Cô đã gửi email cho bố để nhắc nhở ông. Đây không phải là việc của cô, nhưng phải có người nói cho ông biết, hay nên nói với ông
- Chị nghe em nói rồi chứ? Chị chăm sóc chúng em được, tại sao không thể thế cho con chị? Có con sẽ rất vui đấy.
- Có lẽ thế. - Sabrina cười, nhưng không tin.
Chị xuống lầu để kiếm cái gì ăn và bảo Tammy cũng nên ăn cái gì đó. Một lát sau, Candy gọi về báo cho các chị biết cô bình thường. Sau vụ kinh hoàng với Marcello, đi đâu cô cũng báo về nhà để nói cho họ biết hiện cô đang ở đâu. Cô không đến nhà ai mà chỉ ở khách sạn, dù đến thăm Paul ở Rhode Island. Sabrina nghĩ chắc hai người chưa ngủ với nhau. Candy tỏ ra thận trọng, còn Paul thì không cần chuyện này, điều đó chứng tỏ anh ta là người tốt. Anh ta còn trẻ, khỏe mạnh, không chơi trò lừa bịp hay dụ dỗ con gái. Còn Brad và Annie tuy tuổi tác giữa hai người cách biệt nhau nhưng điều đó không thành vấn đề. Annie chín chắn, già trước tuổi, nhất là bây giờ. Còn Brad thì luôn luôn che chở Annie, khiến cho hai người chị của cô thấy yên tâm. Họ chấp nhận mối tình của Brad và Annie.
Sabrina và Tammy cùng trải qua một đêm yên lặng. Họ xem phim, chơi đố chữ trên tờ Times, nghỉ ngơi thoải mái sau mấy tuần bận rộn. John gọi cho Tammy vào chủ nhật. Hai người nói chuyện với nhau một lát. Tối chủ nhật, Tammy tắm cho con chó của mình còn Annie lại đi chơi với Brad. Họ ăn tối với bạn bè.
- Chúng ta sống một cuộc sống kỳ lạ đấy chứ, phải không? - Tammy vừa lau khô lông chó vừa nói. Sabrina mang đến một ôm khăn tắm sạch. Họ nhìn nhau cười. Khi Candy về nhà, hai người rất vui.
- Đi chơi vui không? - Tammy hỏi, khi Candy vừa để vali xuống nền nhà.
- Rất vui. Chúng em vui chơi với bạn bè của anh ấy. - Candy đã trải qua ngày cuối tuần rất tuyệt vời với những người cùng trang lứa.
Tối đó, cả bốn chị em đều quây quần bên nhau trong nhà. Họ để cửa phòng ngủ mở, gọi nhau để chúc ngủ ngon. Người nào cũng nghĩ rằng họ quá may mắn khi được ở chung với nhau như thế này, dù họ đã gặp phải những chuyện không như ý.
Chị Em Gái Chị Em Gái - Danielle Steel Chị Em Gái