Tóc Mơ Nghìn Sợi epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6  
Chương 24
ồi một lúc nào đó Trường nhận thấy. Tôi thuyết phục chàng cho tôi đi làm. Chàng miễn cưỡng bằng lòng trong nỗi buồn bực vô cớ. Tôi chịu đựng nỗi buồn để kiếm tiền cho mẹ và các em tôi, cho con tôi. Giúp đỡ vất vả cho chàng.
Nếu tôi biết vì những ngày đi hát của tôi Trường đã tự dằn vặt chàng đủ thứ thế chắc tôi sẽ không đi làm đâu. Nhưng lúc đầu tôi không hiểu. Những ngày sau tôi mê mải mất rồi. Ánh đèn đã thu hút tôi. Tôi bắt đầu thấy cuộc sống dễ chịu với những đồng bạc trên tay thẳng nếp. Với những lần đem tiền về biếu mẹ, nhìn trong mắt mẹ cả một trời thương yêu trìu mến. Bao nhiêu những đắn đo của tôi tan đi.
Tôi đã không sống cho tôi. Thật sự là thế. Trường vẫn nói:
- Hình như em bắt đầu thay đổi.
Tôi hỏi chàng:
- Anh nghĩ gì cho em mà nói thế?
- Em lộng lẫy như một bà hoàng.
- Em là của anh.
Mắt Trường tối lại:
- Em là của ánh đèn và bóng tối, không phải của anh.
Tôi ôm cánh tay chàng âu yếm:
- Đừng giận em. Hãy yêu em như ngày xưa nào anh.
Trường cười dịu dàng:
- Lúc nào anh cũng yêu em.
Tôi áp má vào má chàng:
- Em cũng thế.
Trường tỏ vẻ bức rức:
- Anh có cảm tưởng anh bất tài không lo nổi cho em.
Tôi chớp mắt tha thiết:
- Anh đừng nghĩ thế. Cho em sống với gia đình và với anh một cách bình yên.
Trường châm thuốc hút thả khói bay mờ mắt tôi. Đã lâu rồi tôi không được đi chơi với chàng ban đêm. Vì đêm nào tôi cũng đi hát. Đêm nào Trường cũng ở nhà với con. Chàng tránh gặp tôi ở các phòng trà. Tôi không buồn vì điều đó, mà hình như tôi thoải mái hơn khi chàng không đưa đón tôi. Chúng tôi chỉ về thăm mẹ những ngày nghỉ của Trường. Hai vợ chồng và những đứa em lại có dịp tìm lại tình thân mật cũ. Chỉ những phút đó tôi mới thấy chàng vui, tôi mới thấy chàng hạnh phúc. Ước gì niềm vui và hạnh phúc cứ đến mãi với chàng như thế. Đã có lần tôi nói với Nhã câu ước ao đó. Nhã cười cười:
- Chị làm như anh Trường hết yêu chị:
Tôi mím môi:
- Có vẻ xa xôi hơn.
Nhã nói:
- Chẳng lẽ cứ phải suốt ngày nói yêu nhau như những ngày còn tình nhân. Diễm nên nhớ Diễm và anh Trường đã là vợ chồng và có con rồi nhé.
Tôi cãi Nhã:
- Tao chẳng thấy có gì phải thay đổi cả. Tình yêu muôn đời phải đẹp, lãng mạn và âu yếm nhau.
Nhã bĩu môi bảo tôi:
- Chị đòi hỏi nhiều ở anh Trường quá.
Tôi nói:
- Như thế mà đòi hỏi à?
- Chứ sao.
- Mày muốn tao phải cằn cỗi.
Nhã lắc đầu:
- Không phải thế.
Tôi nhún vai khi Nhã bỏ đi. Tôi vẫn còn muốn được thương yêu Trường nồng ấm ngọt ngào như thuở ban đầu. Điều đó có gì là kỳ cục đâu. Trường cũng vẫn nói với tôi như thế đó.
- Anh yêu em suốt đời anh.
Bao nhiêu lần rồi. Anh yêu em! Tôi muốn lập lại những câu ấy của Trường để xóa đi những chia xa mà tự dưng tôi nhận thấy ở chàng. Ở người tôi yêu, tôi mê man suốt cả đời tôi.
Mắt tôi mờ đi, tôi lại muốn khóc trong vòng tay rắn chắc của chàng...
Tóc Mơ Nghìn Sợi Tóc Mơ Nghìn Sợi - Dung Saigon Tóc Mơ Nghìn Sợi