Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Phù Dung Vương Phi
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Q.1 - Chương 24: Bạo Động
L
úc nầy một người quan binh tiến vào, nhỏ giọng nói với hắn một câu làm cho khuôn mặt mập mạp của hắn nhăn lại thành một đống, rồi nhăn mặt tự nói “ Những dân đen nầy chắc không biết chết là gì…” Nhưng khi bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo của Lục phù nhìn hắn, hắn cười nịnh bợ nói “Vương phi, thỉnh người dùng tiệc tẩy trần hạ quan đã chuẩn bị, hạ quan có công vụ trong người, một hồi sau sẽ trở lại tiếp đãi…”
Tri phủ nói rối liền bước đi thật nhanh làm cho bọn người Lục phù thấy thật là kỳ quái, sau đó liền thấy nhiều người mang theo cung tên chạy ra phủ, tình hình nầy là sao….Tiếu nhạc sửng sốt, hắn đã đi theo Sở cảnh mộc nhiều năm, vừa thấy tình hình như thế đã biết có điều không ổn, Vô danh cũng đã muốn phóng qua, thuận tay chộp một gã cung thủ, lạnh giọng hỏi “ Trong thành vừa xảy ra chuyện gì?”
Tên cung thủ thấy Lục phù đang lạnh lùng cười, mặt tái mét, quỳ xuống, khúm núm nói “ Không phải trong thành…là ngoài thành, ngoài thành bị dân chạy nạn ngày đêm quấy rầy rồi sinh bạo động, cửa thành một khi bị họ phá, hậu quả không thể tưởng tượng được, Tri phủ đại nhân nói…” Hắn nuốt nước miếng, hô hấp trở nên dồn dập “ Tri phủ đại nhân nói phải giết vài người để làm cảnh cáo, cho nên đều động cung tên thủ theo trên tường thành, cứ thấy dân chạy nạn là bắn tên…”
“Thiệt là quá vô liêm sĩ!” Lục phù hét lớn, mặt biến sắc,. “Hướng dân chạy nạn mà bắn tên? …nàng lo lắng đứng dậy chạy ra ngoài.
Băng nguyệt Bôn nguyệt cùng Vô danh theo sát nàng, sau đó Tiếu nhạc cũng mang theo đội thân vệ của vương phủ đuổi theo….
Còn chưa tới được cửa thành, chợt nghe từng đợt từng đợt tiếng gào đinh tai nhức óc, khí thế rất lớn, trong lòng Tiếu nhạc chợt động, những âm thanh nầy rất giống âm thanh đang ở trên chiến trường, một loạt binh lính giơ cao ánh đuốc, làm cho tường thành trở thành sáng rực, cung tiễn hai bên đã sẵn sàng, giương cung nhắm xuống dưới thành mà bắn…
Mà ở hai cánh cửa thành, ước chừng có năm mươi binh sĩ dùng thân thể của mình ngăn cản lại những va chạm mãnh liệt từ bên ngoài.
“Những dân đen nầy không biết chuyện, còn dám vô lễ, bản quan cần phải bắn tên” Tri phủ ở trên tường thành, thanh âm của hắn mặc dù lớn, nhưng không thể át những âm thanh phẫn nộ của đám dân chạy nạn, lực lượng của dân chạy nạn ngày càng lớn căn bản nghe không rõ được tiếng kêu đầu hàng của tri phủ.
Dưới thành dân chúng phẫn nộ không ngớt, mà trên thành tri phủ cũng tức giận ngập trời…Bị bọn họ quấy nhiễu một ngày không thể an nghỉ, tâm tình của tri phủ sớm đã không thể khống chế được. Hắn tức giận giật lấy cung tên của người cung tiễn thủ bên cạnh, giương cung….Ở trong ánh lửa tận trời….Mũi tên xé gió lao đi….
Dưới thành người đứng chen chúc, nhắm mắt lại cũng có thể bắn trúng một người, khi Lục phù đuổi tới đã muốn không thể ngăn cản kịp nữa, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn đem cây tên bắn ra ngoài….
Dưới thành ban đầu giống như trở thành một mảnh yên lặng, tiếp theo nổ ra những tiếng gào thét còn lớn hơn trước, từơng thành dường như có thể bị đẩy ngã…
Mọi nơi đều ầm ỹ, đây là cảm giác duy nhất của Lục phù, không biết là ai nhắc nhở tri phủ một tiếng, hắn quay đầu lại thấy Lục phù đang đi lên tường thành, nịnh nọt đi qua chào đón, cười mỉa rồi nói “ Vương phi, người như thế nào lại lên nơi nầy? Muốn làm ình bị thương sao?”
Lục phù lạnh lùng nhìn hắn một cái, trong mắt phát ra nhiều muĩ nhọn lạnh lẽo làm hắn cả kinh, hắn rất nhanh ngậm miệng lại, sắc mặt cứng ngắt, ngượng ngùng đứng ở một bên, Lục phù đứng ở trên tường thành, nhìn xuống dưới, người đông như kiến, dưới thành cũng có nhiều ngọn đuốc soi rọi, bởi vì tự dưng có người bị chết đã khơi dậy làn sóng phẫn nộ lớn hơn từ dân chúng, đám đông như đại dương mêng mông, lành lạnh đáng sợ, bọn họ kêu gào, rống giận, lớn tiếng hô to…
“Giết tên quan chó, giết quan chó đi..”
Trong lòng Lục phù kinh sợ, nàng chưa từng thấy qua tình cảnh như thế, ngoài thành mùi hôi và oán khí giống như mây đen bão táp, mang theo rít gào, đập vào mặt mà đến…Nàng bị một trận hoa mắt….muốn đứng không vững….
Băng nguyệt thấy vậy chạy nhanh đến giúp nàng, Lục phù vừa an ổn đứng lên liền đẩy Băng nguyệt ra, đi đến đầu tường, tay lấy ra Sở vương quân lệnh, quát “ Cung tiển thủ lui xuống hết, trái lệnh sẽ xử bằng quân pháp”
Có lẽ tiếng nói của nàng quá uy nghiêm và lạnh như băng, cũng có lẽ bọn họ biết được Sở vương trị quân nghiêm minh, nhìn Lục phù liếc mắt một cái, thu cung tiễn lại, lui hết ra sau.
Trong lòng Lục phù thất kinh, dưới ánh lửa, những cái đầu đen trong bóng đêm dần dần di chuyển, như nước thủy triều hướng cửa thành mà đến, tức nước vỡ bờ…..Hành vi của tri phủ đối xử với bọn họ trong lúc chạy nạn đã kích thích phẫn nộ, hiện giờ lại bắn tên vào người bạo động, như chế dầu vào lửa làm cho sự phẫn nộ càng tăng vọt, càng điên cuồng…Tình thế nầy nếu không nghĩ ra biện pháp, An dương thành không thể duy trì.
Tình hình ngoài thành càng ác liệt hơn trong thành, nhóm dân chạy nạn bị đói khát càng nặng, còn bị ôn dịch hoành hành, nếu bọn họ vào thành, bên trong thành ôn dịch thật vất vả lắm mới có thể khống chế đuợc sẽ một lần nữa lan tràn ra, hơn nữa khó tránh được sự phẫn nộ của họ bùng nổ, nếu gặp bất cứ vật gì không lấy được sẽ phá hủy, không chỉ làm cho tính mạng dân chúng ở trong thành bị nguy hiểm, mà ngay cả những tinh hoa văn hóa phẩm có hàng trăm tuổi đời hay những thắng cảnh xinh đẹp cũng sẽ bị hủy hoại trong chốc lát.
Cửa thành phải được bảo vệ….Không thể bị phá hủy, dân chạy nạn không thể cho vào thành…
Lục phù không chớp mắt, suy nghĩ, chuyện nấy vốn không phải là chuyện của nàng, triều đình thất bại, quan liêu chém giết lẫn nhau, dân chúng gánh chịu đủ loại bệnh tật đói khát thống khổ, cũng không liên quan đến chuyện của nàng…Nhưng nàng vẫn không thể nào làm ngơ được.
Trước kia thật lâu, có người hiền lành dạy bảo nàng, tướng quân một khi được sinh ra,vì nước mà đánh, vì dân mà đánh, phải bảo vệ không chỉ vì gia đình của mình, mà còn vì vô số gia đình của thiên hạ… bảo vệ cảnh mộng gia đình sum vầy của tất cả mọi người.Hiện giờ, gia đình của bọn họ bị hủy, mộng đã tan, ai có thể cứu lại bọn họ…
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Phù Dung Vương Phi
Thai Nha Nhi
Phù Dung Vương Phi - Thai Nha Nhi
https://isach.info/story.php?story=phu_dung_vuong_phi__thai_nha_nhi