Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Mẹ Ngốc Nghếch, Con Thiên Tài
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 24: Cuộc Hẹn Hò (1)
N
hạc Diễm ra vẻ khó hiểu hỏi:
"Hoắc học trường là ai mẹ?"
"Ah! Đưa ẹ."
Vô Ưu biết học trưởng gọi điện thoại ình, liền đưa tay đoạt lấy điện thoại lại. Nhưng vừa mới cầm đến điện thoại, tiếng chuông đã ngưng. Vô Ưu nhìn điện thoạt đã tắt, nói:
"Ai nha, cúp rồi."
"Mẹ không gọi lại sao?"
Nhạc Diễm thấy mẹ cứ buông điện thoại như vậy nên hỏi. Vô Ưu trả lời thản nhiên:
"Chắc là không có chuyện gì quan trọng. Nếu có chuyện quan trọng, hắn sẽ gọi lại." Nói xong, lại bắt đầu “càn quét” chỗ bỏng đã ăn chỉ còn một ít. Nhạc Diễm quay vào phòng bếp tiếp tục nấu cơm.
...
"Không có người nghe máy!"
Hoắc Lãng nhìn Tề Rạng Động vừa cổ vũ mình chủ động gọi điện thoại nói, giọng điệu có chút mất mát. Tề Rạng Đông nhìn Hoắc Lãng cứ vậy buông điện thoại, không dám tin nói:
"Không ai nhận thì anh sẽ không gọi nữa?"
Nghe Tề Rạng Đông nói, Hoắc Lãng bày ra bộ mặt vô tội, giống như đang nói: có gì không đúng sao?
"Ôi trời! Xem ra tôi đã biết, vì sao anh yêu thầm người ta tám năm, đến bây giờ vẫn là yêu thầm rồi."
Tề Rạng Đông nói đến đây, nhìn Hoắc Lãng đầy thắc mắc, giải thích:
"Gọi không được, vậy sao không gọi tiếp, gọi đến được mới thôi. Con gái sợ nhất chiêu này có hiểu không? Nếu muốn theo đuổi người ta, trước tiên anh phải học ba điều cơ bản."
Hoắc Lãng nhìn một bộ dạng “tình thánh” của Tề Rạng Đông, không nhịn được tò mò hỏi:
"Ba điều gì?"
"Ha ha. Đó chính là: gan to, thận trọng và da mặt dày!"
Tề Rạng Đông liệt kê ra ba điều rất là vớ vẩn. Nói vớ vẩn là vì, ba điều này chắc chắn ai cũng nghe rồi, chỉ có người trước mặt này là ngoại lệ thôi.
Hoắc Lãng nhìn Tề Rạng Đông, chần chờ hỏi:
"Gan to? Thận trọng? Da mặt dày?"
Tề Rạng Đông gật đầu, sau nói:
"Về phần vì sao lại như thế, anh tự mình nghĩ đi. Được rồi, giờ anh nghe tôi, tiếp tục gọi điện thoại. Gọi đến khi cô ấy nghe mới thôi." Vừa nói, vừa cầm điện thoại trên bàn đặt vào tay Hoắc Lãng.
Nhiều năm như vậy rồi, không nên kéo dài thêm nữa. Anh cũng muốn kết hôn, sau đó sinh một đứa con đáng yêu. Nghĩ đến con, Hoắc Lãng không nhịn được nhớ đến Nhạc Diễm. Nếu như anh có thể kết hôn với Vô Ưu, sau đó sinh một đứa con như Nhạc Diễm, cuộc đời của anh như vậy đã đủ. Nghì đến đây, anh bỗng thấy hạnh phúc không nói lên lời.
Gan lớn, thận trọng, da mặt dày.
Hoắc Lãng vì lý tưởng tốt đẹp của mình, một lần nữa, lại gọi điện thoại cho Vô Ưu.
"Alô, học trưởng. Có chuyện gì sao?"
Nghe được giọng Vô Ưu, Hoắc Lãng đột nhiên nhìn về phía Tề Rạng Đông, ánh mắt tràn đầy vẻ khâm phục. Giống như hắn ta là thần thánh vậy. Tề Rạng Đông bất đắc dĩ thở dài. Trước kia hắn vẫn cảm thấy trời cao không công bằng, cho Hoắc Lãng cái đầu thông minh như vậy. Nhưng bây giờ hắn biết rồi, kỳ thật trời cao thật công bằng nha. Mặc dù chỉ số thông mình của hắn không cao, nhưng ít nhất chỉ số tình cảm của hắn cao.
Người có chỉ số thông minh cao, chắc chắn chỉ số tình cảm thấp.
Không biết những lời này ai đã nói, nhưng hôm nay, Tề Rạng Đông đã nhận thức được điều này trên người Hoắc Lãng.
"Em phỏng vấn thế nào rồi?"
Hoắc Lãng trong lòng không ngừng nhớ đến ba điều Tề Rạng Đông nói, thoạt nhìn cũng có dũng khí hơn nhiều. Trong lòng anh nghĩ, với trí thông mình của Vô Ưu, chắc hẳn là không qua được rồi. Như vậy, anh nhân tiện có thể mượn cớ an ủi, mời cô đi ăn cơm. Nhưng kết quả, câu trả lời của Vô Ưu lại ngoài dự đoán của anh:
"Học trưởng, em đã qua vòng đầu rồi, ngày mai tham gia phỏng vấn lần hai."
"Oh. Thật vậy sao? Nếu vậy, ngày mai em phỏng vấn xong, anh mời em ăn cơm được không?"
Mặc dù đáp án có chút ngoài dự đoán, nhưng Hoắc Lãng phản ứng rất nhanh. Tề Rạng Đông nghe thấy anh to gan hẹn hò, vẻ mặt tỏ ý hài lòng như với “trẻ nhỏ dễ dạy” vậy.
"Vâng, được a."
Câu trả lời của Việc Vô Ưu đã đủ làm cho anh cao hứng rồi, nhưng câu nói tiếp theo của cô, có thể hình dung làm anh thật sự hưng phấn đi. Cô nói:
"Học trưởng, em có thể ăn đồ ăn anh làm không? Thật sự là rất ngon nha. Em giờ nhớ lại, thèm không chịu được, muốn chảy nước miếng rồi."
Ân nhân ơi! Chúa cứu thế! Thiên sứ ơi!
Hoắc Lãng nghe Vô Ưu nói xong, hai mắt cảm động nhìn về phía Tề Rạng Đông. Hối hận sao mình không biết hắn sớm hơn một chút. Nếu như anh biết hắn sớm hơn, có lẽ giờ này anh và Vô Ưu đã kết hôn, sớm có con rồi.
Tề Rạng Đông từ trước đến giờ luôn luôn kính nể, sùng bái Hoắc Lãng, giờ nhìn ánh mắt ghê tởm kia, không nhịn được rùng mình một cái. Chỉ trong một ngày, hình ảnh hoàn mỹ của Hoắc Lãng trong mắt hắn đã bị phá hủy toàn bộ. Nhưng mà cảm giác này cũng không tệ. Tề Rạng Đông rốt cục đã tìm được cảm giác thăng bằng trước mặt Hoắc Lãng
"Được. Vậy sau khi em phỏng vấn xong, gọi điện cho anh. Anh sẽ đón em."
"Được. Vậy tạm biệt học trưởng."
Hoắc Lãng cúp máy xong, nhìn điện thoại cười khúc khích không ngừng. Vội vàng nói với Tề Rạng Đông:
"Ngày mai tôi xin nghỉ, anh bảo phải xin ai bây giờ?" Chỉ là vấn đề đơn giản, nhưng vẻ mặt của Hoắc Lãng lại cực kì nghiêm túc. Anh từ khi đi làm, trừ chủ nhật ra, thì chưa bao giờ nghỉ, cho nên thật sự không biết.
Tề Rạng Đông sau khi suy nghĩ, nói:
"Nếu chỉ nghỉ một hai ngày, thì không cần xin phép đâu."
Anh là giám đốc phòng ăn, nên trong phòng ăn là lớn nhất. Không tính đến chuyện này, chỉ cần nói đến việc, anh đi làm một năm, nhưng chưa nghỉ buổi nào, tính phép cộng dồn, giờ cũng phải lên đến một tháng rồi. Cho nên, Tề Rạng Đông nói không cần xin phép, cũng không hề cường điệu.
"Được, vậy ngày mai tôi nghỉ."
Cứ như vậy, việc đầu tiên đã xong, anh quyết định phải chuẩn bị thật tốt, sau đó hoàn mỹ trải qua cuộc hẹn đã chờ mong từ lâu này.
"Rạng Đông, còn có phương pháp nào hay hơn nữa không?"
Hoắc Lãng nhìn Tề Rạng Đông thỉnh giáo. Tề Rạng Đông cười nói:
"Có, đương nhiên là có." Hoắc Lãng thỉnh giáo hắn, đây chính là trăm năm khó thấy nha. Cho nên, dù là không có, cũng phải làm cho ra có à.
Tề Rạng Đông lần đầu tiên biết đến cảm giác được sùng kính, sau khi suy nghĩ một lát, nói:
"Lần hẹn đầu tiên, nhất định phải có quà tặng. Một món quà nho nhỏ, sẽ làm cho đối phương rất vui." Đây là thủ đoạn theo đuổi phụ nữ của hắn, trước kia hắn không nói điều này cho Hoắc Lãng, vì cảm thấy anh là thiên sứ, không thể làm vấy bẩn. Hôm nay hắn đã có thể lấy hình thức dạy học để chia sẻ rồi.
"Quà tặng nho nhỏ? Là cái gì được?"
Hoắc Lãng không hổ là học trò ngoan, không biết thì hỏi ngay. Tề Rạng Đông trở mình xem thường, sau đó có chút túng từ, nói:
“Thì tặng bừa cái gì đó là được rồi. Nhưng càng là thứ đắt tiền, phụ nữ càng thích nha." Nói xong, như chạy trốn thốt lên:
“Ai nha, tôi hẹn người ta đi xem phim rồi. Tôi đi trước đây. Bái bai..."
Hoắc Lãng sau khi gật đầu nhìn hắn rời đi, liền nghiêm túc tự hỏi như chơi đoán chữ: nho nhỏ, lại quý, phụ nữ thích, là cái gì đây?
Học trò ngoan đúng là ngoan, lại có thể suy nghĩ suốt ba giờ. Nhưng vẫn không nghĩ ra đáp án.
"Thưa ngài, quấy rầy một chút."
Người phục vụ đã hỏi tất cả khách ở đây, nhìn bộ dáng Hoắc Lãng vẫn đang tập trung suy nghĩ, cho nên để đến sau cùng mới đi đến hỏi thăm.
"Có chuyện gì sao?"
"Oh, là như thế này, có một vị muốn cầu hôn bạn gái lúc mười hai giờ đêm, cho nên muốn đề nghị mọi người hỗ trợ. Lúc 12h sẽ tắt hết điện trong đại sảnh đi. Ngài ấy muốn cho đối phương một sự bất ngờ. Vì vậy, tôi đến xin ý kiến của ngài."
Cô phục vụ đã nói lời này với tất cả khách trong đây một lần rồi, nhưng giờ nói lại, dáng vẻ vẫn lịch sự như trước.
Hoắc Lãng nhìn cô hỏi:
"Khách sạn các cô còn giúp khách hàng giải quyết những vấn như thế này nữa sao?"
Hả?
Những người khác nghe cô ta giải thích xong, người thì hâm mộ, người thì chờ mong, có người còn chúc phúc. Nhưng, hỏi như Hoắc Lãng là người đầu tiên. Phản ứng của anh cũng nằm trong dự liệu, cô phục vụ rất chuyên nghiệp trả lời:
"Vì khách phục vụ, đó là phương châm của chúng tôi."
Hai mắt Hoắc Lãng chờ mong hỏi:
"Thật tốt quá, vậy cô có thể giúp tôi một chút được không?"
"Hả?" Cô phục vụ như muốn khóc. Sao một người đàn ông đẹp trai, mê người như vậy, lại ngơ ngác như thế hả. Nhưng lời cũng vừa nói rồi, hiện cũng không thể làm gì khác được. Cho nên như trước vẫn rất chuyên nghiệp trả lời:
"Phục vụ ngài, là vinh hạnh của tôi."
"Một món quà nho nhỏ, lại quý, làm cho phụ nữ thích. Là cái gì đây?"
Hoắc Lãng rất nhanh đem vấn đề nan giải trong lòng nói ra. Cô phục vụ nghe xong, liền lộ ra vẻ mặt tươi cười:
“Lát nữa ngài sẽ biết đáp án." Nói xong, vẻ mặt tươi cười, thần bí bước đi.
Lát nữa? Là lúc nào đây?
Hoắc Lãng cứ như vậy ngơ ngác ngồi chờ đáp án. Mãi cho đến khi chuông đồng hồ điểm 12h vang lên.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Mẹ Ngốc Nghếch, Con Thiên Tài
Bạch Giới
Mẹ Ngốc Nghếch, Con Thiên Tài - Bạch Giới
https://isach.info/story.php?story=me_ngoc_nghech_con_thien_tai__bach_gioi