Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 24: Lần Thứ Hai Đi Vào Giấc Mộng
M
ột cảnh vệ bước tới, thân thiết chào hỏi lão Quách, mời ba người lên xe cảnh sát, vừa lái xe vừa sắp xếp cho một cảnh sát khác lái xe của lão Quách trở về thành thị. Dọc đường đi, lão Quách thêm mắm dặm muối kể về chuyện vừa xảy ra trong động, có quỷ có cương thi, làm cho cảnh vệ kia sợ hết hồn khiếp vía, mau chóng nhanh lái xe quay về.
"Trương Đội, đây là cương thi đó nha, rõ ràng ta không có nói bậy.". Lão Quách cầm hàm răng cương thi nhét vào đùi hắn.
Trương Đội run rẩy không dám nhìn: "Lấy ra lấy ra đi, không cần chứng minh, tôi đương nhiên tin ngài, cứ yên tâm chờ phí dịch vụ. Thôi, tôi đưa cho ngài trước vậy!".
"Năm vạn không đủ…". Lão Quách liếc mắt nhìn Diệp Thiếu Dương, cười hắc hắc: "Năm vạn chỉ là giá của một con bạch mao cương thi, bọn ta phải giết hai đồng tử, hai lệ quỷ, ta coi ngươi như là bằng hữu, lấy... hai vạn nữa thôi. OK?"
Trương Đội hơi khó xử: "Giá không thích hợp lắm, lão Quách, ngài cũng biết, bọn tôi đưa cho ngài phí dịch vụ là dựa theo tiêu chuẩn kỹ thuật của chuyên gia mà chi trả, năm vạn đồng không phải con số nhỏ, còn nhiều nữa là..."
"Không cho cũng được, lần sau đừng tìm ta. Được rồi, ta còn một con thi trùng, ngươi có muốn nhìn thấy không?". Lão Quách giả bộ lục túi: "Bất quá ngươi phải cẩn thận, đồ chơi này nếu như cắn trúng người, ngươi sẽ biến thành cương thi."
"Không không không, tôi không nhìn đâu!". Yết hầu Trương Đội như muốn nhảy ra khỏi cổ họng: "Tôi tin các ngài càng vất vả thì công lao càng lớn, bảy vạn, một tuần nữa, tôi đưa cho ngài!"
"Hắc hắc, Trương Đội thật dễ nói chuyện.". Lão Quách cười hòa nhã.
Trương Đội buồn bực suy nghĩ, khó mà từ chối ông a, ông mà cho đồ chơi kia cắn tôi một cái, lần sau đồn cảnh sát lại mời ông tới đối phó cương thi, phỏng chừng chính là đối phó với tôi. Đúng là không có chơi nổi với đám pháp sư các người.
Trương Đội lái xe đưa bọn họ đến một khách sạn năm sao, để lại một vạn đồng, mượn cớ công vụ bận rộn vội vã rời khỏi. Ba người lên phòng tắm rửa, sau đó đi tới nhà hàng, lão Quách đãi một bàn thức ăn ngon, mở một chai rượu Ngũ Lương Dịch (1), chúc mừng lần đầu tiên hợp tác thuận lợi.
(1)Rượu Ngũ Lương Dịch: Một loại rượu của Tứ Xuyên, được chưng cất từ năm loại ngũ cốc: cao lương đỏ, gạo, nếp, lúa mì và ngô. Loại rượu này được ca tụng la “ba chén tràn hứng khởi, một giọt cũng lưu hương”. Rượu có lịch sử 600 năm bắt đầu từ thời nhà Minh. Loại ngũ lương dịch tửu thượng hạng được sản xuất và ủ trong các bình đất sét 10 năm.
Rượu quá ba ly, lão Quách lấy ra một vạn đồng, ném cho Diệp Thiếu Dương, bảo: "Tiểu sư đệ, một vạn đồng đệ cầm trước, sáu vạn còn lại ghi sổ, chờ sau khi lãnh được ta sẽ gọi cho đệ.".
Diệp Thiếu Dương trợn mắt: "Đây là ý gì? Một phần huynh cũng không lấy?"
"Ha ha, lần đầu tiên hợp tác cùng tiểu sư đệ, ta có nói ta muốn chia tiền với đệ chưa? Hơn nữa mọi chuyện đều là do đệ làm, ta chỉ là chạy chân một chút thôi.".
"Huynh đừng nói như vậy, mọi thứ đều là do huynh cung cấp, huynh ít nhất cũng phải được hai vạn."
Tiểu Mã ở một bên khó chịu nhìn nhìn, dùng ngón tay gõ vào bàn: "Này này, hai người đẩy tới đẩy lui, đã quên tôi rồi có đúng không? Tiền của tôi đâu?"
Diệp Thiếu Dương liếc mắt nhìn cậu, chậm rãi nói: "Giao Mỹ Kim Bảo của cậu ra đây, tôi đưa cậu tiền.".
Tiểu Mã nhanh chóng tính toán một chút, Mỹ Kim Bảo ít nhất cũng nặng hai lượng, hai lượng bằng một trăm gam, giá vàng tuy hay bị mấy bà thím hạ xuống, thế nhưng một gam vàng cũng được khoảng ba trăm đồng, thế thì... Khửa khửa khửa: "Các người cứ trò chuyện, các người cứ trò chuyện, bỏ qua cho tôi, bỏ qua cho tôi nhé!"
Diệp Thiếu Dương đột nhiên nhớ tới trước khi hạ sơn, Thanh Vân Tử có dặn phải tìm người, liền hỏi lão Quách: "Sư phụ nói, năm đó Đạo Phong sư huynh sau khi xuống núi có đến trạm thứ nhất là Thạch Thành, chẳng biết y có tìm huynh hay không?"
Lão Quách gật đầu: "Có, khi đó ta là trợ thủ của hắn, có làm qua vài chuyện đại sự, gầy dựng danh tiếng, mới mở được cửa tiệm này, lại nói tiếp, ta có thể có ngày hôm nay, cũng là nhờ vào hào quang của Đạo Phong sư đệ."
Diệp Thiếu Dương nói: "Sau đó y đi đâu?"
Lão Quách suy nghĩ một chút, nói: "Hắn đi Tứ Xuyên làm một chuyện, bảo là thập phần hung hiểm, không thể dẫn ta theo. Ta nhớ trước khi hắn đi có trở về Mao Sơn một chuyến, tìm sư phụ mượn Thái Ất phất trần, sau đó bặt vô âm tín.".
Diệp Thiếu Dương buồn rầu cười khổ, Đạo Phong đâu có mượn Thái Ất phất trần, rõ ràng là ăn trộm. Diệp Thiếu Dương nhớ kỹ lúc ấy Đạo Phong trở về núi có mua cho mình một xâu mứt quả, dặn mình đứng ở ngoài cấm địa canh chừng, vì việc này, hắn bị phạt nhốt trong phòng nửa tháng, sau này vì không có ai nấu cơm giặt giũ, sư phụ mới thả hắn ra.
Mỗi khi hồi tưởng lại chuyện này, Diệp Thiếu Dương đều cảm thấy rất mất mặt, bị xâu mứt quả lừa mất đi bảo vật Đạo gia Thái Ất phất trần, nếu không bảo bối sớm muộn gì cũng là của hắn, ừm, cho dù là ăn trộm.
"Phải rồi, tiểu sư đệ, thời gian Đạo Phong đến Tứ Xuyên là vừa qua Tiết Đoan Ngọ, hắn có gửi cho ta một bao bánh chưng, ta mở ra nhìn thì thấy trên lá gói bánh có một bức họa gì đó mà dùng chu sa vẽ, hình như là địa đồ, vẫn còn dấu hiệu, ta liền sao chép lại. Nó đang nằm trong cửa hàng, ta quay lại lấy cho đệ xem.".
Diệp Thiếu Dương nhíu mày nói: "Địa đồ, địa đồ chỗ nào?"
"Không biết, ta không nhận ra chỗ nào hết.".
Diệp Thiếu Dương trầm ngâm, dùng lá gói bánh chưng vẽ bản đồ, ý tứ rất rõ ràng, gạo nếp có thể trừ tà, làm như vậy là để phòng ngừa "Địa đồ" bị ma quỷ nhìn thấy, cẩn thận như vậy là vì cái gì?
"Ngoại trừ địa đồ ra thì không còn gì nữa sao?". Diệp Thiếu Dương hỏi.
Lão Quách lắc đầu: "Không còn gì cả."
Diệp Thiếu Dương nghĩ tới nghĩ lui, khả năng lớn nhất có thể là: Đạo Phong phát hiện một nơi thần bí cực kỳ nguy hiểm, có thể là âm sào lệ quỷ hoặc cấm địa thi vương, lại phải cố gắng tiến vào không thể lùi bước, lo lắng mình không giải quyết được, cho nên mới gửi về một tấm địa đồ cho lão Quách, để hậu nhân có cơ hội lần theo địa đồ mà đi tìm, hoàn thành công việc của hắn.
Điều mà Diệp Thiếu Dương nghĩ mãi không ra chính là vì sao hắn không đem địa đồ trực tiếp gửi cho sư phụ, lại chỉ gửi cho một sư huynh ngoại môn? Với pháp lực của lão Quách, cũng không thể hoàn thành mọi chuyện được.
Hắn không có ở đây, chuyện này thật có điểm kỳ quặc.
Hiện giờ một chút manh mối cũng không có, nghĩ nữa cũng vô dụng, Diệp Thiếu Dương quyết định lấy địa đồ trước đã rồi mới từ từ nghiên cứu.
"Được rồi sư huynh, lúc hạ sơn đệ không có mang theo nhiều đồ đạc, chút nữa sư huynh quay về thì mang cho đệ mỗi thứ một ít, cứ trừ tiền thù lao của đệ."
Diệp Thiếu Dương nói xong không đợi được lão Quách đáp lời, ngẩng đầu lên, thấy lão Quách đang nhìn chằm chằm vào phía sau mình.
Diệp Thiếu Dương vội vàng quay đầu lại, chẳng thấy thứ gì phía sau cả, lúc này mới thở dài, nói: "Sư huynh đừng dọa đệ!".
Lão Quách nhíu mày: "Không phải đâu, ta đang nhìn bức họa kia, người trên bức tranh sao lại di động nhỉ?"
"Có thể là con ruồi a, huynh nhìn lầm rồi.". Diệp Thiếu Dương bưng ly rượu lên, uống một ngụm, đột nhiên phun ra ngoài, xoay người nhìn lại, trên tường có một bức tranh thuỷ mặc, vẽ một vách đá dựng đứng trên sườn núi, có một đường nhỏ lên núi, đỉnh núi lại có một tòa tiểu đình, lão Quách nói "Người trong bức họa" kia, chính là có người đang đi qua đi lại trong tiểu đình. Hắn giơ tay lên dụi mắt, xa xa nhìn thấy quả thật y như một con ruồi đậu trên bức tranh.
Phía dưới sườn dốc bắt đầu xuất hiện vết nứt ngày một lớn, núi đá chảy xuống, dựa theo sự diễn biến trong bức tranh, tiểu đình trên đỉnh núi và người đang đứng trong đình sẽ nhanh chóng rơi xuống.
"Mẹ kiếp, đây không phải là bức tranh, chẳng lẽ là màn ảnh chiếu phim hoạt hình?". Lão Quách khiếp sợ không thôi.
Diệp Thiếu Dương đi tới trước mặt Tiểu Mã, tiểu tử này lúc nãy còn thưởng thức Mỹ Kim Bảo, sau lại lui về ngủ trên ghế sa lon. Diệp Thiếu Dương chỉ lo trò chuyện với lão Quách, không chú ý đến cậu ta lắm. Hắn lật người Tiểu Mã lại, thấy sắc mặt cậu ta hết sức dọa người, lông mày nhíu chặt, mồ hôi đầm đìa, cả người không ngừng run rẩy, có vẻ hết sức khẩn trương.
Đi vào giấc mộng ngay dưới mắt của mình, Tiểu Mã lại đi vào giấc mộng! Người đang lạc trong bức tranh kia, chính là hồn phách của cậu ta…
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
Thanh Tú
Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân - Thanh Tú
https://isach.info/story.php?story=mao_son_troc_quy_nhan__thanh_tu