Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Cẩu Ma Nữ Và Đại Vương Gia
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 24: Nam Nhân Ta Hưu Ngươi.
M
ĩ Mĩ một thân trắng như tuyết, áo rộng tạo cho nàng cảm giác thoải mái, Chiêu Mai bế con gái của nàng trên tay dỗ dành.
- Nào con ngoan, chọn thứ con thích đi.
- A.. a... a.
Đứa nhỏ thích thú a a trong miệng, tay cầm lấy cái vòng tay do Mĩ Mĩ tặng nắm chặt.
- Tiểu thư, đứa nhỏ này là con dâu của ta, không được gả cho ai đâu nha.
- Ha ha... ta biết rồi.
- Hạ Băng, mau lớn nha.
Mĩ Mĩ đặt một phong bì vào tay của đứa nhỏ, đang vui vẻ tự nhiên cô lại cảm thấy buồn, lòng trống trải.
Chiêu Mai đưa Hạ Băng cho Phúc Tâm rồi đi đến cạnh Mĩ Mĩ.
- Em nhớ vương gia thì viết thư cho ngài ấy.
Mĩ Mĩ lắc đầu nhỏ giọng:
- Ta đợi được, để chàng chuyên tâm lo việc nước, ta không muốn chàng bận tâm về ta.
Chiêu Mai ôm Mĩ Mĩ, Mĩ Mĩ vuốt nhẹ hai mắt ngấn lệ của mình tự nhủ bản thân phải cứng rắn, không được khóc.
Mùa đông đến rồi, Mĩ Mĩ ngồi trước bàn đan áo choàng bằng len, Xuân Xuân khoác thêm áo cho nàng lo lắng nói:
- Vương phi, người nghỉ ngơi một chú đi, người đã đan nó 8 ngày rồi.
- Không được, hai ngày nữa vương gia về rồi, ta phải làm cho song, nhiệt độ thay đổi chắc sẽ lạnh lắm, chàng sẽ bị cảm.
Mĩ Mĩ chăm chú nhìn cái áo choàng sắp hoàn thành mỉm cười vui vẻ. Xuân Xuân thở dài. Ngày hôm sau Mĩ Mĩ ra cửa ngóng trông, Xuân Xuân khuyên nhủ:
- Vương phi mau vào trong đi ạ... mai vương gia mới về... người vào trong đi kẻo cảm lạnh.
- Ta chỉ sợ chàng về sớm.
Mĩ Mĩ được Xuân Xuân dìu vào trong, nàng mang thai đã là cuối tháng thứ 8, bụng nàng to lên đi lại cũng có chút khó khăn, trời sập tối, Mĩ Mĩ gọi Xuân Xuân đến căn dặn:
- Nếu mai ta có ngủ dậy muộn thì em mang áo choàng len này ra cửa đợi vương gia về liền đưa cho người.
- Vâng, vương phi.
Ngày hôm sau, một đứa nha hoàn chạy vào hớt hải thở dốc:
- Vương... vương phi... vương gia về rồi.
Mĩ Mĩ vừa mới ngồi dạy tóc còn chưa chải liền mang hài đứng dậy đỡ hông đi ra, lòng vui mừng nôn nóng.
- Vương phi người khoác thêm áo.
Mĩ Mĩ đi thật nhanh có thể, Hàn Dạ đã về... ta nhớ chàng lắm chàng có biết không. Mĩ Mĩ đi tới thì thấy Xuân Xuân quỳ xuống khóc nức nở:
- Vương gia không được đâu... cái áo choàng này là do vương phi sợ vương gia trở về sẽ bị cảm lạnh nên tự tay đan nó 9 ngày 9 đêm... vương gia sao người nỡ lòng... hu hu hu hu...
Hàn Dạ khưng lại, tay như muốn lấy lại chiếc áo kia, chỉ thấy cô nương kia kéo chiếc áo xuống lắc đầu nói:
- Diệp Nhi không sao, vương gia ngài mặc đi.
Mĩ Mi như chết lặng, toàn thân run rẩy, Hàn Dạ của nàng đưa một cô nương về, còn ân cần đem tâm huyết của nàng mặc lên người cô ấy.
- Vương Phi người khoác thêm áo.
Hàn Dạ thấy Mĩ Mĩ lòng vui lắm đang muốn chạy đến thì nghe nàng hét lên:
- Đừng tới đây.
- Nói, nàng ta là ai.
Mĩ Mĩ giận dữ chỉ tay về cô nương cạnh Hàn Dạ, Diệp Nhi nhìn Mĩ Mĩ không chớp mắt, đây là cô gái mà Thiên Hữu yêu sao, đẹp như tiên nữ vậy.
Hàn Dạ vẻ mặt khó sử, không biết nói như thế nào, nhìn nàng tức giận hắn cảm thấy sợ hãi, chàng cau mày lời nói ra lớn cũng không lớn nhỏ cũng không nhỏ:
- Nàng ấy đang mang cốt nhục của ta.
Một câu nàng ấy đang mang cốt nhục của ta làm Mĩ Mĩ chết lặng, nam nhân nàng yêu nhất phản bội nàng, Mĩ Mĩ nhắm mắt, tay nắm chặt đến túa máu, toàn thân run rẩy. Hàn Dạ ơi Hàn Dạ, chàng coi ta là cái gì, ta hận không thể tự tay giết chết chàng.
Mĩ Mĩ đưa hai tay vuốt nhẹ hai mắt hướng Hàn Dạ nói:
- Muốn chăm sóc nàng cho nàng một cái danh phận chứ gì.
- Được... Đồ Ảo.
Đồ Ảo không dám nhìn mặt Mĩ Mĩ, cúi đầu nói:
- Dạ vương phi.
- Đem toàn bộ đồ đạc của nàng ta đến Lạc cát uyển.
Toàn bộ sửng sốt, nơi đó là nơi ở của vương phi, Đồ Ảo sững người ấp úng:
- Vương phi... không thể được...
Mĩ Mĩ hét lên:
- Đi làm ngày.
Hàn Dạ tức giận nhìn nàng nói lớn:
- Nàng muốn làm gì?
Chỉ thấy nàng nhìn chàng với ánh mắt căm phẫn, lửa giận ngút trời, nàng vung tay áo, chiếc áo choàng trong tay chàng bay lên không trung sau đó nát vụn kế đó là một tiếng nói dứt tình:
- Nam nhân, ta hưu ngươi.
Hàn Dạ không thể tin nổi nửa rồi, hắn vì nhớ thương nàng nên mới nhầm người khác là nàng, làm người ta mang thai đều là lỗi của hắn nhưng hắn thật sự không muốn mọi chuyện như thế này.
Hàn Dạ thân ảnh phi nhanh đến bên nàng, hắn sợ mất nàng, sợ nàng rời xa hắn, hắn nhăn nhó nói:
- Mĩ Mĩ, nàng tha thứ cho ta một lần có được không, ta xin lỗi... ta nhớ nàng mới nhầm nàng ấy là nàng... xin nàng tha thứ... tha thứ cho ta... đừng xa ta...
Mĩ Mĩ căm phẫn lạnh lùng một chưởng đánh Hàn Dạ bay ra:
- Đừng chạm vào ta.
Hàn Dạ phun máu ra đất, Diệp Nhi hoảng hốt đỡ Hàn Dạ đứng dậy:
- Vương gia, có sao không...
- Sao cô có thể đánh chàng như vậy dù gì chàng cũng là tướng công của cô mà.
Mĩ Mĩ cười lạnh lùng nhếch môi:
- Tướng công của ta đã thề với trời cả đời chỉ lấy mình ta, chỉ yêu mình ta, chỉ chạm vào một nữ nhân chính là ta... hắn không xứng.
Mĩ Mĩ phất tay áo bay đi, Hàn Dạ hét lên:
- Không được, nàng đứng lại... ta không cho phép...
Hàn Dạ đang muốn theo lại bị Diệp Nhi kéo lại, Hàn Dạ hất mạnh tay hét lên:
- Tránh ra.
Chỉ thấy Diệp Nhi té mạnh xuống nền bậc thang, nàng ôm bụng, máu thẩm đỏ váy nàng.
- Đau quá... đau quá...
Hàn Dạ cau có mặt mày nhìn Mĩ Mĩ đi khuất, lại nhìn Diệp Nhi ở bên cạnh, chàng cắn răng đi đến bế Diệp Nhi lên nói lớn:
- Đồ Ảo, ngươi đi theo vương phi, người tới gọi đại phu.
- Dạ, vương gia.
Mĩ Mĩ run rẩy nuốt từng ngụm nước miếng, lòng nàng như tơ rối, nước mắt lăng dài, thân ảnh phi nhanh, sao lại đau thế này, không được rồi, không thể cầm cự được nữa rồi, nàng dừng lại khóc nức nở:
- Hu hu hu hu.
- Nói dối... chàng nói dối... ta hận chàng...
- Ah......a... a...
Nàng hét lên hướng cái cây đấm mạnh, chỉ thấy thân cây gãy đôi ngã xuống đáy vực.
- Ta vì chàng chịu khổ... hức hức...mang thai... ta ăn uống thất thường chàng có biết... hức hức... ta ốm đau chàng có hay... ta sợ hãi... ta cần chàng... chàng ở đâu... hu hu hu... hức hức... sao chàng có thể... sao chàng có thể... tại sao... hu hu hu hu...
- Đau quá... đau... hơ..
Mĩ Mĩ ôm bụng thở hổn hển, không được rồi cơn đau quặn thế này sợ là mình sắp sinh, chỉ thấy xung quanh rung chuyển đất chỗ cô đứng nứt ra rơi xuống vực.
Mĩ Mĩ há hốc mồm thở dốc, nàng đau quá toàn thân cứng lại ko di chuyển được, nàng ôm bụng run rẩy, thân thể ngã nhào, đằng sau có tiếng gọi lớn:
- Vương phi... vương phi... vương phi....
Hắn chạy đến nơi thì thân thể kia đã biến mất trước tầm nhìn của hắn chỉ để lại khói bụi mù mịt, hắn run rẩy hốt hoảng miệng lẩm bẩm gọi:
- Vương phi... vương phi...
Hắn chạy đi, chỉ có vương gia mới có thể nhảy xuống núi đó một cách an toàn, còn hắn nếu nhảy xuống cũng không thể đem vương phi trờ lên, hắn lao nhanh nhất có thể, hi vọng một chút, mong có thể đem vương phi trờ về.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Cẩu Ma Nữ Và Đại Vương Gia
KhôngThởĐược
Cẩu Ma Nữ Và Đại Vương Gia - KhôngThởĐược
https://isach.info/story.php?story=cau_ma_nu_va_dai_vuong_gia__khongthoduoc