Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Tỳ Nữ Vương Phi
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 22: Tranh Cãi Đối Lập
"Đ
ừng động!” Cảm thấy Lâu Hướng Vãn giãy giụa, thanh âm Phượng Kính Dạ có chút không kiên nhẫn, một tay cầm khăn vải đặt ở bên bồn, thấm nước rồi lau lên sau lưng dính đầy máu của Lâu Hướng Vãn.
"Buông ra!” Rốt cuộc thanh âm không hề cà lăm, lần này Lâu Hướng Vãn rốt cuộc hiểu rõ tư thế của mình có rất nhiều quỷ dị, tại sao cô phải nằm ở trên đùi của Vương gia, còn miệng mình lại đối diện ở giữa hai chân Vương gia, Lâu Hướng Vãn cảm thấy mình tình nguyện ngất đi.
"Tiểu Mộc đầu, ngươi muốn Bổn vương điểm huyệt đạo của ngươi sao?” Nụ cười âm lãnh, vốn dĩ mị hoặc, giọng nói từ tính lúc này lộ ra mười phần nguy hiểm, tay nắm khăn vải bởi vì dùng sức mà thậm chí có chút run rẩy, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên.
"Ta......" Lâu Hướng Vãn giãy giụa từ giữa hai chân Phượng Kính Dạ, lúng túng ngẩng đầu lên, sau đó liếc nhìn gương mặt tuấn tú của người đàn ông này đang đen lên, lông mi nhíu chặt, tựa hồ đè nén sóng to gió lớn, giống như đang tức giận, làm Lâu Hướng Vãn không còn dũng khí, sau đó chấp nhận cúi khuôn mặt nhỏ nhắn xuống, tránh khỏi chỗ nhạy cảm.
"Kết cục này như thế nào?" Nhìn Lâu Hướng Vãn không còn cự tuyệt, Phượng Kính Dạ tiếp tục lau chùi vết máu sau lưng Lâu Hướng Vãn, thanh âm tựa hồ cũng khôi phục lại bình thường, giọng véo von nhưng lại mang theo ý cười nhạo báng.
"Vương gia đã biết trước rồi mà!” Lâu Hướng Vãn cắn răng nghiến lợi, ngươi quả là Ô Nha Chủy, tốt thì không linh, xấu lại linh!
"Tâm tình không tốt sao?” Phượng Kính Dạ giương môi cười, chỉ là động tác trên tay càng thêm êm ái.
"Vương gia, Nhân Chi Sơ, tính bổn thiện!” Lần sau mềm lòng nữa, thì móng vuốt liền đặt ở trên người của mình! Nhưng là người thua không thua trận, hơn nữa nghe ra trong thanh âm của Phượng Kính Dạ cũng có chút hả hê, Lâu Hướng Vãn mạnh miệng trả lời một câu, đột nhiên vết thương sau lưng bị dùng sức ấn một cái.
“Đau!” Lâu Hướng Vãn bị đau, liền hét lên thảm thiết, hai chân giùng giằng, bởi vì nằm ở trên đùi Phượng Kính Dạ, giống như tiểu quy bình thường lột xác.
"Đau à?" Âm cuối nâng lên, Phượng Kính Dạ lần nữa đè Lâu Hướng Vãn đang giãy giụa náo loạn xuống, sau đó động tác cũng nhẹ nhàng chậm chạp lại.
Không đau vậy ngươi thử đi! Tiểu nhân hèn hạ, lợi dụng lúc người ta đang gặp khó khăn! Lâu Hướng Vãn không tiếng động thầm nói, ngó nơi mặt đối diện, thử nhe răng, không biết liền cắn xuống một cái, nhìn Vương gia có biết đau hay là không đau!
Ánh mắt Phượng Kính Dạ nhìn lướt qua, thấy Lâu Hướng Vãn nghiến răng, tầm mắt Phượng Kính Dạ dừng ở chân của mình, sau đó tuấn nhan hơi rối rắm liền hạ xuống vẻ tà mị, trong mắt phượng tràn đầy bất đắc dĩ, vẫn tiếp tục quan tâm đến vết thương sau lưng của Lâu Hướng Vãn, đều là đau da thịt.
Vương gia trở về lúc nào? Hơn nữa trước đó không phải rất tức giận, đã hủy đi một cái bàn rồi sao? Chẳng lẽ Vương gia không có xuất phủ, mà núp trong bóng tối nhìn mình bị đánh ư? Lâu Hướng Vãn bắt đầu suy nghĩ như đi vào cõi thần tiên, nghĩ tới đây không khỏi cắn răng, khó trách lại tới nhanh như vậy, tiểu nhân này đúng là cái miệng ăn mắm ăn muối!
“Về sau đừng chõ mõm nhiều vào, biết không?” Phượng Kính Dạ liếc mắt nhìn không biết Lâu Hướng Vãn đi đến cõi thần tiên nào rồi, trên mặt tuấn mỹ lộ dáng vẻ nghiêm túc mà tôn quý nhiều hơn một chút, ngã một lần liền khôn hơn một chút.
"Nô tỳ cẩn tuân lời Vương gia dạy bảo.” Lâu Hướng Vãn có chút chột dạ, mới vừa rồi trước khi Văn Thị rời đi đưa ình mảnh ngọc bội vẫn còn đang ở trong túi tay áo.
"Tiểu Mộc đầu, chẳng lẽ ngươi có chuyện dối gạt Bổn vương sao?” Giọng Phượng Kính Dạ rất nguy hiểm.
"Nô tỳ không dám!" Giả vờ ngu ngốc, Lâu Hướng Vãn lắc đầu giống như cái trống lắc, chỉ là cho Vân tiểu thư một khối ngọc bội, cái này không tính là gì.
"Nhớ kỹ là tốt rồi, như vậy mới ngoan.” Phượng Kính Dạ cong môi mỏng nở nụ cười, ngược lại hết sức hài lòng với câu trả lời của Lâu Hướng Vãn, bàn tay ấm áp nhe nhàng vuốt ở trên ót cô.
"Ta cũng không phải là hài tử.” Lâu Hướng Vãn nói thầm một tiếng, sau lưng tựa hồ bôi lên thuốc thoa ngoài da gì đó, mát mẻ một lúc, rốt cuộc chẳng còn đau đớn, khiến Lâu Hướng Vãn có chút mệt mỏi, thanh âm lờ mờ cơ hồ nghe không rõ ràng.
Căn bản luôn ngẩn thẳng đầu để tránh chỗ giữa hai chân của Phượng Kính Dạ, nhưng lại bắt đầu buồn ngủ, Lâu Hướng Vãn cúi đầu, trực tiếp chôn mặt xuống, sau mình cảm thấy cơ đùi đang nằm đột nhiên căng thẳng, cứng rắn như tảng đá, làm Lâu Hướng Vãn cũng có chút khó chịu.
Cứng như thế không bằng cứ nằm sấp trên chiếu, ý thức hiện lên rõ trong đầu cô như vậy, Lâu Hướng Vãn miễn cưỡng chống mí mắt lên. Sau đó khoảng cách loại tơ lụa Thiên Sơn gần như ở ngay trước mặt, nghĩ đến mặt của mình giờ đang nằm ở chỗ nào, cơn buồn ngủ liền biến mất ngay lập tức.
"Đừng động!" Đột nhiên thấy Lâu Hướng Vãn giãy giụa, vết thương vừa mới cầm máu, máu tươi từ trong vết thương hẹp dài thấm ra ngoài, Phượng Kính Dạ hạ giọng nói xuống.
Bất động? Kẻ ngu mới bất động! Lâu Hướng Vãn giãy giụa muốn đứng dậy, vốn dĩ khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, ngược với vẻ hồng thấu, tóc dính ướt nhẹp vào cả mặt trên má, con mắt trợn tròn, bộ dáng tức giận nhưng lại không dám nói gì.
"Nằm sấp trên giường thì nằm sấp trên giường!” Nhìn vết thương sau lưng của Lâu Hướng Vãn càng ngày càng nứt ra nhiều, Phượng Kính Dạ chỉ có thể buông xuôi miệng vết thương, để Lâu Hướng Vãn nằm lỳ ở trên giường.
Nhưng mới vừa lấy được tự do, Lâu Hướng Vãn cũng bất chấp vết thương sau lưng, thân thể nhanh chóng lăn qua một bên, sau đó vết thương cứ chồng chất ở phía sau đụng phải trên vách tường, Lâu Hướng Vãn đau kêu lên a ô một tiếng.
"Không biết có thương tích sao?” Phượng Kính Dạ lạnh mặt, mắt phượng phẫn nộ, trực tiếp một tay đem thân thể trán né của Lâu Hướng Vãn kéo đến, cô cứ giãy giụa mãi, liền trực tiếp điểm vào huyệt đạo của cô.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Tỳ Nữ Vương Phi
Lữ Nhan
Tỳ Nữ Vương Phi - Lữ Nhan
https://isach.info/story.php?story=ty_nu_vuong_phi__lu_nhan