Tóc Mơ Nghìn Sợi epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6  
Chương 22
uối cùng rồi tôi cũng thuyết phục được Trường cho tôi đi hát sau khi sanh được năm tháng. Những nhu cầu quá cần thiết cho đứa nhỏ là lý do để Trường chịu thua tôi. Buổi tối tôi hát ở phòng trà từ chín giờ đến mười một giờ. Cái anh chàng trưởng ban nhạc, chú của bạn Nhã đã bằng lòng giới thiệu cho tôi hát ngaỵ Tôi không ngờ là mình có thể vào nghề một cách nhanh chóng thế. Ngày đầu tiên tôi đã được mọi người hoan nghênh một cách nhiệt thành. Cứ như thế hai tháng sau tôi đã nổi danh. Nhã nói:
- Không hẳn là Diễm hát hay mà có lẽ tại Diễm đẹp.
Trường cũng nói:
- Một ngày nào đó em sẽ được nhiều người mời đón và trọng vọng em, sẽ biết bao kẻ mong được đưa đón em bằng những chiếc xe hơi bóng loáng sang trọng.
Tôi buồn buồn nhìn trong mắt chàng thành khẩn:
- Em chẳng mong gì hơn là được sống mãi bên anh và con cùng gia đình. Anh đừng mỉa mai em, em khổ lắm.
Trường vuốt tóc tôi:
- Anh cũng khổ chẳng thua gì em. Anh ân hận đã không lo được đủ tiền cho em và con để em phải đi làm vất vả.
Tôi an ủi chàng:
- Em đi hát mỗi tối có hai tiếng đồng hồ, tất cả thì giờ còn lại, em là của anh và con.
Trường im lặng hút thuốc. Dạo này chàng có vẻ trầm lặng như thế. Tôi đi hát, chàng nghỉ dạy học buổi tối ở nhà trông con, chàng không bằng lòng cho tôi đem bé Hải về gởi bà ngoại nên tôi phải mướn một chị người làm để lo cho Hải thay Trường mỗi khi tôi vắng nhà. Cuộc sống của chúng tôi có vẻ khá hơn một chút nhờ tiền lương của tôi nhiều, và cũng nhờ người trưởng ban nhạc đã tốt với tôi, ông đã “lăng xê” tôi và giúp tôi một số lương rộng rãi mà không đòi hỏi gì ở tôi cả.
Bước đầu tiên tôi đã gặp may vì tôi có nhan sắc. Nhã vẫn thường nói:
- Diễm đẹp quá. Với sắc đẹp ấy, Diễm dễ được mọi người để ý và săn đón.
Tôi nói:
- Tao chỉ cần có tiền.
- Đối với Diễm bây giờ, tình yêu vẫn là nhất chứ?
- Vẫn thế.
Nhã gật gù:
- Em cũng tin là Diễm luôn luôn nghĩ đến gia đình và anh Trường. Em thấy anh có vẻ buồn và hay cáu giận.
Tôi cười bâng quơ:
- Anh Trường không thích tao đi hát.
- Nhưng rồi chị vẫn đi.
- Đó là cách kiếm ra tiền mà không cần bằng cấp.
- Nhưng cần có nhan sắc.
Tôi lắc đầu:
- Ăn thua gì chuyện đó. Nhan sắc để dễ tiến tới thành công mà thôi. Còn thì lúc nào tao cũng yêu anh Trường.
Nhã nhỏ nhẹ:
- Em cũng mong chị giữ được như thế.
Nhã khéo lo cho tôi, lúc nào tôi chả nghĩ đến Trường, biết bao năm tháng yêu nhau. Biết bao nhiêu trói buộc bên nhau. Tôi xa chàng sao nổi. Trường không hiểu tôi, lúc nào mặt chàng cũng buồn buồn. Những ngày nghỉ hai vợ chồng đưa bé Hải về nhà bà ngoại chơi. Trường có vẻ cảm động vì không khí thân mật cũ, chàng nói:
- Cho em về với mẹ, anh thấy em vẫn trẻ thơ bé bỏng như những ngày mình đang yêu nhau.
Tôi bảo chàng thân mật:
- Bây giờ mình cũng đang yêu nhau.
Trường gật đầu mà mắt thoáng nét già cỗi buồn phiền. Tôi nhìn cái dáng cao khoẻ của chàng mà thấy lòng thênh thang một thứ tình yêu mê đắm. Lúc nào tôi cũng vẫn là kẻ mê chàng, yêu chàng và không muốn mất chàng.
Những đứa em đã bắt đầu tươi vui và gọn ghẽ hơn xưa vì tôi luôn luôn dành sẵn một số tiền may mặc cho các em hàng tháng, mua cho Nhã những chiếc áo dài đẹp. Tôi không hoang phí đồng tiền kiếm được. Tôi biết chắt chiu giữ gìn nó. Trong lòng tôi, tôi ao ước có nhiều tiền hơn nữa để con tôi đầy đủ hơn; các em sung sướng hơn. Những điều ao ước của tôi Trường không biết. Hình như chàng không có vẻ tha thiết với đồng tiền như tôi, chàng coi thường nó. Chúng tôi thường không cùng một ý nghĩ. Nhưng chưa bao giờ hai đứa cãi nhau. Trường đầy lặng lẽ của một anh chàng mang nỗi chán chường. Tôi cố trốn tránh không nhắc đến “nghề” của tôi với chàng. Tình yêu thì vẫn mặn nồng mà như có một cách ngăn nào như chực đến để chia rẽ hai đứa.
Tóc Mơ Nghìn Sợi Tóc Mơ Nghìn Sợi - Dung Saigon Tóc Mơ Nghìn Sợi