Chị Em Gái epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6  
Chương 21
hứ hai sau lễ Tạ ơn, cuộc sống trở lại như mọi khi. Sabrina và Chris cùng đi làm, Tammy họp với ban lãnh đạo chương trình cô thực hiện để xúc tiến nhanh công việc. Annie đón taxi đi học. Cô đã định đi xe buýt, nhưng chưa làm. Cô đi học ở trường Parker vậy là đã ba tháng. Hôm đó, việc vào trường hơi khó khăn cho cô, vì tối hôm trước trời sa tuyết khiến cho mặt đất trơn khó đi. Lần này cô trượt chân trên đống băng ở trước trường, ngã ngồi xuống chứ không bị thương ở đầu gối như lần trước. Nhưng không như lần trước, khi gần khóc thì có chuyện làm cho cô cười.
Khi ngã, cô nghe tiếng Baxter, liền chào anh. Anh ngạc nhiên nghe thấy tiếng cô, bèn hỏi:
- Chuyện gì thế? - Anh nghe giọng cô ở dưới đất, mà cô lại cười.
- Tôi ngã. Hiện đang ngồi dưới đất.
- Lại ngã à? Cô thật dở. - Hai người cùng cười, và khi ấy có người đến giúp cô đứng dậy. Bàn tay nắm tay cô thật mạnh, rắn chắc.
- Đừng trượt tuyết trước mặt trường, cô Adams à, - người giúp cô đứng lên trêu chọc cô, mới đầu cô không biết ai. - Cô nên trượt ở Central Park mới đúng. - Khi ông ta giúp cô đứng dậy, cô mới nhận ra quần bị ướt hết. Cô không có quần để thay. Rồi bỗng cô nhớ giọng nói. Chính là Brad Parker, hiệu trưởng trường. Từ ngày đầu tiên đến trường, bây giờ cô mới gặp lại ông ta.
Baxter nghe ông ta nói chuyện với cô, họ đã trễ rồi, cho nên anh hẹn với Annie sẽ gặp cô tại lớp và giục cô nhanh lên.
- Tôi sung sướng khi thấy hai người là bạn cùng lớp, - Brad vui vẻ nói, rồi khoác tay cô, dẫn cô đi vào. Mặt đất đóng băng. Năm nay tuyết rơi sớm. Khi tuyết rơi, thường có nhiều chuyện rủi ro xảy ra trên sân trường, mặc dù họ đã cẩn thận cào tuyết đi.
- Anh ấy rất vui, - cô nói về Baxter. - Chúng tôi đều là họa sĩ, đều gặp tai nạn trong năm nay. Tôi nghĩ chúng tôi có nhiều điểm giống nhau.
- Mẹ tôi cũng là họa sĩ, - Brad Parker vui vẻ nói. - Thực ra bà chỉ vẽ cho vui thôi. Bà là vũ công ba lê ở Paris. Bà gặp tai nạn xe hơi năm 20 tuổi và thế là chấm dứt cả hai nghề. Nhưng bà làm những việc khác rất tuyệt.
- Bà ấy làm gì? - Annie hỏi. Cô rất ngạc nhiên thấy nhiều người đã chết và cơ thể bị hủy hoại vì tai nạn xe hơi. Cô đã gặp nhiều người bị tai nạn xe hơi ở trường, có người là họa sĩ như cô. Trường có tám trăm người, nhiều người có chuyện đời rất thương tâm.
- Bà dạy múa, và bà dạy rất giỏi. Bà gặp bố tôi năm 30 tuổi, sau khi họ lấy nhau, bà vẫn dạy như thường. Bà làm việc rất nhiệt tình. - Ông ta cười. - Bố tôi bị mù từ khi mới sinh, thế mà bà vẫn dạy ông khiêu vũ. Bà muốn lập một ngôi trường như thế này. Sau khi bà mất, tôi lập trường này cho bà toại nguyện. Ở đây, chúng tôi cũng có lớp khiêu vũ. Cả khiêu vũ trong phòng và múa ba lê. Khi nào cô hãy vào thử xem cho biết, chắc cô sẽ rất thích.
- Không thấy thì thích làm sao được! - Annie đáp một cách cộc cằn.
- Nhiều người mù đến lớp học múa có vẻ rất thích, - ông nói, không chùn bước. Bỗng ông nhận thấy cô sờ chỗ ướt ở quần. Cô phân vân không biết có nên về hay không thì ông nói tiếp: - Chúng tôi có tủ đựng áo quần dự phòng những trường hợp như thế này. Cô biết nó ở đâu không? - Cô lắc đầu. - Tôi sẽ chỉ cho cô. Mặc quần ướt như thế này cô sẽ khổ sở cả ngày. - Giọng ông tử tế, dịu dàng, pha chút hài hước. Cô nghĩ ông có vẻ dễ thương. Thái độ của ông như người cha đối với con vậy. Cô tự hỏi không biết ông bao nhiêu tuổi. Cô có cảm giác ông không còn trẻ, nhưng không dám hỏi.
Ông dẫn cô lên lầu, đến phòng chứa đồ, trong phòng có nhiều giá móc áo quần. Họ cho các học viên được học bổng một số, hay để dùng vào các trường hợp như thế này. Ông nhìn cô rồi tìm và đưa cho cô chiếc quần jeans.
- Chắc cái này vừa với cô. Đằng góc phòng có chỗ thay đồ, kéo màn lại mà mặc. - Cô mặc thử, cảm thấy ngượng ngập, quần rộng nhưng khô. Cô bước ra, trông như trẻ mồ côi và ông cười. - Tôi xăn ống quần lên cho cô được không? Nếu để dài luộm thuộm, cô sẽ ngã nữa đấy.
- Được chứ, - cô đáp, vẫn cảm thấy ngượng. Ông xắn ống quần và họ cảm thấy tự nhiên. - Cảm ơn ông. Ông nói đúng. Quần tôi bị ướt. Tôi định đến giờ ăn trưa sẽ về nhà để thay quần.
- Làm thế cô sẽ bị cảm lạnh ngay, - ông nói còn cô cười.
- Ông có vẻ giống như chị tôi. Chị tôi luôn luôn sợ tôi bị mắc bệnh, bị ngã, hay bị thương. Chị như thể mẹ tôi vậy.
- Điều đó chẳng có gì xấu hết. Chúng ta đều cần có người mẹ như vậy. Mẹ tôi mất đã gần 20 năm, tôi vẫn còn nhớ bà.
Annie trả lời nho nhỏ: - Mẹ tôi mất tháng bảy vừa rồi.
- Xin lỗi! - ông đáp với vẻ chân thành. - Thế thì rất buồn.
- Phải, rất buồn, - cô đáp. Lễ Giáng sinh năm nay sẽ khác hẳn mọi năm. Cô mừng vì họ đã ăn lễ Tạ ơn vui vẻ, nhưng cô sợ lễ Giáng sinh thiếu mẹ sẽ rất buồn. Khi họ chia nhau áo quần của bà, họ đã nói đến chuyện này.
- Tôi mất bố mẹ cùng một lúc, - ông nói khi đưa cô ra khỏi phòng chứa đồ và dẫn cô đến lớp học. - Trong một vụ rớt máy bay. Khi mình sống trơ trọi một mình giữa dòng đời, mình sẽ trưởng thành rất nhanh.
- Tôi không nghĩ như thế, - cô đáp, vẻ trầm ngâm. - Nhưng có lẽ ông nói đúng. Tôi vẫn còn bố. - Khi ấy họ đã đến phòng học chữ nổi. Sáng nay, cô học chữ nổi, và buổi chiều học kỹ năng làm bếp. Họ phải học cách làm chả, cô không thích học giờ này, nhưng Baxter học cùng lớp với cô, họ thường đùa giỡn với nhau rất vui. Bây giờ, co có thể làm bánh gatô rất ngon hay nấu thịt gà. Cô có thể làm hai món đó ở nhà, không chê vào đâu được. - Cảm ơn ông đã cho mượn quần. Ngày mai tôi sẽ đem trả cho ông.
- Khi nào cũng được, - ông vui vẻ đáp. - Chúc cô một ngày học vui vẻ. - Rồi ông nói thêm: - hãy cố hòa đồng với mọi người nhé.
Nghe lời khuyên, cô cười. Ông có lợi thế hơn cô, là nhìn thấy cô như thế nào. Còn cô không thấy ông, nhưng cô nghe giọng ông dịu dàng, dễ thương.
Cô vào chỗ mình ngồi trong lớp chữ nổi, Baxter liền trêu cô: - Ê, bây giờ ông hiệu trưởng mang sách cho cô học phải không?
- Thôi, dẹp chuyện đó đi, - cô cười đáp. - Ông ấy dẫn tôi đi tìm quần khô.
- Ông ấy có giúp cô mặc quần không?
- Dừng lại đi có được không? Không giúp tôi mặc quần, nhưng xắn ống quần thì có. - Baxter huýt sáo nho nhỏ rồi tiếp tục trêu cô suốt buổi sáng.
- Tôi nghe nói ông ta rất hấp dẫn.
- Theo tôi thì ông ấy già rồi, - Annie đáp một cách tự nhiên. Brad Parker không tán tỉnh cô mà giúp đỡ cô, làm đúng vai trò người hiệu trưởng. - Vả lại, tôi không thấy anh giúp tôi khi tôi ngã trên băng.
- Tôi không thể giúp được, vì tôi mù, nàng ngốc à.
- Anh đừng gọi tôi là đồ ngốc! - Họ như trẻ mới lên hai vậy. Giáo viên phải nhắc họ giữ im lặng, rồi một lát sau, Baxter lại nói: - Tôi nghĩ ông ta 38 hay 39 tuổi.
- Ai? - Cô đang chú tâm đến bài tập chữ nổi làm ở nhà, giật mình vì đã làm sai gần một nửa. Do đó, cô không nghĩ đến câu hỏi của anh ta.
- Ông Parker chứ ai. Tôi nghĩ ông ta 39 tuổi.
- Sao anh biết? - Cô ngạc nhiên hỏi.
- Tôi biết nhiều chuyện nữa. Biết ông ta ly dị, không có con.
- Thế à? Nhưng chuyện đó có liên quan gì đến chúng ta không?
- Có lẽ ông ta mê cô. Cô không thấy ông ta, nhưng ông ta thấy cô. Có ba người đã nói với tôi rằng cô rất đẹp.
- Họ nói láo với anh đấy. Tôi có ba đầu, mỗi đầu có cằm chẻ. Ông ta không tán tỉnh tôi, mà rất lịch sự khi giúp tôi.
- Không có chuyện lịch sự giữa nam và nữ, mà chỉ có chuyện thích và không thích. Có lẽ ông ta thích cô.
- Ông ta thích hay không chẳng thành vấn đề, - Annie đáp. - Ba mươi chín tuổi là quá già. Tôi chỉ mới 26.
- Phải, đúng thế, - Baxter đáp với vẻ tự nhiên. - Cô nói đúng, ông ta già quá. - Nói xong, hai người trở lại với công việc, cố thực hành bài học chữ nổi.
Tối đó, khi đi học về, Annie thấy hai người chị đều chưa về, và Candy cũng vậy. Còn bà Shibata thì sắp về. Annie cho chó ăn rồi bắt đầu làm bài tập ở nhà. Đến bảy giờ tối, Tammy về, Annie vẫn còn làm bài tập. Tammy đi vào, thở dài nhẹ nhõm rồi cởi ủng ra, khi thấy Annie, cô nói quá mệt và hỏi Annie học hành ra sao.
- Tốt. - Annie không nói chuyện cô bị ngã. Cô không muốn làm cho các chị lo sợ. Cả nhà đều sợ Annie ngã, có thể va đầu vào vật cứng. Trước đây năm tháng, Annie đã bị mổ não, nên bây giờ họ sợ đầu cô dễ bị chấn thương lại. Nhưng cô chỉ ngã ngồi, mông va vào đất thôi. Nửa giờ sau, Sabrina về, cô liền hỏi có ai gặp Candy không. Chiều đó, cô gọi điện thoại di động cho Candy nhiều lần nhưng không được.
- Chắc có lẽ nó bận làm việc, - Tammy thản nhiên nói, cô đang ăn bữa tối. Candy không còn bé bỏng gì, dù họ xem cô còn bé. Tammy hỏi Annie: - Candy có nói với em hôm nay nó làm gì không? - Annie lắc đầu, rồi bỗng cô nhớ ra, liền đáp:
- Chiều nay nó phải chụp ảnh để quảng cáo. Nó nói phải về vào buổi sáng để lấy vật dụng và hồ sơ. - Candy thường mang theo túi xách chứa đầy mỹ phẩm và những thứ dùng khi làm việc.
- Candy có về nhà lấy đồ không? - Sabrina hỏi. Annie đáp rằng cô đi học cả ngày nên không biết.
- Để chị đi xem, - Sabrina đáp rồi chạy lên lầu, vào phòng của Candy. Hồ sơ và cái túi xách vẫn còn đấy. Candy đi đâu cũng đem theo Zoe, nhưng hôm nay Zoe vẫn ở nhà với các con chó khác. Sabrina có cảm giác lo sợ khi thấy hồ sơ và túi xách làm việc của Candy ở trong phòng. Cô định gọi cho hãng Candy làm để hỏi xem hôm nay Candy có đăng ký làm việc không, nhưng cô nghĩ làm thế có vẻ nghiêm trọng quá. Nếu cô hỏi, thế nào Candy cũng nổi giận, dù với ý tốt. Cô rất lo cho em út.
Khi cô xuống bếp lại, Tammy hỏi: - Sao? - Cả Tammy và Annie đều ở trong bếp.
- Đồ đạc của nó còn ở trong phòng, - Sabrina đáp, vẻ lo lắng. Sau khi ăn tối xong, họ gọi cho Candy nhiều lần nữa, nhưng lần nào cũng không liên lạc được. Rõ ràng máy đã khóa. Sabrina định muốn hỏi Candy về số điện thoại của Marcello, nhưng không hỏi, mà chỉ hỏi địa chỉ của hắn. Cô không thể vào nhà hắn để hỏi cô em mình ở đâu. Làm thế Candy sẽ nổi điên. Ít ra, hắn ở tại khu vực tốt, cho nên họ bớt lo. Nhưng đến quá 12h đêm mà họ vẫn không nghe tin gì của Candy cả. Tammy và Sabrina vẫn còn thức, còn Annie thì đã đi ngủ.
- Chị không thích làm nhiệm vụ của người mẹ như thế này, - Sabrina nói với Tammy một cách khổ sở. - Chị quá lo cho Candy rồi. - Tammy cũng lo, nhưng có vẻ bình tĩnh hơn. Việc Candy mất tích như thế này rất đáng lo, họ không biết làm sao. Bỗng Tammy nhớ lại hãng của Candy có đường dây nóng, có thể gọi đến bất cứ khi nào kể cả ngày lẫn đêm, phòng khi những người mẫu có chuyện gì rắc rối gọi về. Một số người mẫu còn rất trẻ, ở tại các thành phố khác hay nước khác, cần sự giúp đỡ hay cần lời khuyên. Cô liền bấm số máy ở phòng dịch vụ trả lời, yêu cầu phòng này nối đường dây với trưởng đại lý khi nào có thể nối được. Hai phút sau, có giọng ngái ngủ trả lời. Chính là giọng của Marlene Weissman.
Tammy xin lỗi đã gọi vào lúc đêm khuya như thế này, nhưng cô nói họ lo cho cô em gái là Candy Adams. Cô đi từ đêm qua không về. Cô đi với người bạn, từ ấy đến giờ họ không nghe tin tức gì của cô em cả.
Marlene Weissman cũng lo lắng không kém. Bà ta đáp:
-Hôm nay cô ấy không đến để chụp ảnh. Trước đây Candy không hề như thế. Đêm qua cô ấy đi với ai?
- Đi với người hiện cặp bồ với nó, hắn nói hắn là hoàng thân người Ý, tên là Marcello di Stroboli. Hắn già hơn Candy rất nhiều. Họ đi dự tiệc ở Đại lộ 5.
Bây giờ thì Marlene tỉnh ngủ hẳn. Bà ta vội giải thích:
Hắn giả mạo đấy. Hắn là tên lưu manh. Hắn có tiền, nên là mồi ngon của các người mẫu. Hắn đang gặp rắc rối về pháp luật vì đã quyến rũ hai người mẫu ở hãng tôi. Tôi không biết hắn đi chơi với Candy, nếu không, tôi đã nói cho cô ấy biết về thành tích của hắn. Hắn thường theo các cô còn trẻ hơn cô ấy.
- Báo chí đã đăng tin họ nhiều lần rồi mà,- Tammy nói, cảm thấy hai đầu gối như quỵ xuống
- Tôi biết. Tôi nghĩ bây giờ hắn mới đến đây. Hắn thường đăng báo như thế. Cô biết hiện hắn ở đâu không?
- Candy có cho chúng tôi địa chỉ. - Cô đọc địa chỉ cho Marlene nghe.
- Hẹn hai mươi phút nữa sẽ gặp nhau ở đấy. Tôi nghĩ chúng ta cùng nhau vào nhà hắn. Có lẽ hắn đang giữ Candy ở đấy, cho uống say thuốc hay tệ hơn nữa. Cô có bạn trai hay có chồng không? - Bà ta hỏi một cách sỗ sàng.
- Chị tôi có, - Tammy đáp.
- Gọi anh ta theo. Nếu hắn không cho chúng ta vào, chúng ta sẽ gọi cảnh sát. Thằng cha này bê bối lắm, tôi không thích hắn. - Các chị của Candy không muốn nghe những lời như thế này. Cảm ơn Chúa, họ đã gọi cho bà ta.
Sabrina liền gọi cho Chris, đánh thức anh dậy, nói cho anh nghe chuyện đã xảy ra. Anh nói mười phút nữa sẽ đón họ. Tammy không biết có nên đánh thức Annie dậy để nói cho cô biết họ sẽ đi hay không. Cô đang ngủ say, Tammy nghĩ rằng trong khi họ đi, Annie có thức cũng vậy thôi, nên họ để cho cô ngủ. Họ mặc áo khoác dày và đi ủng vào rồi lên đường. Khi Chris đón họ, trời đổ tuyết dày, anh nói may mắn lắm mới gọi được taxi vào lúc 12h30 vào một đêm đầy tuyết như thế này. Mười phút sau họ đến nhà Marcello, đi trượt lên trượt xuống trên ngõ nhà hắn đóng đầy băng. Marlene đã đến đấy. Bà mặc quần jeans và áo khoác lông chồn. Bà ta tóc đã bạc và có giọng nói dịu dàng.
Bà ta bảo người gác cửa mở cửa với vẻ quyền thế. Bà nói hoàng thân đang đợi họ, bà khỏi cần gọi ông ta làm gì. Bà có vẻ dữ tợn khiến người gác cửa hết hồn, bèn làm theo lời bà. Bà ta lại cho y thêm tờ 100USD, nên y để cho bốn người lên lầu. Y nói căn hộ của hắn mang số 5E. Họ lặng lẽ lên thang máy, và Tammy cảm thấy tim đập thình thịch, cô ngước mắt nhìn bà già, mái tóc chải ngược ra sau, búi thành lọn gọn gàng, láng mượt. Chiếc áo lông chồn trên người bà xinh xắn, đẹp đẽ.
- Tôi không thích chuyện như thế này, - bà nói và những người khác gật đầu.
- Chúng tôi cũng không, - Sabrina đáp, chị nắm chặt bàn tay của Chris. Anh có vẻ vẫn còn buồn ngủ, không biết chuyện gì sẽ xảy ra hay hy vọng sẽ tìm được cái gì. Anh nghĩ nếu Candy ở đây, dĩ nhiên vì cô muốn thế, nên có thể sẽ rất tức giận khi thấy bốn người họ xâm nhập vào đây để cứu cô. Dù chuyện gì xảy ra, cảnh tượng này cũng thật hấp dẫn.
Một lát sau họ đến cánh cửa căn hộ số 5E. Marlene nói nhỏ bên tai Chris anh hãy tự xưng mình là cảnh sát. Chris kinh ngạc, lo sợ vì họ có thể bị bắt vì việc mạo danh này. Anh có vẻ bớt vui.
- Tôi là luật sư. Không biết tôi có nên làm một việc như thế không, - anh đáp lại cũng nho nhỏ. - Tôi có thể bị kết tội đã giả danh cảnh sát.
- Hắn sẽ bị kết tôi nặng hơn. Anh cứ nói vậy đi, - bà thì thào nói với anh, giọng cương quyết. Anh cảm thấy ngu ngốc nhưng cũng đưa tay bấm chuông làm theo lời Marlene và đợi có tiếng đàn ông trong nhà trả lời. Tammy và Sabrina rất cảm ơn bà ta, và Chris đã đến đây.
- Mở cửa ra, cảnh sát đây, - Chris hô to, giọng dõng dạc. Trong nhà im lặng một hồi lâu, rồi có tiếng mở chốt cửa. Hắn mở cửa nhưng cứ để sợi dây xích nằm ngang, Chris liền tỏ vẻ cứng rắn, anh đứng lọt vào cửa và nói tiếp: - Tôi bảo anh mở cửa ra. Tôi có lệnh bắt anh. - Sabrina mở to mắt nhìn Chris. Có lẽ như thế là đã đi quá xa rồi.
- Vì tội gì? - Marcello hỏi, giọng hắn còn ngái ngủ.
- Bắt cóc và giam người trong nhà. Và chúng tôi tin đây là sào huyệt buôn bán ma túy. - Những người phụ nữ đứng sau lưng Chris nên Marcello không thấy.
- Thật kỳ cục, - hắn nói, rồi tháo sợi dây xích ra. - Thưa ông cảnh sát, ông nghĩ là tôi bắt ai? - Hắn không yêu cầu xem huy hiệu cảnh sát hay thẻ chứng minh, nhưng Chris có vẻ rất giống cảnh sát với áo khoác đen và quần jeans. Anh có vóc dáng to cao, khỏe mạnh và khi muốn, trông anh có vẻ oai phong. Nhưng anh làm như thế là vì Sabrina và các em cô. Cánh cửa đã mở rộng. Chris liền bước vào nhà để hắn khỏi đóng cửa, và nhìn xuống Marcello. Anh cao hơn hắn, ít ra cũng nặng hơn và có vẻ vạm vỡ, trông khỏe mạnh hơn hắn nhiều. Marlene bước vào đứng bên cạnh anh và lên tiếng vạch trần tội lỗi của hắn.
- Lần trước tôi không tố cáo anh về tội quyến rũ phụ nữ vì cô gái mới 17 tuổi và tôi sợ cô ấy quá đau khổ. Lần này thì không. Cô ấy hoàn toàn đủ khả năng tố cáo anh và tôi cũng vậy. Cô ấy đâu rồi?
- Ai ở đâu, - hắn hỏi, mặt tái xanh, rõ ràng hắn biết Marlene hỏi ai, hắn tỏ vẻ căm tức bà.
- Giữ hắn đấy, - Marlene nói với Chris, rồi đi vào trong nhà như thể đây là nhà bà.
- Tôi sẽ tố cáo bà! - Hắn hét theo. - Bà đã đột nhập nhà tôi!
- Hãy để chúng tôi vào, - bà đáp và đi nhanh theo hành lang. Hắn vùng chạy theo Marlene, bất chấp Chris đang canh chừng hắn và xem như Tammy và Sabrina không có đó. Nhưng quá trễ rồi, Marlene đã mở cửa phòng, bà đoán đây là phòng ngủ và thấy Candy nằm bất tỉnh, có dải băng bịt miệng cô, tay chân bị trói vào bốn cọc mắc màn. Có vẻ như cô đã chết. Marcello hoảng hốt khi những người khác theo Marlene vào phòng. Candy trần truồng bất tỉnh, nhiều nơi trên cơ thể bầm tím, hai chân dang rộng. Cả hai người chị đều hét lên, còn Chris chộp lấy Marcello đẩy hắn sát vào tường.
- Đồ chó đẻ, - anh rít lên qua kẽ răng, đẩy hắn va mạnh vào tường. - Tao thề sẽ giết mày nếu mày làm cho cô ấy chết. Sabrina vừa khóc vừa giúp Marlene cởi trói cho em. Candy không có dấu hiệu gì tỉnh lại, Tammy đã gọi 911, tay run run, cô miêu tả hiện trường cho họ biết. Cô không thở nổi. Marlene bắt mạch nơi cổ Candy, cô vẫn còn sống. Khi họ cởi trói cho cô, cô gục đầu xuống ngực và người ta đắp khăn vải cho cô. Xe cấp cứu nói họ sẽ đến đó trong vòng năm phút nữa.
- Gọi cảnh sát, - Chris nói với Tammy, tay vẫn giữ chặt Marcello vào tường.
- Họ sẽ đến cùng với xe cấp cứu, - Tammy nói bằng giọng nghẹn ngào. Candy như người sắp chết, Marlene nói nhỏ rằng Candy bị hắn cho uống nhiều chất kích thích. Có lẽ cuối cùng hắn sẽ giết cô chết, nhưng hắn chưa giết.
Marlene nói như là để cho họ yên tâm:
- Cô gái trước có vẻ tệ hơn thế này nhiều. Hắn đánh đập cô ta nhừ tử. - Nhưng họ không thấy yên tâm. Rồi họ nghe còi hụ, và một lát sau, cảnh sát và nhân viên y tế vào phòng. Họ khám cho Candy, truyền xê rum cho cô, úp mặt nạ oxy lên mặt cô, để cô lên xe cáng rồi đẩy cô ra khỏi phòng. Các chị cô đi theo, còn cảnh sát còng tay Marcello, Marlene và Chris miêu tả cảnh tượng họ thấy cho mọi người nghe. Họ ra khỏi nhà, Marlene và Chris đi cuối. Anh nói với giọng nghẹn ngào rằng anh không nghĩ cảnh tượng lại xảy ra như thế này. Còn Marcello đã hy vọng nó không xảy ra, nhưng không như ý muốn.
Các cô đi theo Candy trong xe cấp cứu, còn Marcello bị đưa đi trong xe cảnh sát. Họ đưa Candy đến bệnh viện. Marlene và Chris gọi xe taxi để đi theo xe cấp cứu đến bệnh viện.
Cảnh ở bệnh viện rất hãi hùng: nhiều người bị thương vì đạn, hai người bị đâm, một người đàn ông vừa chết vì bị bệnh tim. Họ đưa Candy vào phòng chấn thương, những người khác đứng chờ ở ngoài. Sau khi trải qua cảnh khủng khiếp của mẹ và Annie trong mùa hè, bây giờ Tammy và Sabrina quá ngán trước cảnh tượng xảy ra cho cô em út.
Lát sau, bác sĩ ra nói chuyện với họ, tin tuy xấu nhưng tốt hơn điều họ lo sợ nhiều. Như họ đã nghi, cô bị hiếp dâm. Trên người cô có nhiều vết bầm, nhưng không có gì nguy hiểm, và cô đã say thuốc nặng. Bác sĩ nói phải mất một ngày nữa cô mới tỉnh lại được, và khi ấy họ có thể đưa cô về nhà. Họ chụp những chỗ bầm tím trên người cô để cho vào hồ sơ cảnh sát. Họ nói Candy người không có thương tích gì nặng, chỉ bị chấn thương về tinh thần thôi, nhưng không đáng kể. Bác sĩ còn nói cô bị hiếp trong lúc bất tỉnh, cho nên sẽ không nhớ chuyện gì xảy ra, đây là điều đáng mừng.
Nghe nói, hai người chị rơi nước mắt, Marlene cũng khóc, còn Chris mặt hầm hầm. Anh muốn giết Marcello vì hắn đã làm cho cô gái dễ thương như Candy một điều tồi tệ.
Marlene hậm hực nói:
- Quí vị không biết chuyện như thế này đã từng xảy đến cho nhiều cô làm người mẫu. Họ rất trẻ, nên không biết cách đề phòng.
- Candy nói hắn rất tuyệt vời, - Tammy vừa nói vừa lau nước mắt. Cảnh sát nói với cô sáng mai họ sẽ nói chuyện với gia đình. Tammy tình nguyện ở lại với Candy, cho nên Sabrina và Chris có thể về nhà với Annie, và Marlene cũng muốn ở lại bệnh viện. Tammy nói bà không cần ở lại, nhưng bà nhất quyết như vậy và họ ngồi hai bên giường của Candy, nói chuyện thật nhỏ để cho Candy ngủ.
Mười giờ sáng mai Candy mới tỉnh lại. Cô không biết mình ở đâu và chuyện gì đã xảy ra. Cô chỉ biết cơ thể đau khắp nơi, nhất là vùng kín, như lời cô nói. Sau khi tỉnh dậy, cô nhìn quanh và hỏi:
- Marcello đâu?
Cô nhớ lần cuối nhìn thấy hắn là lúc đang ăn tối với hắn tại nhà hắn trước khi họ đi dự tiệc theo dự định. Hắn đã bỏ thuốc ngủ vào thức ăn của cô.
- Ở trong tù chứ ở đâu nữa, - Marlene đáp, rồi bà nhẹ vuốt tóc cô. Vài phút sau, bà ra về, vẻ mệt mỏi, bơ phờ, nhưng bà tin Candy sẽ bình thường trở lại.
Họ đưa Candy về nhà lúc 5h chiều. Tammy gọi đến văn phòng báo rằng cô vắng mặt hôm đó còn Sabrina rời văn phòng sớm để đưa Candy về nhà. Họ nói cho Annie chuyện xảy ra, mọi người đều rất buồn. Sabrina gọi cho bác sĩ tâm thần của Candy, nói cho bà biết chuyện đã xảy ra. Họ rất cần bà ta giúp đỡ, có lẽ trong một thời gian dài. Bà ta giới thiệu một bác sĩ chuyên về các vụ chấn thương tâm lý, và Sabrina cũng gọi cho người đó. Họ phải chịu thêm một tai họa nữa. Khi họ đưa Candy về nhà, cô khóc nức nở, nhưng không biết tại sao. Cô không nhớ gì hết chuyện trong hai ngày qua, chỉ nhớ mặt của Marcello khi cô lịm vào giấc ngủ.
Cảnh sát đến nói chuyện với Sabrina và Chris trước khi họ đi làm. Họ đã đến bệnh viện để lấy những lời khai của Tammy và Marlene. Trong khi họ còn đó, Candy vẫn nôn thuốc còn trong ruột ra ngoài. - Marcello bị kết tội hiếp dâm, tấn công hành hung người khác, giam giữ người trái phép, bắt cóc Candy và cho cô uống thuốc ngủ. Họ đã lên án hắn một loạt tội danh, ông chánh án đòi số tiền thế chân là 500 ngàn USD. Tối đó bạn hắn đã nộp tiền và hắn được tự do để tiếp tục làm những việc tương tự như thế.
Sabrina và Tammy chiều chuộng Candy hết lòng. Mặt cô sưng húp, ngực bị bầm tím và không thể ngồi được. Không ai có thể quên được chuyện như thế này.
Nhiều ngày sau, Tammy rầu rĩ nói:
- Sau vụ này, chắc tôi không dám hẹn hò đi chơi với ai.
Mọi người nghe nói, đều cười.
- Tôi không cực đoan như thế, nhưng đây là bài học để đời, mọi người phải đề cao cảnh giác. - Marlene đáp. Bà thường đến thăm họ, bà nói ngoài đời có rất nhiều kẻ nguy hiểm cho các cô gái đẹp nhẹ dạ. Điều này khiến cho Sabrina nghĩ rằng Annie rất dễ bị tấn công vì cô không những trẻ đẹp, mà còn bị mù nữa. Nhưng Candy cũng mù vì không thấy những nguy hiểm trước mắt. Marcello duyên dáng thật đấy, nhưng tâm địa thật xấu xa.
Vào cuối tuần, Candy bình phục, đi lại được. Marlene nói rằng cô phải nghỉ vài tuần cho các vết bầm lành hẳn. Cô đi gặp bác sĩ tâm thần hàng ngày. Nhưng cô không nhớ gì hết, không nhớ những kỷ niệm đau đớn, hãi hùng, cơ thể cô chỉ còn lại những vết bầm, chúng sẽ từ từ biến mất. Nhưng các cô chị thì không bao giờ quên được chuyện họ đã tìm ra cô, đã chứng kiến cảnh cô bị hành hạ, và Chris cũng không. Họ rất cảm ơn bà Marlene đã phản ứng kịp thời, nhanh chóng và rất can đảm. Dù Candy đã gặp chuyện không hay, nhưng cô còn may mắn. Và mọi người đều nhẹ nhõm khi nghe chuyện Marcello bị trục xuất ra khỏi nước, bị dẫn độ về Ý vào cuối tuần vì nhiều tội danh khủng khiếp khác. Marlene đã dùng sự quen biết, tiếp xúc với nhiều cơ quan chính quyền để đẩy nhanh tiến độ xét xử. Chuyện này không gây nên tai tiếng vì họ không mở phiên tòa xét xử, không có báo chí đưa tin. Hắn sẽ bị trừng phạt tại Ý và Candy sẽ không bao giờ gặp lại hắn.
Chị Em Gái Chị Em Gái - Danielle Steel Chị Em Gái