Tóc Mơ Nghìn Sợi epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6  
Chương 21
ây giờ thì tôi đã lấy chồng. Nhã không bao giờ nhắc lại câu nói hôm nào của tôi nữa vì Trường nghèo quá. Chàng còn vất vả hơn cả tôi nữa để kiếm tiền lo cho hai đứa, lấy đâu ra tiền mà giúp mẹ, lo cho em. Tôi thì lại sắp có con, biết đâu mẹ lại phải thêm một gánh nặng về tôi nữa.
Nhã nói Nhã sẽ nhận hàng về thêu như tôi để giúp mẹ. Tôi lấy chồng, không còn giúp mẹ được đồng nào. Hôm qua tôi dắt Nhã đến bà chủ xin nhận thêm vài lô quần áo trẻ con về cho Nhã thêu. Bà chủ tiệm hết nhìn tôi rồi nhìn Nhã:
- Cô có thêu được bằng cô Diễm không?
Tôi nói vội:
- Em cháu vẫn thêu chung với cháu đấy ạ. Cũng đẹp lắm.
Bà cười cười:
- Tôi giao thử cho cô hai lố áo, nếu cô thêu đẹp và cẩn thận như cô Diễm, đến đây tôi tiếp tục giao nữa.
Nhã ôm gói quần áo trong lòng mà mắt đỏ hoe. Tôi phải nói cười luôn miệng cho Nhã vui mà lòng tôi còn xót xa hơn bao giờ hết.
Hai chị em về đến nhà, tôi căng áo ra chỉ cho Nhã tỉ mỉ từng mũi kim, từng đường chỉ thêu. Tôi biết Nhã khéo, thông minh nhưng tôi vẫn không an lòng nhìn ngón tay Nhã lơ đãng với cây kim trên lớp vải căng sẵn. Nhã nhìn tôi, cười nhẹ:
- Đừng lo, em vẫn thêu dùm Diễm những chiếc áo trước, bà ấy có chê bai gì đâu.
Tôi nói:
- Tại để chung nhau lẫn lộn, với lại tao thêu quen rồi bà ấy không để ý. Lần đầu giao hàng Nhã phải cẩn thận cho họ tin những lần sau.
Nhã nheo mắt cho tôi yên lòng:
- Diễm cứ tin ở em, bắt tay vào việc thì phải cẩn thận chứ sao.
Tôi ra về mà lòng bâng khuâng không yên ổn được. Buổi tối tôi kể cho Trường nghe chuyện Nhã nhận hàng về thêu như thế. Mặt Trường tối lại, mắt chàng mở lớn trong đêm:
- Tội nghiệp gia đình mình quá.
Tôi nói:
- Em thương Nhã. Nó còn nhỏ đã chịu đựng vất vả.
Trường thở dài:
- Anh muốn có thật nhiều tiền Diễm ạ. Nhưng anh bất tài quá không lo gì được cho gia đình và em.
Tôi cắn nhẹ những ngón tay thô cứng của Trường, nhỏ nhẹ:
- Anh lo cho em nhiều quá rồi anh ạ. Đáng lẽ anh phải được đầy đủ và sung sướng mới phải. Ai bảo anh lấy em.
Trường hôn lên những sợi tóc của tôi:
- Lấy em là anh sung sướng và hạnh phúc rồi.
Tôi im lặng nuốt nỗi buồn trong cổ họng. Tôi sống không phải cho riêng tôi mà cho Trường, cho mẹ và các em. Những người thân yêu này đã cho tôi nhiều quá. Vậy mà tôi chẳng lo cho họ được gì.
Nhã đi khuất từ lâu mà tôi còn đứng thẫn thờ trước cửa. Trường về, mặt chàng bơ phờ, mái tóc phủ nhẹ xuống trán lấm tấm những giọt mồ hôi. Chàng dong xe trước cửa hôn lên má tôi âu yếm:
- Nhã về chưa em?
Tôi nói:
- Mới về xong.
- Sao không bảo nó ở lại chờ anh đưa về?
- Nhã sợ trễ quá mẹ mong.
Trường vào nhà, chàng rửa mặt và tôi ngồi chờ chàng trên giường. Chàng ngồi xuống cạnh tôi:
- Em có vẻ buồn buồn, sao thế Diễm?
Tôi ôm cánh tay Trường vuốt ve:
- Thấy anh vất vả cực nhọc, em buồn quá.
Trường cười nhẹ:
- Anh thấy vui trong sự cực nhọc đó. Em đừng nghĩ ngợi gì cả và vui lên cho anh yên lòng.
Trường nói và chàng nằm dài ra giường kéo theo tôi nằm gối đầu lên cánh tay chàng. Tôi chợt nói:
- Em muốn đi làm anh.
Trường nhăn mặt:
- Đừng nghĩ đến chuyện đi làm. Anh muốn em ở nhà.
Tôi cố gắng nói:
- Em phụ giúp thêm với gia đình, anh không nghĩ là mình sẽ có con, thêm một khoản chi nữa sao.
Trường nói:
- Anh biết.
- Em muốn cho con mình phải được đầy đủ và sung sướng.
- Để anh lo.
- Em là mẹ nó, là vợ anh. Em xin được chung lo với anh.
Trường xoay mặt tôi lại gần mặt chàng:
- Em làm việc gì?
Tôi lắc đầu:
- Em chưa biết được. Nhưng nếu anh bằng lòng, em xin việc làm ngay.
Trường xoa tay trên bụng tôi:
- Em không thể làm gì với cái bụng này hết.
Tôi cười:
- Em chưa đi làm bây giờ.
- Thế thì đừng nói gì nữa cả.
Tôi cãi:
- Nhưng em sẽ đi làm sau khi sanh xong.
Trường tròn mắt:
- Còn con ai nuôi?
- Đem về gởi mẹ.
Chàng la tôi:
- Đừng có nói nhảm. Con mình đẻ ra không nuôi lại gởi mẹ.
Tôi im lặng. Trường bảo tôi:
- Chiều nay chúng mình ăn gì em. Sắp đến giờ anh đi dạy học.
Tôi ngồi nhổm dậy:
- Em nấu cơm rồi. Dậy em dọn cơm ra ăn.
Trường vít cổ tôi kéo nhẹ vào lòng chàng:
- Sao không ăn quà đỡ vài hôm cho em đỡ mệt. Nấu nướng mất công quá.
Tôi phì cười với chàng:
- Anh nhịn cơm đâu nổi mà đòi ăn quà.
Trường tát lên má tôi rồi đứng dậy. Hai vợ chồng giúp nhau dọn bát đĩa lên bàn. Tôi ngồi bên cạnh chồng, nhìn chàng ăn với đôi mắt thương yêu sâu đậm và niềm áy náy vô biên. Giá chàng đừng lấy tôi, giờ này chàng vẫn thảnh thơi với những bữa ăn no đầy có kẻ hầu người hạ. Giá chàng đừng lấy tôi, cuộc sống của chàng đâu đến nỗi khó khăn thế này. Vì tôi mà chàng bỏ gia đình vì tôi mà chàng sống nghèo nàn, lam lũ. Nước mắt tôi chợt ứa ra không kịp ngăn giữ. Trường nhìn tôi ngạc nhiên:
- Sao em khóc, Diễm?
Tôi nói:
- Em thương anh quá là thương.
Và nước mắt chảy dài. Tôi khóc như một đứa trẻ con trong vòng tay an ủi của chàng. Tôi thương chàng quá thể. Tôi đã không dám hy sinh tình yêu để trả chàng về với gia đình. Có phải tại tôi ích kỷ hay vì tôi yêu chàng quá. Tôi sợ mất chàng nên tôi đã bám giữ chàng, tôi trói buộc người tôi yêu bằng những bổn phận khó dứt đó. Cũng vì tôi yêu chàng mà thôi.
Trường đứng dậy ra cửa đứng. Tôi chùi nước mắt ra đứng cạnh chàng:
- Em làm anh buồn phải không?
Trường lắc đầu:
- Anh thương em.
- Anh sửa soạn đi dạy đi.
Trường hỏi tôi:
- Em ở nhà có buồn không? Hay anh chở em về mẹ, tối đi dạy về anh đón em.
Tôi lắc mái tóc:
- Anh đi có hơn một tiếng, em chờ anh được mà.
- Đừng khóc nữa nhé.
- Ừ!
Trường nói đùa:
- Dạ chứ ừ.
Tôi cười quay vào. Trường mặc quần áo thật nhanh rồi hôn tôi:
- Anh đi nghe.
- Dạ.
Trường ồn ào:
- Em bắt đầu ngoan rồi đó.
Tôi vòng tay lên cổ Trường, kiễng chân hôn thật lâu lên môi chàng thiết tha...
Tóc Mơ Nghìn Sợi Tóc Mơ Nghìn Sợi - Dung Saigon Tóc Mơ Nghìn Sợi